Chương 853: Vân đề phát sinh.
Trương Yên Thành ngồi sau bàn làm việc nhìn vào báo cáo kinh doanh trên bàn lâm vào trầm tư.
Trương gia là một trong ba gia tộc đi theo Long từ thời điểm mới phát tích, hiển nhiên với lựa chọn đó giờ đây bọn hắn đạt được những thành công ngoài sức tưởng tưởng.
Giờ đây công ty của Trương gia là một trong bốn công ty hàng đầu thế giới dẫn đầu trong những ngành đóng tàu và máy móc.
Công ty sở hữu hai trong bốn ụ tàu lớn nhất trong khu phức hợp đóng tàu Hải Đăng. Khu phức hợp đóng tàu lớn nhất thế giới hiện nay.
Nhưng bản thân một công ty lớn như Trương thị bây giờ lại đang gặp khó khăn trong việc mở rộng.
Không phải do vấn đề tài chính, cũng không phải do vấn đề thủ tục hay chiến tranh đang diễn ra ở phía bắc mà là do thiếu nhân lực. Thiếu nhân lực một cách trầm trọng.
Đặc biệt trong các ngành công ty hoạt động thì chuyện này càng trở nên trầm trọng hơn khi yêu cầu các công nhân có tay nghề cao.
“Chúng ta hiện tại đang thiếu khoảng hai nghìn công nhân các loại. Suốt cả tháng qua chúng ta chỉ tuyển được không tới hai trăm công nhân.”
Thư ký báo cáo.
“Tại sao lại như vậy. Thị trường nhân lực đang rất thiếu thốn sao?”
Trương Yên Thành hỏi.
“Chúng ta đã điều tra qua, thị trường lao động vẫn rất nhộn nhịp nhưng số lượng công nhân đang suy giảm rất nhanh, các xí nghiệp nhà máy đêù đang điên cuồng cướp người. Nhưng thị trường nô lệ vẫn đang rất nhộn nhịp.”
Trương Yên Thành lâm vào trầm tư, cái gì hắn cũng có thể xử lý, nhưng vấn đề nhân lực này hắn cũng không biết phải xử lý như thế nào
Đây không phải chuyện chỉ vài câu nói hay điều tài nguyên liền có thể làm được, đặc biệt hơn nữa là nhà máy của bọn họ đều phải yêu cầu công nhân có trình độ nhất định thì mới có thể đào tạo, không phải một đám nô lệ gầy trơ xương đến một chữ cũng không biết.
“Chúng ta cần làm gì thưa ngài?”
Thư ký dò hỏi.
“Đến cổng trường học tuyển người chưa?”
Trương Yên thành hỏi.
“Cạnh tranh rất khốc liệt thưa ngài.”
Tuyển người ở cổng trường học không phải chỉ có một vài người nghĩ ra, dù sao cho tới bây giờ các trường học cũng không chỉ đào tạo học sinh mà vào đêm các trường này còn đào tạo cả phụ huynh nữa. Chỉ có điều bởi vì ban ngày phải đi làm nên chỉ có thể đào tạo vào ban đêm, Nam Tinh đang dùng hết sức để phổ cập giáo dục và đào tạo sâu.
Cho dù chiến tranh có diễn ra căng thẳng như thế nào thì kế hoạch này vẫn sẽ phải tiếp tục, vì thế trong gần mười lăm năm qua đêm nào trường học cũng sáng đèn và cũng ngày nào cũng có người đứng chờ ngoài cổng để tuyển công nhân.
“Tạm thời tiếp tục tuyển người! Ta sẽ nghĩ cách.”
Trương Yên Thành không có cách nào khác chỉ đành như vậy.
Chờ thư ký rời đi Trương Yên Thành tiếp tục lâm vào trầm tư rồi hắn nhấc điện thoại trên bàn lên bắt đầu quay số.
Khi điện thoại được bắt máy nụ cười của Trương Yên Thành nở trên môi.
Văn Trung ngồi trong văn phòng thủ tướng của mình, đang đọc báo cáo mới nhất về tình hình kinh tế quốc gia, ấn đường của hắn nhíu mày.
Tháo xuống kinh mắt Văn Trung nhấc lên điện thoại gọi cho bộ trưởng bộ tài chính.
“Ta đây!”
“Ngài có vấn đề gì sao thủ tướng.”
Bia kia đầu dây tiếng của Phong Liêm Nhu vang lên.
“Báo cáo này là có chuyện gì? Tại sao dự báo GDP lại giảm mạnh như vậy? Cho dù có chiến tranh cũng không thể nào giảm mạnh như thế mới đúng.”
Văn Trung trầm giọng hỏi.
Bây giờ đã là cuối năm, các cơ quan đã hoàn thành báo cáo cuối năm trong đó đương nhiên có báo cáo phát triển kinh tế trong năm qua của bộ tài chính và tất nhiên còn có mục tiêu phát triển trong năm sau.
Cả hai bản báo cáo này đều khiến Văn Trung vô cùng bất mãn, bởi vì cho dù là kết quả hay dự báo đều suy giảm tới hai ba phần trăm. Đối với nền kinh tế của Nam Tinh tỷ lệ này là một con số quá lớn cho dù có chiến tranh xảy ra cũng như vậy.
Là người đứng đầu chính phủ hiển nhiên hắn phải chịu trách nhiệm cho vấn đề này, nếu không có lời giải thích rõ ràng chắc chắn hắn sẽ gặp rắc rối. Dù sao rất nhiều người vẫn nhìn chằm chằm vị trí này đâu, một khi có cơ hội sẽ có rất nhiều người nguyện ý thay thế vị trí của hắn.
“Cái này! Ta cũng không thể nói rõ ràng được, ngài nhìn các báo cáo phía sau liền biết, hai năm gần đây số lượng nhà máy xây mới đã giảm đi đáng kể hơn nữa. Sức mua cũng đang dần bão hòa, hơn nữa còn diễn ra chiến tranh tình trạng khẩn cấp khiến kinh tế chậm lại rất nhiều.
Văn Trung nghe vậy đôi lông mày nhíu chặt lại, hắn mở lại tập tài liệu chăm chú quan sát những thông số còn lại.
“Tại sao nhà máy cùng sức mua lại giảm như vậy?”
Nhìn thấy cái tỷ lệ này Văn Trung không khỏi nhíu mày, nhớ lại bản báo cáo năm ngoái đúng là những thông số này đã giảm đi rất nhiều. Đây là tỷ lệ rất khó chấp nhận chỉ trong hai năm.
“Cái này chúng ta vẫn đang điều tra. Sẽ cần thêm thời gian để điều tra.”
Phong Liêm Nhu bình tĩnh trả lời, không có bao nhiêu giao động trong giọng nói hoặc có lẽ bản thân âm thanh của điện thoại không thể thể hiện ra cảm xúc của ông ta.
“Chuyện đã tới mức này rồi mà ngươi vẫn đang điều tra.”
Văn Trung rất bất mãn.
Những hắn không có cách, chỉ có thể chờ đợi.
Dù sao một hệ thống mới chính quyền mới như Nam Tinh vẫn còn rất nhiều sai sót, cho dù có kinh nghiệm đi trước của Long cùng một đống thứ trong hệ thống cũng không thể hoàn toàn bù đắp. Không nói đến việc Long là một nhà tư bản chứ không phải một nhà chính trị, quản lý tài chính hay công ty không giống quản lý quốc gia, mặc dù hắn hiểu cơ cấu tổ chức của quốc gia nhưng đó là tất cả cách hoạt động các thứ còn là một vấn đề rất rắc rối. Huống chi tình huống của các bên không giống nhau làm sao có thể sao chép và dán được.
Vì thế việc để tình trạng diễn ra tới hiện tại mới phát hiện là điều có thể hiểu được, không có thứ gì là hoàn hảo cả, ít nhất tới bây giờ vẫn kịp.
…
Rầm!
“Mẹ nó ngươi nói cái gì?”
Phạm Lãi giận giữ đập tập tài liều xuống bàn, rồi hắn đi tới bên cạnh phó giám đốc công ty giật lấy cổ áo của hắn gằn giọng nói.
“Nghe này, chúng ta có hợp đồng trị giá hai trăm triệu phải hoàn thành trong ba năm tới. Ngươi biết nửa tỷ là bao nhiều, đúng không? Nếu không hoàn thành được hợp đồng này tiền đền bù đủ khiến chúng ta sụp đổ.”
Mặc dù công ty của Phạm gia là một trong những công ty lớn nhất Nam Tinh, nhưng nửa tỷ đồng đối với họ cũng là một con số lớn, tiền đề bù cũng đủ để khiến cả công ty sụp đổ.
Nửa tỷ đồng ở đây là tiền của Nam Tinh, không phải đô la hay bất kỳ đồng tiền nào trên thế giới. Nó chỉ vừa mới được phát hành không tới mười năm và lạm phát vẫn chưa khiến nó mất giá tới nỗi nửa tỷ là con số nhỏ. Phải biết GDP quốc gia năm ngoái của Nam Tinh chỉ vào khoảng ba mươi hai tỷ và thu ngân sách là hai mươi mốt tỷ.
Phải nói tỷ lệ này khá cao so với các quốc gia thế giới cũ. Nhưng cũng phải chú ý rằng Nam Tinh hiện tại là quốc gia duy nhất trên thế giới đang tiến hành công nghiệp hóa, và hàng hóa Nam Tinh đã xuất hiện mọi nơi trên thế giới. Trong các lĩnh vực công nghiệp Nam Tinh không có đối thủ cạnh tranh, đó là lý do thu ngân sách mới cao như vậy.
Giờ nghĩ xem!
Một khoản bồi thường trị giá sáu trăm triệu là con số kinh khủng như thế nào so với ngân sách quốc gia.
Đó là lý do Phạm Lãi mới tức giận như vậy. Hắn bây giờ cần là nhà máy, cần là công nhân và cần vô số nguyên vật liệu.
Hợp đồng đã ký rồi, nguồn nguyên vật liệu cũng đã có, nhà máy cũng gần xây xong và bây giờ lại có người nói cho hắn biết không đủ công nhân.
Ôi! Nó khác gì một tiếng sét giữa trời quang cơ chứ.
“Thị trường lao động đang rất thiếu nhân lực thưa ngài, chúng tôi chỉ tuyển được sáu trăm công nhân trong mấy tháng này.”
Phó giám đốc nói.
“Vậy thì tiếp tục tìm, đi khắp nơi tìm cho tôi.”
Phạm Lãi giận giữ nói.
“Giám đốc! Chúng tôi đang tìm khắp cả nước, một số nơi công nhân còn được tài trợ tiền đi lại nữa. Nhưng vẫn không đủ!”
“***! Tao không cần biết mày làm thế nào, trong vòng một tháng phải tuyển đủ người cho tao.”
Phạm Lãi không muốn nghe thêm bất kỳ lời nào nữa, hắn chỉ cần kết quả.