Chương 849: Chiến đấu.
Đoàng đoàng!
Tiếng súng ngắm lên tục vang lên trên chiến tuyến, ngay sau đó là những bóng người ngã xuống hướng làng Đông Bình.
Lúc này đã là ngày thứ hai mươi chín kể từ thời điểm thú triều xảy ra, cũng là đã vào tháng mười một, đánh dấu tháng thứ mười kể từ khi chiến tranh với ma quỷ xảy ra.
Những cơn gió lạnh cũng bắt đầu xuất hiện nhưng nó không khiến cuộc chiến giữa các bên dừng lại, ngược lại mọi thứ càng trở nên nóng bỏng hơn, các bên đều đang chuẩn bị cho một trận chiến lớn.
Nhưng trước đó ma quỷ phải vượt qua được phòng tuyến trước cửa làng Đông Bình cái đã.
Đây không phải là phòng tuyến theo kiểu chia cắt với các điểm phòng thủ và căn cứ được thiết lập khắp nơi, nó là một phòng tuyến chính với các chiến hào chạy dọc bao phủ lấy cửa ra vào của làng Đông Bình.
Đây là kế hoạch của bộ tư lệnh quân đoàn tám, bao vây lấy ngôi làng này khiến cho đối phương không thể ló mặt ra khỏi ngôi làng, nếu không sẽ bị đạn từ bốn phương tám hướng bắn tới.
Mục đích đơn giản là nhốt cánh phải của địch lại trong ngôi làng này không để bọn hắn tiến lên.
Địa hình xung quanh làng là địa hình bằng phẳng hơn rất nhiều so với những khu vực khác gần đó, bộ tham mưu muốn lợi dụng địa hình này để phát huy tối đa sức mạnh của vũ khí.
Nếu nhìn từ trên cao bây giờ đã có một hệ thống giao thông hào hình thành gần nửa vòng cung ở phía nam làng Đại Bình.
Hiện tại quân ma quỷ đang bị nhốt ở nơi này, mọi nỗ lực phá vỡ phòng tuyến xuống phía nam cho tới hiện tại đều thất bại.
Lúc này Trần Nhật đang dùng ống nhòm quan sát tình huống phía đối diện.
“Tên thứ sáu. Hôm nay thu hoạch không tệ.”
Thấy được xác tinh tinh ngã xuống Trần Nhật xác nhận chiến công cho đồng đội mình.
Lúc này một tảng đá đột nhiên từ trong làng bay ra, một vòng cung đẹp đẽ đang lao về phía bọn hắn.
“Mẹ nó nấp!”
Tốc độ của viên đá khá chậm khiến hai người đều có thời gian phản ứng vội vã thu hồi khẩu súng rồi rúc đầu xuống chiến hào.
Rầm!
Viên đá rơi xuống đập vào mảnh đất phía trước chiến hào bốc lên một trận khói bụi.
Một tảng đá rơi từ trên trời xuống rất khó có thể gây ra ảnh hưởng với những người ẩn nấp trong chiến hào. Hai người Trần Nhật cũng vậy sau khi tảng đá rơi xuống bọn hắn trở lại vị trí chiến đấu.
Nhưng vị trí của bọn hắn lại bị che đi tầm nhìn bởi tảng đá.
“Mẹ nó! Đổi chỗ thôi.”
Vũ Ngọc thu hồi khẩu súng chống tăng rời khỏi vị trí bắn tỉa, muốn tìm một vị trí bắn tỉa khác hoàn thành ngày đi săn của mình.
Dọc theo phòng tuyến này rất nhiều xạ thủ đang làm chung nhiệm vụ giống bọn hắn. Tất cả đều là những xạ thủ đang làm nhiệm vụ ngăn chặn đám tinh linh đang hòng do thám tình huống phòng tuyến.
Lấy ra một cây thuốc lá, đưa cây thuốc lá cuối cùng của mình cho Vũ Ngọc hai người đốt lên thuốc lá thưởng thức mùi thuốc lá gây nghiện.
Kẻ thù của bọn hắn không phải một lực lượng gì đó có khả năng phát hiện những người lính hút thuốc vào ban ngày như thế này, vì thế trong hệ thống chiến thuật của Nam Tinh không cấm việc hút thuốc cho dù là vào ban đêm. Nó chỉ được khuyến cáo hạn chế hút thuốc trong đêm khi ở ngoài trời trong sổ tay chiến thuật.
Cứ như vậy hai người hoàn thành nhiệm vụ canh giữ, trở lại hầm trú ẩn phía sau phòng tuyến.
Nơi này đồ ăn đã đặt sẵn trên bàn, tiểu đội của bọn hắn đã động dĩa trước thấy hai người tiến vào liền vứt cho hai người mấy cái bánh mì.
“Này vừa rồi có cô em rất xinh tới đưa cơm cho chúng ta đấy. Mẹ nó! Cặp mông đó, chắc chắn rất mắn đẻ, còn cặp vú kia nữa sữa hẳn không ít. Tiếc là hai người các ngươi không được thấy.”
Vừa vào tới nơi hai người đã được kể về gái.
“Đúng đúng, vừa rồi ta đứng sau lưng nàng. Mẹ nó cặp mông đó lắc qua lắc lại tao suýt nữa đã không kiềm được đôi tay này.”
Tuấn Trường vừa nói vừa đưa ra đôi tay của mình.
Đối với đàn ông khi ngồi cùng nhau đàn bà luôn là chủ đề thu hút nhất. Hơn nữa lại còn là những tên ngày nào cũng chỉ có đám đực rựa xung quanh, đột nhiên lại có một cô nàng xinh đẹp xuất hiện.
Điều rất hiển nhiên những chủ đề sau đó đều xoay quanh cô nàng này, cho dù là những người đã có gia đình cũng không ngoại lệ.
Cứ như vậy cho tới nửa đêm.
Tiểu đội đang co ro nghỉ ngơi trong hầm. Dù sao cũng đã vào tháng mười một, thời tiết bắt đầu trở lạnh.
Boom boom boom!
Đột nhiên tiếng nổ rung trời đánh thức đám người.
Mặc dù trên chiến trường chuyện ngủ giữa tiếng bom đạn là điều rất bình thường, nhưng những tiếng nổ này phát sinh ngay bên tai bọn hắn.
“Chuyện gì? Có chuyện gì?”
Tiểu đội trưởng giật mình tỉnh dậy chạy ra khỏi hầm trú ẩn giữ lại một người lính đang chạy qua hỏi.
“Đội trưởng, kẻ thù tấn công. Rất nhiều kẻ thù.”
Nói rồi hắn tiếp tục chạy theo đồng đội của mình hướng về phía chiến trường
Đội trưởng nghe vậy liền với lấy khẩu súng ngã dưới mặt đất quay đầu nhìn đám người Trần Nhật ra lệnh.
“Nhanh lên, tất cả vào vị trí chiến đấu. Vào vị trí chiến đấu.”
Đám người Trần Nhật đã cầm vũ khí trên tay sẵn sàng tham chiến bất kỳ lúc nào, đối với lính trên chiến trường trang bị đều ở bên người bọn hắn, ngay khi giật mình thức dậy bọn hắn liền có thể sẵn sàng chiến đấu.
Ngay khi nhận được mệnh lệnh của tiểu đội trưởng, tất cả lập tức tràn ra khỏi hầm.
Rầm!
Ngay khi bọn hắn vừa ra khỏi hầm trú ẩn một tảng đá rơi xuống lăn qua chiến hào. Tảng đã bị phần lõm của chiến hào giữ lại trên không chỉ cách mặt của Vũ Ngọc không tới một đốt ngón tay.
Nếu là bình thường sẽ có người trêu chọc Vũ Ngọc, nhưng tình huống bây giờ không ai có thời gian đi trêu chọc.
Tiểu đội chạy dọc theo chiến hào, dọc đường các binh lính đều đang nổ súng, không có người là không nổ súng, tất cả đều đang chiến đấu, thi thoảng lại có một vài phát ma pháp bay qua đầu.
Rầm rầm!
Một loạt ma pháp hỏa cầu phát nổ ngay phía trên chiến hào ngọn lửa bao phủ ngay trên đầu bọn hắn, sức công phá khiến đất đá văng ra rơi lên đầu bọn hắn. Trần Nhật có thể cảm giác được làn da của mình có cảm giác bỏng rát, may mắn ngọn lửa dập tắt rất nhanh nếu không sợ rằng da của hắn sẽ bị bỏng thật.
Ahhh!
Bọn hắn may mắn nhưng những người khác không may mắn như vậy. Có hai người lính bị lửa bậc lửa thiêu đốt lăn lộn trên mặt đất, những người khác thấy vậy vội vã dùng vải cát dập lửa trên người đối phương.
Tiểu đội không có thời gian hỗ trợ những người này, bọn hắn vượt qua đám người tiến vào khu vực chiến đấu của mình. Nơi này đã có tiểu đội khác tới trước, ngay khi tiểu đội bọn hắn trám vào vị trí, tiểu đội này lập tức co rút lại trở về với khu vực phòng thủ vốn có của mình.
Khi Trần Nhật ngước nhìn ra khỏi chiến hào sống lưng của hắn lạnh đi. Nơi đó kẻ thù đã áp sát gần tới nỗi chỉ cách vị trí của hắn hơn trăm mét. Một vị trí vô cùng nguy hiểm khi đối đầu với các pháp sư.
Quả nhiên ngay sau đó một quả cầu lửa xuất hiện trên đầu bọn hắn, theo bản năng tất cả cúi đầu xuống muốn dùng chiến hào che chắn bảo vệ bọn họ.
Nhưng đây là hỏa cầu nổ ngay trên đầu không phải trước mặt, chiến hào không thể bảo vệ được bọn họ.
Dù vậy bọn hắn rất may mắn, ngay khi cầu lửa phát nổ một lớp ma pháp phòng thủ mỏng hình thành trên đầu bọn hắn.
Mặc dù không thể hoàn toàn ngăn chặn vụ nổ ma pháp phòng thủ bị phá hủy, sóng nhiệt vẫn phả vào lưng mọi người nhưng đã thành công ngăn được sóng xung kích bảo vệ tiểu đội khỏi sát thương.
Hóa ra một siêu phàm giả gần đó đã cứu bọn hắn. Mỗi đoạn chiến hào đều được phân công một đội ma pháp hỗ trợ phòng ngự. Nhiệm vụ của họ tập trung vào hỗ trợ hỏa lực cùng bảo vệ phòng tuyến trước các đòn tấn công nguy hiểm của đối phương.
Mặc dù không thể hoàn toàn bảo vệ hay ngăn chặn, nhưng nó cũng giúp giảm thiểu rất nhiều thiệt hại không cần thiết.