Chương 852:
“Trong năm ngày qua thương vong của chúng ta đã lên tới bốn trăm. Quân ma quỷ tấn công rất ồ ạt, chúng giống như không muốn sống vậy, mặc kệ tổn thất cứ lao lên phía trước. Theo đánh giá nếu tiếp tục tốc độ này, chúng có thể vượt qua hồ Động Ly trong hai tuần tới.”
Tham mưu trưởng báo cáo.
“Thương vong của đối phương thế nào?”
Lý Vân hỏi.
Bây giờ quân đoàn ba đã có mặt ở hậu phương, đang khẩn cấp xây dựng phòng tuyến phía sau vì thế việc Đỗ Phong Nam có mặt ở đây là điều có thể hiểu được.
Hiện tại nơi đây không chỉ có quân đoàn ba của Lý Vân mà quân đoàn hai của Hoàng Thông cũng đã có mặt ở đây. Cả hai quân đoàn sau thời gian dài chỉnh biên vốn dĩ chưa có kế hoạch triển khai cuối cùng được khẩn cấp điều động tới đây.
Bây giờ nơi này đã tập trung ba quân đoàn với một trăm nghìn quân, trở thành cánh quân phía tây với chỉ huy cao nhất là Vương Lệ. Dù sao trước khi hai quân đoàn có mặt nơi này là do quân đoàn tám phụ trách, không có bất kỳ sai lầm nào trong hành động tác chiến huống chi Lý Vân cùng Hoàng Thông đều bại trận ở phương bắc.
Mặc dù không phải lỗi bọn họ nhưng dù sao cũng là bại trận không tới phiên bọn họ lãnh đạo cánh quân này.
“Thống kê sơ qua trong suốt thời gian trận chiến đối phương đã tổn thất khoảng ba nghìn quân, chỉ yếu là nhân loại. tổn thất của tinh linh rất ít khoảng vài trăm người.”
Tham mưu trưởng trả lời.
“Còn chúng ta?”
“Bốn nghìn thưa ngài! Trong đó thương vong chủ yếu xuất hiện ở những ngày đầu.”
Ba nghìn so với bốn nghìn, tỷ lệ thương vong này có thể chấp nhận được. Dù sao bọn hắn đối đầu là một lực lượng với toàn bộ là siêu phàm giả, có thể sử dụng quân đội phần lớn thành phần là phàm nhân tạo ra tỷ lệ thương vong như vậy với siêu phàm giả có thể nói là rất tốt.
“Như vậy chúng ta còn cần bao nhiêu thời gian để hoàn thành phòng tuyến?”
Lý Vân hỏi.
“Với tốc độ hiện tại có lẽ cần khoảng ba tuần nữa thưa ngài. Hơn nữa theo trinh sát trên không báo cáo quân số của kẻ thù có thể đã tăng lên tới bốn trăm nghìn, và rất có thể trong vài ngày tới chúng sẽ bổ sung thêm ít nhất năm bảy mươi nghìn quân tham chiến.”
Bộ tham mưu trả lời.
“Đối phương giống như rất gấp.”
Vương lệ nghe vậy nhíu mày.
“Đúng là rất gấp! Chúng thậm chí còn không quan tâm thương vong mà cho quân ô ạt tấn công kia mà, nếu không chúng ta cũng không lấy được chiến tích như vậy.”
Lý Vân cũng đáp lời.
“Mẹ nó chúng ta vẫn không biết gì về tình hình bên trong ma quỷ, gián điệp của chúng ta khó khăn xâm nhập tới vậy sao?”
Hoàng Thông không nhịn được chửi mắng.
Mọi người ở đây đều không nhịn được thở dài, ma quỷ có thể thiết lập hệ thống gián điệp trong phe tam thần, vậy mà phe tam thân lại rất khó làm được điều ngược lại với đối phương.
Cho tới bây giờ rất nhiều thứ Nam Tinh hoàn toàn mù tịt, từ cấu trúc xã hội cho tới cấu trúc quân sự, hệ thống đầu não. Những thứ cơ bản nhất bọn hắn cũng không biết được khiến cho việc đưa ra đánh giá hay phán đoán về các hành động của đối phương vô cùng khó khăn, dù sao ngươi không hiểu cách đối phương sinh hoạt, tập tính, văn hóa hay thói quen của đối phương thì việc đưa ra dự đoán bước tiếp theo của đối phương là rất khó.
“Ta nghe nói hệ thống xã hội của nơi đó rất kinh khủng, ngay cả các gián điệp được đào tạo bài bản nhất của chúng ta cũng có thể sụp đổ tam quan nếu tiếp xúc quá lâu. Ân! Cao tầng của nơi đó còn thi thoảng có cả những bữa tiệc xác thịt nữa.”
Lý Vân nhún vai đáp lời.
“Làm sao ngươi biết được?”
Vương Lệ hỏi.
“Ta khá thân với Mục Lâm, là hắn nói cho ta. Dù sao đây cũng không phải bí mật gì, cấp độ của chúng ta có thể biết được.”
Lý Vân nói.
Mục Lâm là phó giám đốc của tình báo chiến lược những chuyện này đương nhiên hắn có thể biết.
“Được rồi bây giờ chúng ta cần tìm cách đối phó với hành động của ma quỷ, mọi người có ý kiến gì không?”
Vương lệ hỏi.
“Ngoại trừ việc chủ động tấn công ra ta thực sự không nghĩ ra được cách nào để làm chậm đối phương lại.”’
Nếu tấn công thương vong sẽ tăng cao, nơi này chỉ là phòng tuyến tạm thời hòng làm chậm bước tiến của đối phương, không ai muốn vứt sinh lực của mình vào nơi này cả, nó không có bao nhiêu lợi ích.
“Tấn công hậu phương địch thì thế nào? Chúng ta dùng không pháp sư tấn công những kho hậu cần của ma quỷ.”
Tham mưu trưởng đề nghị.
“Không được! Không pháp sư của chúng ta mặc dù kiểm soát bầu trời nhưng năng lực tấn công mặt đất rất yếu, chỉ tương đương thậm chí yếu hơn so với hiệp sĩ rồng. Nếu không sử dụng bom nguyên tử thì không có cách gây thiệt hại lớn cho đối phương.”
Đối với khả năng tấn công mặt đấy của hiệp sĩ rồng trong chiến tranh trước kia là rất tốt, đã đáp ứng đủ nhu cầu. Dù sao trước đó chiến tranh đều là tập trung, dàn trận đội hình chiến đấu, với đội hình dày đặc chỉ cần một pha long tức cũng có khả năng gây thiệt hại lớn.
Nhưng bây giờ khi chiến tranh thời đại mới đến với nhân lực phân tán, chút năng lực tấn công mặt đất này của hiệp sĩ rồng thực sự không đáp ứng nổi, thậm chí việc có thể sống sót khi tiếp cận gần mặt đất cũng là một vấn đề.
“Trinh sát đặc nhiệm thế nào? Bọn họ đang làm gì?”
Lý Vân tiếp tục hỏi.
“Trinh sát đặc nhiệm đang ở Hẻm Bắc, bọn họ không đủ nhân lực để phân cho chúng ta.”
“Ta nghĩ hiện tại nơi này mới là quan trọng hơn so với Hẻm Bắc. Trinh sát đặc nhiệm nên được điều tới đây mới phải. Mọi người thấy thế nào?”
Vương Lệ hỏi.
Chuyện điều động trinh sát đặc nhiệm bọn hắn không có quyền quyết định, đây là quyền của bộ tổng tư lệnh, nhưng nếu ba vị quân đoàn trưởng cùng nhau đệ trình kế hoạch hắn sẽ được.
Sau đó kế hoạch chiến đấu tiếp theo được nhanh chóng hoàn thiện sau đó các vị quân đoàn trưởng cùng chỉ huy cánh quân đều đồng loạt ký tên vào bản kế hoạch chờ đợi bộ tổng tư lệnh phê chuẩn.
…
“Thiếu quân đặc nhiệm sao?”
Long biết được tình huống này không khỏi nhíu mày.
Lâu lắm rồi hắn không để ỷ tới quân đặc nhiệm, dù sao đều là những trận chiến lớn, quân đặc nhiệm mặc dù đóng vai trò trong đó nhưng cũng không quá nổi bật. Bây giờ khi nghe tới cánh quân phía tây thiếu người cần lực lượng đặc nhiệm để thực hiện kế hoạch hắn mới biết được bây giờ quân đặc nhiệm lại gặp vấn đề như vậy.
“Hiện tại toàn bộ trinh sát đặc nhiệm đều đang có nhiệm vụ ở Hẻm Bắc thưa bệ hạ, chúng ta không có dư lực để điều đặc nhiệm tới cánh quân phía tây.”
An Dật Phú lên tiếng.
Lời này khiến ấn đường Long nhíu lại, quân đặc nhiệm là một lực lượng đặc biệt số lượng bọn họ không nhiều nhưng lại vô cùng quan trọng để thực hiện những nhiệm vụ quân đội bình thường không thể thực hiện được.
Đây chắc chắn là lực lượng không thể thiếu trong quân đội.
Hiện tại quân đặc nhiệm được tách ra như độc lập với các hệ thống quân sự khác trực tiếp nghe lệnh từ bộ tổng tư lệnh. Nhưng rõ ràng báo cáo về kế hoạch tác chiến của cánh quân phía tây đã khiến Long cảm nhận được hệ thống này khá cồng kềnh, có lẽ bản thân lực lượng đặc nhiệm cần được sử dụng trong một hệ thống cơ động hơn.
Nhưng hắn không nói ra chuyện này, hắn muốn chờ thêm nhiều báo cáo hơn để có thể đưa ra kết luận và quan trọng hơn chính là hắn cần hệ thống tướng lĩnh tự động nhận ra các hạn chế của cơ chế hiện tại.
Không thể cứ để Long tự nhận ra rồi lại tự đưa ra thay đổi được, hắn mặc dù là vua nhưng không phải mọi thứ hắn đều có thể tiếp cận, không phải mọi thứ hắn có thể nhìn thấy. Long cần một hệ thống có thể tự phát hiện ra vấn đề và tự chữa trị, không phải một hệ thống chỉ làm ra thay đổi dựa trên mệnh lệnh của hắn.
“Các ngươi thấy thế nào?”
Long hỏi.
Đây là vấn đề có điều lực lượng đặc nhiệm tới phía tây hay không, không phải vấn đề thay đổi cơ cấu của quân đặc nhiệm.