Chương 851:
“Cẩn thận!”
Trần Nhật còn chưa kịp phản ứng Tuấn Trường đã đẩy hắn ra, một cây chông đất sượt qua người hắn.
“Ahhh!”
Tiếng hét đau đớn vang lên Tuấn Trường bị cây chông đất găm vào bụng trái, khuôn mặt hắn đã vặn vẹo do đau đớn.
Đòn vừa rồi đã khiến ba người trong tiểu đội thương vong.
“Đi mau, đi mau.”
Cảm nhận được cái chết sắp tới Tuấn Trường đẩy các đồng đội của mình đi, hắn giật lấy khẩu súng PKM của đồng đội đã chết bên cạnh nhấn lấy cò súng.
Ahhhh!
Vừa khai hoả hắn cừa hét lớn như muốn tăng thêm sức mạnh cho chính mình vậy.
“Đi mau, đi mau.”
Tiểu đội trưởng lôi lấy Trần Nhật rời đi, Trần Nhật có thể ở lại, nhưng hắn vẫn bị sức kéo không có bao nhiêu của tiểu đội trưởng rời đi. Nhìn bóng lưng của người đồng đội Trần Nhật nhắm mắt quay đầu biến mất sau chiến hào.
Bộp!
Ngay khi đám người Trần Nhật biến mất sau chiến hào, một phát pháo không khi đánh tới xoắn nát lồng ngực của Tuấn Trường, cả người hắn ngã xuống nhưng ngón tay vẫn giữ chặt lấy cò súng cho tới khi tấm lưng hắn chạm vào mặt đất.
Sự hy sinh của Trần Tuấn không thể kéo dài được lâu, giống như căm thù hắn đã giết đồng đội của mình những phát đạn không khí không ngừng đánh lên người hắn phá nát cơ thể của hắn tới nỗi không thể nhìn ra hình dáng cụ thể.
Vù!
Mặc dù đã chạy rất nhanh nhưng một làn sóng lửa vẫn đuổi theo sau lưng, Trần Nhật có thể cảm nhận được làn sóng nhiệt phả vào sau lưng.
Rầm rầm rầm!
Những cái bẫy được vội vã bố trí lập tức phát nổ làm chậm lại bước tiến của đối phương. Nhưng nó không kéo dài được bao nhiêu thời gian, không tới mười giây những bóng người lao ra từ bụi đất tiếp tục đuổi theo tiểu đội.
Ma quỷ không chỉ đặt mục tiêu chiếm lấy phòng tuyến này mà còn muốn tiêu diệt sinh lực của quân đoàn tám hòng có thể chiếm lợi thế cho những trận chiến sau đó.
“Khốn kiếp!”
Nhìn thấy đám ma quỷ lại một lần nữa xuất hiện sau lưng Vũ Ngọc giận giữ dừng chân quay người lại.
“Ngươi làm gì vậy? Đi mau?”
Trần Nhật thấy đồng đội dừng lại giận giữ hét lên với đồng đội.
Vũ Ngọc quay đầu nở một nụ cười thê lương nói.
“Ta không chạy nổi nữa, các ngươi đi trước.”
“Ngươi điên sao!”
Trần Nhật giận giữ muốn tiến lên lôi hắn đi, nhưng đã bị Vũ Ngọc dùng sức đẩy ra.
“Mẹ nó, tao bị thương không chạy được nữa. Cút nhanh đi.”
Boom!
Vừa nói xong một tiếng nổ đã vang lên bụi đất bao phủ lấy khuôn mặt của hai người.
Đột đột đột!
Khai hảo súng hướng về kẻ thì Trần Nhật nói.
“Tao ở lại với mày.”
“Đúng đ*** giết sạch chúng nó.”
Những người khác cũng không muốn chạy nữa, tất cả đều quyết tâm ở lại.
Bom!
Một vụ nổ đánh ngã mọi người, nhưng bọn hắn lập tức đứng dậy khai hoả đáp trả.
Đột đột đột!
Vừa khai hoả Trần Nhật vừa với tay xuống muốn bắt lấy lựu đạn đeo trên eo, nhưng bàn tay hắn trống không. Khi nhìn lại eo của hắn đã không còn một quả lựu đạn nào nữa.
Đột nhiên eo hắn bị một người đạp vào ngã nhoài xuống đất, sau đó một phát pháo không khí sượt qua người hắn, mặc dù chỉ là sượt qua nhưng Trần Nhật vẫn có thể cảm nhận được cơn đau trên làn da.
“Không muốn chết thì cẩn thận vào.”
Tiểu đội trưởng hét thẳng vào mặt hắn.
Nhưng ngay khi đội trưởng vừa nói xong một cơn gió đã cuốn tới thổi bay hắn đi.
“Đội trưởng.”
Trần Nhật hoảng hốt tiến tới bên cạnh đội trưởng nhưng khi hắn nhìn thấy cơ thể vặn vẹo của đội trưởng hắn biết mọi thứ đã không thể cứu vãn.
Cơn giận trong lòng Trần Nhật đột nhiên bùng lên.
“Ah ah ah!”
Hắn không còn che đậy hay ẩn nấp nữa toàn cơ thể lộ ra trước mặt kẻ thù khai hỏa khẩu súng của mình.
Một cơ thể chạy tới đẩy ngã hắn, nhưng cơ thể của cả hai còn chưa kịp ngã nhoài Trần Nhật cảm nhận được có một cơn trọng kích đánh vào người cho dù có một người che trước mặt hắn.
Ngã đập đầu xuống mặt đất Trần Nhật cảm thấy choáng váng rồi hắn ngất đi.
Không biết trải qua bao lâu Trần Nhật choáng váng tỉnh dậy, cơn đau sau gáy khiến hắn rên lên, liếc nhìn xung quanh nơi này giống như một bệnh viện dã chiến.
Cổ họng khát khô, Trần Nhật muốn phát ra tiếng tìm người hỗ trợ, nhưng âm thanh của hắn chỉ là những tiếng khàn nhỏ các nhân viên y tế đi qua thậm chí còn không nhìn hắn.
Không có cách Trần Nhật lại cố gắng dơ tay lên muốn tìm người giúp đỡ, với việc này đã có người giúp đỡ hắn.
“Ngươi tỉnh rồi.”
Một y tá tiến tới trước mặt quan sát tình huống của hắn.
“Nước đây!”
Sau khi khó khăn lắm mới nghe được yêu cầu của Trần Nhật, giống như một cơn mưa rơi xuống cánh đồng bị hạn hán lâu ngày, Trần Nhật cảm giác như mình vừa sống dậy vậy.
“Từ từ thôi, đừng uống nhiều quá.”
Y tá không cho Trần Nhật uống quá nhiều, mặc cho Trần Nhật vẫn đang cảm thấy rất khát. Hắn vươn cổ lên mặc cho cơn đau sau ót muốn uống thêm chút nữa.
Nhưng y ta đã dùng tay đè người hắn xuống, nàng nhẹ giọng nói.
“Không uống nhiều, như vậy là được rồi.”
Cơ thể hắn hiện tại không có chút sức lực nào, vì thế cũng không thể làm gì chỉ có thể chờ đợi ý tá hỗ trợ.
Trần Nhật rất may mắn, cơ thể hắn không chịu quá nhiều tổn thương, chỉ bị bầm tím nhẹ dưới sườn. Sau một ngày theo dõi hắn cũng được xuất viện.
Nhưng khi xuất viện hắn lại không biết mình đi đâu, hắn không tìm được đơn vị của mình vị trí đóng quân của tiểu đội hắn đã bị một tiểu đội khác thay thế. Cuối cùng Trần Nhật chỉ có thể tìm tới đại đội.
Ở đây hắn nhận được một tin sét đánh ngang tai.
Toàn bộ tiểu đội của hắn đã bị tiêu diệt, chỉ còn lại một mình hắn sống sót. Hóa ra lúc hắn ngất đi đã có tiếp viện, nhưng tiếp viện quá muộn mọi người trong tiểu đội đều không thể trụ được, mặc dù có thể đẩy lui ma quỷ nhưng cuối cùng lại chỉ còn Trần Nhật sống sót.
Nhìn hộp tro cốt của các đồng đội Trần Nhật không biết phải nói thêm lời nào. Trên chiến trường nếu có thể thu hồi xác của quân mình quân Nam Tinh thường lựa chọn thiêu và trả tro cốt về cho gia đình. Đương nhiên cũng có những trường hợp chôn cất, nhưng đây thường là lúc không có cách để thiêu.
“Còn lời nào nữa không? Sắp tới giờ rồi!”
Binh lính đảm nhận việc sắp xếp các hộp tro cốt và đồ đạc của các liệt sĩ nhìn Trần Nhật hỏi.
Hắn biết Trần Nhật là đồng đội của những người ở đây, đây không phải lần đầu tiên hắn gặp chuyện này, từ sáng tới giờ Trần Nhật đã đứng ở đây và hắn không làm phiến Trần Nhật. Nhưng bây giờ cũng không còn cách nào khác thời gian đã tới.
Trần Nhật nghe vậy liền vội vã nói.
“Thật có lỗi làm phiên ngươi rồi.”
Nói rồi hắn lấy trong ngực ra một bao thuốc lá mới, cùng chai rượu kim loại mới được nhận đặt lên lọ tro cốt của Vũ Ngọc.
“Bồi thường cho ngươi!”
Rồi hắn nhìn tro cốt của những người đồng đội khác, rút ra một bao thuốc lá khác nhẹ giọng nói.
“Đừng hiểu lầm! Cái đấy là ta phải bồi thường cho Vũ Ngọc, các ngươi cũng biết mà.”
Rồi hắn rút ra từng điếu thuốc trong bao thuốc đặt lên lọ tro cốt của từng người nói.
“Số còn lại của ta. Đừng giận ta nhé.”
Nói rồi hắn đứng dậy cho điếu thuốc cuối cùng vào miệng bật lửa hút một hơi rồi đặt điếu thuốc hút dở xuống lọ tro cốt của Trần Tuấn, cùng với đó là chiếc bật lửa của chính hắn.
“Tạm biệt!”
Nói rồi hắn nhìn về phía người lính gần đó nở nụ cười.
“Cảm ơn!”
Rồi hắn quay đi.
Người lính không quá bất ngờ với hành động này, hắn đã chứng kiến không ít lần như vậy, bọc lại thuốc lá cùng rượu vào chung với đồ đạc cá nhân và lọ tro cốt, hắn ghi chú danh tính của những lọ tro cốt này rồi bắt đầu sắp xếp vận chuyển chúng lên xe.
Trần Nhật rời đi, tiến thẳng tới noi đóng quân của đơn vị mới của mình.
Hắn nhìn thấy những người lính đang vui vẻ cười nói với nhau trong lòng không có bất kỳ giao động nào.
“Báo cáo hạ sĩ Trần Nhật trình diện.”
Đứng nghiêm, Trần Nhật hành lễ với tiểu đội trưởng mới của mình.