Chương 854: Vai trò của phụ nữ.
Vài ngày sau!
Một bản báo cáo đã có mặt trên bàn của Văn Trung, đọc bản báo cáo này ấn đường của Văn Trung lại nhíu chặt.
Đây là bản báo cáo của một đội điều tra liên ngành liên quan tới việc phát triển kinh tế trong thời gian gần đây.
Đầu tiên là về vấn đề kinh tế phát triển chậm.
Mọi thứ đã rõ ràng, lý do được đưa ra có không ít nhưng có những lý do chủ yếu là việc các nhà máy không có đủ nhân công, sản lượng đang giảm xuống, sức mua của thị trường cũng giảm, hoặc có thể nói là bão hòa.
Lý do chủ yếu là chiến tranh cùng thiếu nhân công, chiến tranh đã mang đi một lượng lớn lao động là một vấn đề, nhưng vấn đề lớn hơn là thiếu lao động.
Thị trường lao động hiện nay đang thiếu rất nhiều, đã có những báo cáo cho thấy nhà máy đóng cửa vì không tuyển được lao động. Thị trường bão hòa cũng bởi vì không có đủ lao động có tiền để hấp thu hàng hóa trên thị trường.
Báo cáo tiếp theo là từ phía bộ giáo dục, trong bản báo cáo này cho thấy trong hai năm gần đây tỷ lệ người lớn tham gia lớp học ban đêm cũng đang giảm, đó là lý do nhân công đang bão hòa và không có đủ nhân công phục vụ cho sản xuất.
Nhìn tới đây Văn Trung đột nhiên nhớ tới gì đó, hắn lập tức lục tìm tệp tài liệu trên bàn, mới chỉ hai ngày trước thôi nó hẳn vẫn còn ở đây.
Rất nhanh hắn đã tìm được thứ mình cần, đó là báo cáo về tình trạng giáo dục hiện tại của quốc gia, mở tới trang gần cuối ở đó tỷ lệ phổ cập giáo dục của quốc gia chỉ là ba mươi chín phần trăm.
Nhìn thấy tỷ lệ này ấn đường hắn càng nhíu chặt lại.
Nhấc lên điện thoại gọi tới văn phòng của bộ trưởng giáo dục.
Không tới ba mươi phút sau bộ trưởng bộ giáo dục Phan Nhật Nam xuất hiện trong văn phòng của Văn Trung.
“Ngươi giải thích thế nào về chuyện này?”
Văn Trung đưa hai bản báo cáo tới trước mặt Phan Nhật Nam nghiêm túc nói.
Nhận lấy hai bản báo cáo Phan Nhật Nam nhanh chóng nhìn ra những gì Văn Trung muốn hỏi.
“Giáo dục bão hòa kỳ thực phần lớn đều là đàn ông, chỉ có một phần rất ít phụ nữ tham gia giáo dục. Còn tỷ lệ này là tính trên toàn bộ dân số quốc gia, tính cả nô lệ và phụ nữ, người già không đủ năng lực lao động các loại.”
Phan Nhật Nam giải thích.
Văn Trung nghe vậy cơn giận cũng nguôi đi phần nào, hắn biết nếu thực sự như vậy thì đây không phải lỗi của Phan Nhật Nam.
“Chúng ta chuyên môn điều tra tỷ lệ giáo dục của phụ nữ, theo đó tỷ lệ này chỉ không tới mười phần trăm. Chỉ có một số ngành yêu cầu phụ nữ, còn lại hầu hết các ngành khác phụ nữ đều không tham gia vào công việc sản xuất, còn nô lệ…”
Nói đến đây Phan Nhật Nam nhún vai nói tiếp.
“Ngài biết mà!”
Nô lệ cho tới bây giờ đều không có quyền đi học cái gì, đương nhiên bọn hắn cũng không có kỹ năng để tham gia vào công việc sản xuất. Còn những kẻ muốn dùng nô lệ cho công việc sản xuất để tiết kiệm chi phí hầu hết đều đã phá sản cả rồi, cái hiệu suất lao động đáng buồn của nô lệ có thể đưa vào nhà máy làm được sao. Tiết kiệm chi phí không thấy đâu nhưng chắc chắn bây giờ đã không còn thấy bao nhiêu kẻ sử dụng nô lệ để làm việc trong nhà máy nữa, ngược lại số nô lệ làm việc trong các đồn điền, cùng lao động nặng nhọc lại rất nhiều. Đây mới thực sự là nơi làm việc phù hợp của đám nô lệ.
Văn Trung khoanh tay, suy nghĩ.
Nô lệ và phụ nữ đi làm là hai vấn đề rất nhạy cảm nó liên quan tới nền tảng xã hội và tư duy lối mòn hiện tại, muốn xử lý không phải cái gì đó dễ dàng.
Thế là rất nhanh sau đó một bản báo cáo có mặt trên bàn Long.
Nhìn thấy bản báo cáo này Long không khỏi thở dài.
Hắn đã chờ thời điểm này cũng khá lâu rồi. Như đã nói giải phóng nô lệ không phải là ý của một ai đó hay tình thương trỗi dậy, nó là sản phẩm của của một nền kinh tế phát triển cần nhiều lực lượng lao động hơn và cần một thị trường lớn hơn, chỉ cần cơ cấu kinh tế xã hội đạt tới một mức nhất định giải phóng nô lệ là điều tất nhiên. Đó là lý do Long không cưỡng ép việc giải phóng nô lệ, bởi vì chưa đến lúc, nếu cưỡng ép làm chuyện đó nó sẽ chỉ khiến toàn bộ hệ thống xã hội sụp đổ.
Còn bây giờ chính là thời cơ đã tới.
Vấn đề là hiện tại là bây giờ đang diễn ra chiến tranh, liệu việc giải phóng nô lệ có phù hợp với tình trạng quốc gia hiện tại. Điều Long lo sợ là việc giải phóng nô lệ sẽ là một cú sốc trong hệ thống xã hội của Nam Tinh, có thể dưới quyền lực của Long sẽ không xảy ra cái vụ nội chiến nhưng một cú sốc diễn ra trong xã hội là điều chắc chắn sẽ xảy ra. Liệu bây giờ có phù hợp để giải phóng nô lệ hay không?
Long trầm tư suy nghĩ.
Cái này hắn không thể chia sẻ hay họp hành với ai được, nói thẳng ra là không có người sẽ nghĩ ra chuyện này nếu không có kinh nghiệm. Thông thường sẽ phải chờ thời gian khi mọi thứ lớn chuyện rồi thì lúc đó mới có người chú ý tới.
Hiện tại mặc dù chưa lớn chuyện, nhưng những dấu hiệu đã bắt đầu xuất hiện. Long hiển nhiên sẽ không để mọi thứ lớn chuyện rồi mới xử lý, không nói đến tổn thất có thể gây ra chỉ riêng việc quốc gia đang trong chiến tranh Long sẽ không cho phép chuyện này xảy ra.
Có điều hắn tạm thời lựa chọn thỏa hiệp một chút, tạm thời không giải phóng nô lệ, thay vào đó là cổ vũ phụ nữ tham gia lao động. Trước kia có thể khó khăn bởi vì tư tưởng, nhưng hiện tại sức ép từ chiến tranh bên ngoài có thể khiến mọi người thay đổi tư duy về chuyện này, và quan trọng hơn hết là nó không đụng chạm tới lợi ích của bao nhiêu người. Ngược lại rất nhiều người sẽ đạt được lợi ích sau chuyện này, đó mới là lý do lớn nhất chuyện này có thể phổ biến dễ dàng hơn việc giải phóng nô lệ.
Không đụng chạm tới quá nhiều lợi ích của các bên, lại cung cấp được một vùng lợi ích khổng lồ chưa có người khai thác. Ai sẽ phản đối việc này chứ, có chăng chủ nghĩa đàn ông cùng những người có suy nghĩ truyền thống. Nhưng đứng trước an ninh quốc gia, xung hướng thế giới những âm thanh đó chắc chắn sẽ bị dìm ngập.
Nhưng cũng không cứ như vậy đưa ra mệnh lệnh cho phụ nữ tiến vào nhà máy được, điều này sẽ gây ra một cú sốc cho xã hội. Cần có sự chuẩn bị trước mới được.
Bấn vào nút trên bàn, rất nhanh Linh Tuyền đã xuất hiện.
“Người gọi tôi thưa bệ hạ?”
“Ừm! Ngươi tìm cách một chút rải tư tưởng để phụ nữ tham gia lao động vào giới doanh nhân. Ý tưởng là được, không cần làm quá tận lực.”
Long ra lệnh.
Mấy cái trò rải tư tưởng này cũng không phải lần đầu tiên Linh Tuyền làm, nàng chính là cánh tay kéo dài của Long về những vấn đề này. Có đôi khi nàng cố tình làm rõ ràng đây là ý của Long để đám người đó đi phổ biến, nhưng cũng có đôi khi chỉ là những ý tưởng được xem như đột phát.
Lần này Long không quá muốn mọi người biết đây là ý tưởng của hắn. Tốt nhất là nên để xã hội xử lý chuyện này, hắn chỉ cần thu hoạch là được.
“Thần có thể biết lý do không thưa bệ hạ?”
Long nghe vậy đưa báo cáo cho Linh Tuyền để nàng tự hiểu.
Ở cạnh Long nhiều năm như vậy Linh Tuyền rất nhanh đã phát hiện ra ý đồ của Long với yêu cầu.
Nhưng cũng chỉ tới đó thôi, nàng không phát hiện ra ý tưởng giải phóng nô lệ của Long, giới hạn thời đại khiến nàng chưa nghĩ tới việc giải phóng nô lệ cũng là giải phóng sức sản xuất vẫn còn tồn đọng.
Trước khi tư tưởng được lan rộng, mọi chuyện được làm nóng sẽ vẫn còn nhiều việc cần phải làm, ít nhất là không để mọi chuyện trở chuyển biến quá xấu trước khi mọi thứ an bài.
Đương nhiên không thể giải quyết hoàn toàn nếu không giải phóng sức lao động, nhưng làm giảm thiệt hại trong khoảng thời gian này cũng phải thực hiện,
“Thông báo với các bộ, trong vòng một tháng phải cho ra giải pháp.”
Đương nhiên hắn sẽ không tự suy nghĩ vấn đề này, nếu không chính phủ để làm gì?