Chương 855:
Ngày sáu tháng mười hai năm Nhân Loại đế quốc thứ mười ba.
Quân ma quỷ thành công đánh xuyên phòng tuyến hồ Động Ly, áp sát phòng tuyến chính làng Mộng Trần.
Phòng tuyến tạo thành một hình nửa vòng cung có chu vi dài tám mươi kilomet, dày mười lăm kilomet và đang tiếp tục dày hơn, hoàn toàn ngăn chặn đường xuôi nam của ma quỷ.
Ma quỷ muốn xuôi nam đánh sâu vào lãnh thổ Nam Tinh bắt buộc phải vượt qua phòng tuyến này.
Đối với Nam Tinh đây là phòng tuyến quan trọng. Một khi phòng tuyến này thất thủ, quốc gia có nguy cơ bị chia cắt.
Tại sao lại bị chia cắt mà không phải bị tiêu diệt, đừng quên thành Điên là khu vực nằm gần biên giới cũ của Nam Tinh và Gray, biên giới cũ là một vùng núi chia cắt, nơi đó còn có pháo đài Sơn Thạch đâu. Bộ tổng tham mưu hoàn toàn tự tin với sức mạnh của nơi này, Nam Tinh hoàn toàn có thể giữ vững khu vực này.
Nhưng khu vực phía tây, lãnh thổ cũ của Gray lại là vấn đề khác. Nơi sẽ hoàn toàn bị chia cắt khỏi lãnh thổ Nam Tĩnh, các quốc gia ở phía tây sẽ phải đối mặt với ma quỷ. Điều quan trọng nhất là tuyến đường sắt đông tây sẽ bị cắt đứt, sau này mọi liên lạc với phía tây chỉ có thể sử dụng đường biển.
Hơn nữa nó còn có thể trở thành một đòn trọng kích đánh vào tinh thần của liên minh chống ma quỷ, thậm chí còn có thể gây ra khủng hoảng trong xã hội các quốc gia nhân loại. Hiển nhiên Nam Tinh cũng không tránh khỏi.
Với bất kỳ lý do nào Nam Tinh chắc chắn sẽ không để đối phương vượt qua khu vực này.
Để tăng cường thêm sức mạnh, Nam Tinh cũng kêu gọi chi viện từ các quốc gia phía tây. Cho dù là kẻ thù cũ Gray cũng không ngoại lệ.
Dù sao phía tây hiện tại vẫn chưa hoàn toàn tiến vào hệ thống công nghiệp của Nam Tinh, chỉ tạm thời trở thành nơi cung cấp nguyên liệu thô cùng thị trường cho giới tư bản Nam Tinh.
Hưởng ứng lời kêu gọi của Nam Tinh quân đội các nước láng giềng bắt đầu tập hợp ở biên giới.
Bởi vì năng lực vận chuyển cùng trang bị, trình độ tác chiến mỗi quốc gia là khác nhau Nam Tinh không vội vã đưa bọn hắn tham chiến. May ra có mỗi Gray là quốc gia duy nhất có trình độ tác chiến đủ cao hiện nay, dù sao đây cũng là quốc gia đã xung đột với Nam Tinh trong cả chục năm, muốn tồn tại trước sức mạnh của quân đội Nam Tinh bọn hắn hiển nhiên cũng phải thay đổi ngày cảng trở nên mạnh hơn.
Còn lại các quốc gia khác, mặc dù từng tham gia thế chiến, nhưng mà vị trí ở tận cùng phía bắc thế này bọn hắn chỉ chịu trách nhiệm đóng góp vật tư các loại đến cả quân đội Thánh quốc còn lười quan tâm tới bọn hắn.
Vì thế mặc dù nhận thức được tầm quan trọng của vũ khí mới nhưng đây không phải là điều mà những quốc gia với chế độ phân đất phong hầu lạc hậu có thể xử lý. Vì thế ngoại trừ một số lượng ít quân tinh nhuệ được hoàng gia cùng các gia tộc quý tộc đứng đầu trang bị súng trường ra phần còn lại đều là vũ khí lạnh. Cũng không có cách, với những quốc gia lục địa này việc cách mạng công nghiệp hay cách mạng nông nghiệp là điều rất khó, cho tới bây giờ hầu hết phương thức sản xuất vẫn là lao lực. Năng lực sản xuất yếu kém khiến bọn hắn không có khả năng duy trì một đội quân thường trực quá lớn, khi nào có chiến tranh liền kéo nông phu cùng nô lệ ra chiến trường liền được.
Hiển nhiên đám vương thất quý tộc này sẽ không chủ động điều quân tinh nhuệ bọn hắn tiêu tốn một đống tiền bạc cùng thời gian tới cho Nam Tinh tiêu hao.
Thay vào đó bọn hắn điều một đống nông dân, nông phu đến cả đi đều thành hàng cũng không làm được tới. Đám này mà lên chiến trường đối phó với ma quỷ được thì có Vương Lễ sẽ tới trước mặt lũ vương thất quý tộc của đám quốc gia này quỳ lạy trước mặt chúng.
Nói không chừng da xanh vừa rống lên vài tiến bọn hắn đã ướt quần con mẹ nó rồi chứ, đây không phải vấn đề cái gì chính nghĩa cái gì tương lai nhân loại.
Cho dù nói cho bọn hắn biết thì sao chứ, lên chiến trường bọn hắn cũng sẽ bỏ chạy thôi. Những người mà tới bữa ăn cũng không đủ no thì làm gì có ý thức tới an nguy nhân loại cơ chứ, có khi bọn hắn còn mong cho ma quỷ tràn xuống giết sạch đám quý tộc áp bức bọn họ.
Cuối cùng bản thân Nam Tinh lại phải trang bị cùng huấn luyện cho đội quân này.
Nhưng Nam Tinh không hề giận dỗi, ngược lại đầu não của Nam Tinh nhận ra đây là một cơ hội tốt, một cơ hội trời ban.
Thử nghĩ xem khi đội quân này được trang bị vũ khí, được rang bị tư tưởng của Nam Tinh, người người bình đẳng lật đổ vương thất quý tộc các thứ, đã thế còn là một đội quân trải qua chiến tranh tẩy lễ khi trở về đất nước họ thì sao. Có thể nói nếu việc này thành công có thể sẽ giúp Nam Tinh tiết kiệm hàng chục năm.
Vì thế Nam Tinh không chút ngại ngần mà nhận lấy việc này, toàn bộ quá trình huấn luyện, giáo dục thậm chí là cung cấp hậu cần đều do Nam Tinh phụ trách.
Cho dù những đội quân này đều có chỉ huy nhưng đám này, ha ha!
Những tướng lĩnh tốt nhất đáng lẽ ra có thể đánh trận thì bọn chúng lại không điều đến, điều đến đây lại là một đám quý tộc nhãi ranh tham gia để lấy chiến công.
Cũng rất dễ hiểu, ai lại đi điều tướng quân chỉ huy cho một đội quân ô hợp chứ, hơn nữa đánh nhau với ma quỷ cũng không có bao nhiêu lợi ích, không lẽ ngươi đánh xong rồi còn ngồi không chịu rời đi muốn bá chiếm người ta.
Đây là Nam Tinh đấy, không phải một vương quốc nào đó đâu, nói không chừng còn cho Nam Tinh lý do tuyên chiến nữa. Vì thế hầu hết các quý tộc hàng đầu đều tránh như tránh tà chuyện này còn đám nhãi ranh này đi theo hỗn quân công liền được, ít nhất Nam Tin chắc chắn sẽ không để cho chúng chết. Còn đội quân bọn hắn mang tới chắc chắn không chết sạch được, đây là uy tín của Nam Tinh chắc chắn Nam Tinh sẽ không để chuyện đó xảy ra.
Thủ nghĩ xem một đám nhãi con quý tộc đi hỗn quân công thì sẽ bị dắt như thế nào.
Ân!
Bây giờ đám đó đang được các nhân viên của Nam Tinh chiêu đãi rất tốt, mỗi tay một cô nàng da trắng mỹ mạo xinh đẹp, thi thoảng các bé còn cho một miếng hoa quả cùng một ly rượu vào miệng, còn bàn tay của chúng hắc hắc.
“Ha ha! Thiệu tước sĩ ngài thấy những vị mỹ nhân này thế nào?”
Người lên tiếng là một tướng lĩnh Nam Tinh.
Đây là một trong những tướng lĩnh cấp tá phụ trách việc đón tiếp của Nam Tinh, nói là tướng thế thôi nhưng hắn là nhân viên tình báo, đây chỉ là vỏ bọc tạm thời của hắn để đối phó với đám nhãi con này thôi. Hiện tại hắn đang làm rất tốt.
“Hắc hắc! Ta không ngờ được Vũ tướng quân ngài lại biết được những nơi như thế này đấy. Rất tốt, rất tôt.”
Tên Thiệu tước sĩ này là người dẫn đầu của đám công tử ca ở đây. Hắn là con trưởng của gia đình công tước số một vương quốc Phù Lang, ở đây không có vương tử gì cả, cho nên với tư cách là con trai trưởng của công tước hắn hiển nhiên to nhất trong đám này, mặc cho bọn chúng tới từ các quốc gia khác nhau.
“Tiếc thật lại không có tinh linh tộc ở đây.”
Thiệu tước sĩ lời nói khiến Vũ biến sắc, nô lệ tinh linh không phải điều nên nói ra trong tình huống nảy. Tinh linh tộc rất ghét nô lệ, một khi tinh linh tộc phát hiện tộc nhân của bọn hắn trở thành nô lệ, như vậy bọn hắn sẽ triển khai trả thù.
Vì thế không có người dám để lộ chuyện bọn hắn sở hữu nô lệ tinh linh. Hơn thế nữa nô lệ tinh linh cũng rất đắt đỏ, dù sao tinh lãnh thổ của tinh linh hoàn toàn chia cắt với lục địa, nơi gần nhất chính là cảng Hải Phong cho dù dùng con tàu nhanh nhất hiện này cũng phải lên tới năm ngày, việc bắt cóc tinh linh là quá nguy hiểm.
“Ha ha! Ta biết, ta biết. Chuyện này chỉ có những người trong phòng này biết thôi đấy.”
Rồi hắn chỉ tất cả mọi người trong phòng ra lênh, đúng vậy ra lệnh chứ không phải đề nghị. Nhìn ngữ khí của hắn liền biết.