Chương 850: chiến đấu 2.
“Yểm trợ ta.”
Một siêu phàm giả hét lớn với tiểu đội của Trần Nhật, sau đó hắn cầm lên khẩu hỏa thần của mình lên vượt qua đầu đặt lên chiến hào, không chút do dự bóp cò.
Tiếng súng nổ vang lên, nhưng vì tốc độ ra đạn quá nhanh khiến cho âm thanh giống như tiếng ruồi đập cánh vang vọng trên chiến trường, trong tầm mắt của Trần Nhật hắn thấy được dây đạn đang lấy tốc độ kinh khủng rút đi, vỏ đạn như mưa rơi xuống mặt đất giống như đang muốn lấp đầy chiến hào.
Trên mặt đất lúc này đã không còn một bóng người, tất cả đều rất biết điều ẩn nấp.
Đứng trước mặt Hỏa Thần bất kỳ kẻ nào cũng phải biết điều, cho dù đó có là siêu phàm giả cấp A đi chăng nữa, may ra có pháp thánh có thể tự tin đứng trước mặt Hỏa Thần và nói “Ngon thì tới đây.”
Đương nhiên nếu pháp thánh ra mặt, như vậy đứng trước mặt pháp thánh cũng không phải hỏa thần.
Bất quá hỏa lực của Hỏa Thần mặc dù mạnh mẽ, có thể thanh tràng rất tốt nhưng dù sao lượng đạn cũng có hạn, không tới ba mươi giây hỏa thần đã dừng khai hỏa.
“Thay đạn!”
Ngay khi kết thúc một ma pháp băng đã được thi triển hơi nước bắt đầu bốc lên từ nòng súng, trong khi đó dưới sự hỗ trợ của các nhân viên dây đạn đang được thay thế.
Băng đạn lúc này không cần phải đeo lên lưng các xạ thủ mà có thể trực tiếp đặt dưới đất, công việc còn lại chỉ là nạp băng đạn mới vào súng mà thôi. Tốc độ rất nhanh.
Tận dụng thời gian này ma quỷ lập tức phản công, một loạt cầu lửa bay tới như muốn nướng chín tất cả.
Rầm rầm rầm!
Rất may mắn chiến hào đã làm đúng công việc của mình ngăn cản hầu hết sức mạnh từ những ma pháp này, đương nhiên hoàn toàn ngăn cản là điều không thể vẫn có những người gặp phải tổn thương do hỏa cầu.
Ahhhh!
Vũ Ngọc đau đớn lăn lộn trên mặt đất, lưng hắn đã bị bậc lửa, ngọn lửa đang nhanh chóng lan ra khắp cơ thể hắn.
Những người khác thấy vậy cũng vội vã lấy vải thấm nước đập lên người hòng giúp hắn dập lửa, dưới sự hỗ trợ của các đồng đội cùng các siêu phàm giả bên cạnh ngọn lửa đã được dập tắt, nhưng lưng hắn giờ đây đã đầy vết cháy đen.
“Không sao ta vẫn có thể chiến đấu được.”
Vốn dĩ hắn có thể trở về phía sau hậu phương nghỉ ngơi, nhưng Vũ Ngọc từ chối, hắn muốn ở lại tiếp tục chiến đấu cùng các đồng đội.
Dưới yêu cầu kịch liệt của Vũ Ngọc quân y cũng không thể nói gì hơn, chỉ có thể tạm thời băng bó vết thương cùng tiêm cho hắn một liều giảm đau rồi để hắn tiếp tục nhiệm vụ của mình.
Ngay khi băng đạn được nạp lại, khẩu Hỏa Thần lại tiếp tục khai hỏa lần nữa.
Lần này có vẻ như đối phương không dự đoán được thời gian Hỏa Thần khai hỏa, một cơn mưa máu xuất hiện trên chiến trường, cho dù đối phương có là những siêu phàm giả mạnh mẽ.
Quả không hổ danh là hàng chuyên dùng để thanh trang, một khi nó khai hỏa mọi vật đều phải nằm xuống.
Nhưng khi Hỏa Thần kết thúc thanh tràng, ma quỷ lại một lần nữa xuất hiện, chúng đã ở rất gần chiến hào chỉ cần hứng chịu một ít tổn thất liền có thể xông vào không ai muốn dừng lại.
Đứng trước kẻ thù đang ngày càng gần, các binh lính vẫn tiếp tục khai hỏa khẩu súng trên tay của mình, dù cho kẻ thù mạnh mẽ hơn gấp nhiều lần đang tiếp cận.
“Bắn đi, bắn đi giết chết bọn hắn!”
Tiểu đội trưởng hét lớn, hắn rút ra quả lựu đạn trên tay ném về phía những kẻ đang tới gần.
Đối phương chỉ còn cách chiến hào không tới năm mươi mét. Một khoảng cách vô cùng nguy hiểm, ngay cả xạ thủ Hỏa Thần lúc này cũng phải thu hồi khẩu súng của mình chỉ vì đống ma pháp nhắm vào khẩu súng có thể khiến hắn ăn đủ.
“Đội trưởng! Bọn hắn tới quá gần rồi. Phải rút lui thôi.”
Đội phó hét lớn nhắc nhở đội trưởng.
Bọn hắn chỉ là phàm nhân, còn kẻ thủ là siêu phàm giả. Bọn hắn có thể sử dụng vũ khí cùng chiến hào, chiến thuật để rút ngắn sức mạnh giữa hai bên. Nhưng nếu đối phương tiếp cận được bọn hắn, mọi ưu thế bọn hắn có được đều biến mất, đến lúc đó là phàm nhân đối diện với siêu phàm giả. Không cần nói quá nhiều cũng đủ để hiểu kết quả của chuyện này.
“Không được! Không có lệnh.”
Mọi người trên khắp chiến hào đều đang chiến đấu, bọn hắn không có mệnh lệnh rút lui và chắc chắn cũng không thể rút lui vào lúc này.
“Mau rút lui, mau rút lui.”
Nhưng ngay khi tiểu đội trưởng vừa dứt lời mệnh lệnh rút lui đã vang vọng trên khắp chiền hào.
Không có người đặc biệt tới phân công nhiệm vụ, như vậy tiểu đội bọn hắn cũng không cần phải đoạn hậu. Tất cả ánh mắt đều tập trung vào tiểu đội trưởng.
Thấy được lực lượng đoạn hậu đã tới thế vào vị trí của bọn hắn, tiểu đội trưởng liền không do dự nữa.
Mọi người trong tiểu đội không chút do dự quay đầu rút lui.
Bom bom bom!
Giết giết!
Nhưng khi bọn hắn còn chưa đi được bao xa, lũ ma quỷ đã nhảy vào chiến hào.
Đứng trước sức mạnh áp đảo, lực lượng đoạn hậu rất nhanh bị tiêu diệt và mục tiêu tiếp theo của chúng chính là những người chưa kịp rút lui như tiểu đội Trần Nhật.
Một quả cầu lửa bao trùm tầm mắt của Trần Nhật, trước khi quả cầu phát nổ hắn nhảy vào lối rẽ.
Quả cầu lửa bay qua lối rẽ phát nổ, ngọn lửa suýt nữa đã thiêu cháy lưng hắn.
Lập tức làm ra phản ứng, những người còn lại rút chốt lựu đạn đồng loạt ném trở lại chiến hào.
Những quả lựu đạn liên tục phát nổ, nhưng tiểu đội không quan tâm tới chiến công, bọn hắn cần rút lui ngay bay giờ.
Một khi kẻ thù đã tiến vào chiến hào không phải không có cách để đẩy lui đối phương. Nhưng rõ ràng lúc này không phải lúc có thể chiến đấu đẩy lui đối phương, phía trên chưa bao giờ có ý định đuổi đối phương khỏi chiến hào. Nhiệm vụ của nơi này chỉ là kéo dài thời gian đối phương tiến lên chứ không phải ngăn cản đối phương.
Những quả lựu đạn đơn lẻ không bị bồi thêm đồ sau đó cũng không thể gây sát thương cho ma quỷ, bọn hắn nhanh chóng tránh ra khỏi ảnh hưởng chạy tới ngã rẽ.
Nhưng lúc này tiểu đội cũng đã biến mất ở một ngã rẽ khác, dựa vào giao thông hào dày đặc giống như mê cung, cùng những cái bẫy được bố trí dây dưa bọn hắn nhanh chóng thoát khỏi tầm mắt của những kẻ truy đuổi phía sau.
Có điều bọn hắn đánh giá thấp năng lực của siêu phàm giả, gượng chống lấy những cái bẫy được bố trí dọc các lối đi của chiến hào bọn chúng vậy mà lại có thể đuổi theo sau lưng tiểu đội.
“Khốn kiếp!”
Chạy sau cùng của tiểu đội một thành viên trong tiểu đội quay lại hướng khẩu RPK trên tay về phía đối phương khai hỏa.
Đột đột đột!
Phập!
Nhưng tiếng súng chưa vang được bao lâu một phát pháo không khí đã bay tới xoắn nát ngực của hắn.
Những người khác thấy vậy liền lập tức rẽ sang một con ngõ gần đó.
Không chút do dự tất cả mọi người đều móc lựu đạn ra ném vào đoạn chiến hào.
Lần này không chỉ một vài quả lựu đạn mà là một loạt lựu đạn bay vào ngay khi loạt lựu đạn phát nổ kết thúc, lại một loạt lựu đạn choáng bay vào.
Sau khi đạn choáng phát nổ tiểu đội lập tức lào vào súng đạn lập tức xả ra như mưa.
Bọn hắn không lựa chọn rút lui bở chạy, bởi vì đối phương đã tới đây rồi còn có thể bỏ chạy kiểu gì đây, chỉ khi hoàn toàn đánh bại đối phương mới có thể an toàn rút lui.
Nhưng mà!
Bụp bụp!
Những âm thanh va chạm vang lên, hai người đứng đầu bị pháo không khí xoắn nát, mặc dù tiểu đội gây thiệt hại không nhỏ cho đối phương, đã giết chết ít nhất ba người nhưng thời gian này cũng đủ để những kẻ còn lại làm ra phản ứng, một ma pháp liên hợp được hình thành ngay sau đó. Sau khi đã bảo vệ được chính mình đó chính là phản công.
Bị tấn công tiểu đội lập tức lại rúc vào con ngõ.
Ngay sau đó lại một loạt lựu đạn choáng rơi ra, nhưng lần này đối phương đã có chuẩn bị trước mặc dù vẫn bị ảnh hưởng bởi lựu đạn choáng nhưng những người được bảo vệ phía sau không bị ảnh hưởng vẫn có thể giúp những người phía trước duy trì ma pháp phòng thủ, ngăn chặn loạt đạn của tiểu đội.
Ngược lại một loạt chông đất lao ra đâm về phía bọn họ.