Chương 848:
“Mẹ mày tao suýt nữa mất hai quả bóng vì mày.”
“Không có tao mày đi đời lâu rồi, còn cái gì hai quả bóng. Mày phải mang ơn tao mới đúng.”
Tiểu đội của Trần Nhật đang vui vẻ hưởng thụ thời gian nghỉ ngơi sau khi chiến đấu. Đêm qua bọn hắn đã hoàn thành nhiệm vụ đánh chiếm cái điểm cao kia liền được lui về đây nghỉ ngơi.
Trần Nhật lúc này ngồi ở một bên lau chùi khẩu súng của mình không nói một lời nhưng nụ cười nhẹ đã nở trên môi, đôi tai chăm chú lắng nghe cuộc trò chuyện của các đồng đội.
Sau một đêm cùng nhau chiến đấu bọn hắn đã thân thiết hơn rất nhiều, có thể nói đã trở thành đồng đội có thể tin cậy.
Chuyện này cũng rất bình thường, chiến đấu vào sinh ra tử với nhau thì chỉ cần sau một trận mọi người cũng đã xây dựng được niềm tin vào nhau rồi, còn có gì không thể tin tưởng nhau nữa đây.
Đột nhiên tay bị người thúc lấy, Trần Nhật nhìn sang thì ra đã có một cánh tay vươn tới ly rượu bằng sắt được đưa tới trước mặt hắn.
“Cảm ơn ta không uống rượu!”
Trần Nhật lắc đầu từ chối.
“Mẹ! Có phải đàn ông không vậy? Bày đặt cái gì, tới làm một ngụm.”
Người nói chuyện là một tráng háng, hắn gọi Vũ Ngọc râu tóc xum xuê giống như lâu ngày chưa cắt tỉa, trên mặt còn có một ít vết bẩn chưa lau chùi cho thấy bọn hắn vừa trải qua một trận chiến gian khổ.
“Đúng vậy! Chết tới nơi rồi còn không uống rượu thì đúng là phí đời đàn ông. Tới tới, mọi người cùng nhau chúng mừng lần đầu của Trần Nhật.”
Tuấn Trường ở một bên cũng bồi vào.
Những người khác thấy vậy cũng hùa vào buộc Trần Nhật thử rượu. Tất cả đều lần lượt rút bình rượu nhỏ trên người mình ra dơ lên chuẩn bị cho một lần đồng khởi.
Thấy mọi người vui vẻ như vậy Trần Nhật cũng không muốn khiến mọi người mất hứng thú, hắn chỉ có thể nhận lấy chai rượu cùng đồng khởi với mọi người.
Không có cách hắn không có rượu, mỗi lần nhận vật tư hắn đều đổi rượu để lấy những vật tư khác.
“Zô!”
Trần Nhật húp một ngụm rượu khuôn mặt hơi nheo lại nói.
“Hắc hắc! Đúng là khuôn mặt của người lần đầu uống rượu.”
Vũ Ngọc đáp tay lên vai Trần Nhật cười lớn nhìn mọi người nói.
“Ha ha!”
Mọi người đều lần lượt cười lớn mang theo vui đùa. Bọn hắn không chế nhạo Trần Nhật, bởi vì đều là đồng đội làm ra những chuyện như bắt nạt hay chế nhạo đồng đội không khác nào muốn chết.
“Mẹ nó hắn uống mất một nửa rồi.”
Nhận lấy bình rượu trên tay Trần Nhật, Vũ Ngọc làm ra vẻ lắc bình rồi nhìn về phía mọi người cười nói.
“Ha ha! Xem ra ngươi cũng có tố chất làm sâu rượu đấy.”
Tuấn Trường nghe vậy cũng phụ họa.
“Nào có, nào có nó vốn dĩ đã như vậy rồi, ta chỉ uống ngụm nhỏ.”
Trần Nhật vội vã giải thích.
“Nói dối! Rõ ràng bình rượu của lão tử vừa rồi còn đầy, ngươi làm một phát hết nửa lần sau phải bồi thường cho lão tử.”
Vũ Ngọc không buông tha, hắn vươn tay vòng qua cổ Trần Nhật ép Trần Nhật vào nách mình cười nói.
“Đúng vậy đúng vậy! Ngươi là không trung thực nhé, phải bồi thường cho Vũ Ngọc.”
Nhưng người khác cũng hùa theo cười đùa.
“Được rồi! Được rồi, ta không có rượu, nhưng ta có thuốc lá ngươi muốn thuốc lá không?”
Trần Nhật vội vã nói.
“Hắc hắc, tao thích cả thuốc lá và rượu, thế nào?”
“Ai ai! Ngươi là đang được voi đòi tiên đấy hả.”
Một người khác thấy vậy liền lập lức lên tiếng.
“Sẽ chia cho cả các ngươi nữa.”
Nhưng Vũ Ngọc cũng lập tức lôi kéo đồng phạm.
“Ừm! Ta là ai, đâu là đây?”
Ngay lập tức người này bị Vũ Ngọc mua chuộc.
Những người khác thấy vậy cũng phá lên cười còn Trần Nhật lúc này đang phải hứng chịu mùi hôi nách xộc vào mũi.
“Được rồi được rồi, thuốc lá và rượu, ngươi muốn gì đều được cả. Nhanh thả ra chất độc của ngươi sẽ giết ta mất.”
Trần Nhật cũng bắt đầu đùa cợt, hoặc có thể nói hắn nói là thật chỉ là ngữ khí trở nên vui đùa hơn một chút thôi.
“Chất độc này của hắn suýt nữa đều giết mọi người ở đây, không chỉ riêng mỗi ngươi thôi đâu. Ha ha.”
Mọi người tiếp tục cười đùa.
Vũ Ngọc không tức giận cũng không buồn bực ngược lại hắn còn hùa theo mọi người.
“Hắc hắc! Lũ ma quỷ đều bị khí độc này của ta độc chết. Tiểu đội trưởng từng nói, nếu ta sống lâu hơn có lẽ còn có thể độc chết toàn bộ ma quỷ cũng nên.”
Tiểu đội cứ như vậy cười đùa, bọn hắn hiện tại đang được nghỉ ngơi không có nhiệm vụ chiến đấu nên rất thả lỏng.
Nơi bọn hắn đang ở là một căn nhà trong sau làng Đông Bình, nơi này mặc dù có rất nhiều hầm hào đã được xây dựng nhưng phần lớn các binh lính đều không muốn chui xuống cái nơi vừa chật chội, vừa bẩn thỉu kia.
Bản thân các chỉ huy cũng không bắt buộc lính của mình làm điều đó, dù sao pháo binh của địch cũng không với tới đây, còn kẻ thù thì vẫn còn bị làng Đông Bình chặn lại. Làm gì có mối đe dọa nào khiến bọn hắn phải trốn chui lủi dưới chiến hào cơ chứ.
Đang lúc mọi người vui vẻ tiểu đội trưởng tiến vào nhìn mọi người trong tiểu đội nói.
“Nghỉ ngơi xong chưa? Rồi thì chuẩn bị thôi chúng ta có nhiệm vụ mới.”
Lời của tiểu đội trưởng khiến không khí trong phòng đột nhiên trở nên im ắng, mọi người nhìn chằm chằm tiểu đội trưởng không khí trở nên căng thẳng.
Thấy tình huống này tiểu đội trưởng cười đùa nói.
“Làm sao! Sợ lên chiến trường rồi.”
“Ai không sợ. Đội trưởng, ngươi có sợ không?”
Vũ Ngọc không chút sợ hãi cười nói.
“Hắc hắc! Tao cũng sợ, nhưng lần này không phải đi đấm nhau.”
Tiểu đổi trưởng cười nói.
Nghe được lời này mọi người trong tiểu đội trở nên linh động lên.
“Không phải chiến đấu! Thế chúng ta đi đâu?”.
Có người lên tiếng hỏi.
“Hẳn là đi vận chuyển cái gì đó hoặc đào đất đi.”
Trần Nhật đưa ra phán đoán.
Thấy người lên tiếng là Trần Nhật tiểu đội trưởng có chút bất ngờ, dù sao tên này trong đội luôn rất lù đù, một câu cũng lười nói vậy mà giờ lại chủ động lên tiếng.
Nhưng hắn cũng khôi phục rất nhanh nói.
“Hắc hắc! Là đi khổ sai.”
“Mẹ nói, ta thà lên chiến trường còn hơn.”
Có người nghe là đi làm việc khổ sai liền than vãn.
Khổ sai ở đây chính là đi đào đất, nói đúng hơn là đào công sự. Đối với lính Nam Tinh đây chính là công việc khổ sai, bọn họ thà hành quân gấp, vận chuyển vật tư còn hơn phải đi đào công sự. Vừa bẩn, vừa mệt mà ngươi lại không biết bên dưới mặt đất có gì, đôi khi còn đào lên một vài thứ không tốt đẹp gì.
“Được rồi! Tất cả chuẩn bị đi, năm phút nữa tập hợp.”
Đội trưởng không nghe những lời than thở của đội viên, hắn chỉ căn dặn vài lời rồi rời đi.
Đám lính thấy vậy quay sang than thở với đồng đội, nhưng bọn hắn vẫn rất nhanh tay bắt đầu thù dọn đồ đạc.
“Mẹ nó! Lần trước ta đào ra một con rết, suýt nữa bị nó cắn, giờ không biết lại đào ra thứ gì nữa.”
Tuấn Trường than thở nói.
“Ta còn đào ra một mạch nước, lúc đó cả người ta ướt đẫm bùn đất, cả cái khu hào đó cũng ngập nước. Lúc đó chúng ta phải ngập nửa người trong nước mấy ngày liên tục. Mẹ nó đúng là thảm họa.”
Những người lính bắt đầu chia sẻ trải nghiệm của mình với chiến hào, bọn hắn cũng chỉ mới chiến đấu với nhau không tới hai ngày vẫn còn rất nhiều thứ để kể với nhau.
Dù vậy bọn hắn vẫn rất đúng giờ, không tới năm phút tất cả đều đã tập trung.
Nơi này không chỉ có tiểu đội của bọn hắn mà giống như có cả hai ba đại đội ở đây, xem ra công việc khổ sai này cần rất nhiều người.
Mục đích của bọn hắn là một đoạn đường phía sau làng Đông Bình, phóng mắt ra xa không chỉ có vài tiểu đội bọn hắn, nhiều nơi cũng đang tiến hành xây dựng, bọn hắn còn thấy được rất nhiều dân binh cũng đang đào đất.
“Cái công trình này xem ra cũng rất lớn.”
Vũ Ngọc than một câu.
“Bắt lấy.”
Trần Nhật ném cho hắn một cái xẻng, bất ngờ khiến Vương Lệ không kịp chuẩn bị, bị xẻng đập vào đầu.
“Ha ha!”
Mọi người thấy vậy đều cười lớn, đương nhiên mỗi người đều lần lượt nhận được công cụ của mình.