Chương 847:
Bom bom bom!
Hỏa cầu bao phủ lấy khu vực.
Đòn phủ đầu khiến vị trí phòng thủ giống như bị xốc lên, âm thanh súng đạn đã không còn vang lên nữa. Nhân cơ hội này quân ma quỷ nhanh chân tiến lên muốn xông phá phòng tuyến.
Nhưng ngay sau đó một loạt đạn cối rơi xuống xốc lên đất đá xung quanh, một loạt đạn phía sau bắn tới ngăn cản ma quỷ tiến lên.
“Khụ khụ!”
Trần Nhật ho khan cố gắng đứng dậy, bụi đất trên người hắn theo đó rơi xuống.
Đầu óc hắn lúc này đang choáng váng, bên tai là những tiếng rít liên tục đánh vào, khuôn mặt dính đầy bụi đất và máu.
Hắn đưa ánh mắt quan sát xung quanh, có thể thấy được đồng đội của hắn ngã dưới đất không động đậy, có người còn bị khẩu PKM đè lên, nhưng đầu óc choáng váng khiến hành động của hắn trở nên trì độn.
Phải mất một lúc Trần Nhật mới khó khăn đứng dậy đi tới bên một đồng đội nằm bên cạnh, dùng sức lôi hắn từ dưới mặt đất dậy. Nhưng khi lật người hắn lại Trần Nhật chỉ thấy một đôi mắt đã mất đi tiêu cự, máu chảy ra từ trong miệng mũi, đưa tay kiểm tra mạch đập trên cổ Trần Nhật bỏ lại hắn nằm xuống đất quay đi tìm kiếm người sống sót.
Lúc này lính từ nơi khác cũng đã tới nơi, nhưng bọn họ không quan tâm tới những người đồng đội nằm la liệt trên mặt đất, đôi chân họ né tránh những người đang nằm trên mặt đất, lách qua người Trần Nhật hướng về phía vị trí điểm hoả lực.
Nhiệm vụ của họ là khôi phục lại hoả lực ở đây chứ không phải cứu người, đó là nhiệm vụ của những người sau đó.
Trong lúc này Trần Nhật đã mệt lử ngồi la liệt tựa lưng vào tường chiến hào, tránh đường cho những người khác di chuyển.
Phải tới khi tiếng súng nơi này tiếp tục vang lên một lúc những người trợ giúp mới xuất hiện.
Một người đi tới trước mặt Trần Nhật đưa tay quơ trước mặt Trần Nhật hỏi.
“Ngươi thế nào? Có đau ở đâu không?”
Trần Nhật bây giờ đã tỉnh táo, hắn lắc đầu khàn giọng nói.
“Ta ổn.”
Mặc dù vậy Trần Nhật vẫn được người này hỗ trợ đưa về hậu phương.
Đi qua giao thông hào Trần Nhật thấy được những người trong tiểu đội của mình đang được chăm sóc, không phải tất cả nhưng ít nhất đây là một tin tức tốt.
Hắn không phải là người sống sót duy nhất trong tiểu đội, nhưng nhìn những cái xác bị vứt sang một bên dành đường qua lại kia trái tim hắn không khỏi thắt lại.
Trần Nhật không biết rằng chỉ hơn hai giờ sau khi hắn trở về hậu phương vị trí phòng thủ của bọn hắn bị đột phá, toàn bộ tiểu đội phòng thủ nơi đó đều tử trận.
Độp!
Biểu tượng của ma quỷ được đặt xuống, thay vào vị trí biểu tượng của quân đoàn tám trước đó.
“Chúng ta đã mất bốn vị trí ở phía đông, bây giờ làng Đông Bình đã nằm trong tầm mắt của đối phương.”
Làng Đông Bình là một điểm phòng thủ quan trọng phía đông hồ Động Ly, bốn địa điểm bị thất thủ chính là những vị trí phòng thủ vệ tinh của ngôi làng, đóng vai trò làm lá chắn phía trước của ngôi làng.
Cuộc tấn công này diễn ra vào ngày hai mươi hai sau khi thú triều diễn ra
“Tốc độ tiến công của đối phương nhanh hơn chúng ta dự tính. Phải tìm cách làm chậm chúng lại.”
Vương Lệ nhìn lên bản đồ đôi lông mày nhíu chặt nói.
“Đêm nay tổ chức phản công đi. Mục tiêu là nơi này.”
Vương Lệ chỉ tay về vị trí cao ở phía đông, ở nơi này nếu bố trí súng cối có thể bao phủ toàn bộ ba địa điểm còn lại.
“Còn nữa bố trí thêm phòng thủ ở những khu vực này. Phải làm chậm bước tiến của đối phương lại.”
Vương Lệ chỉ về khu vực phía sau làng Đông Bình, nơi đó mặc dù đã bố trí rất nhiều điểm phòng thủ nhưng Vương Lệ vẫn không hài lòng. Hắn muốn nhiều hơn nữa.
“Như vậy là quá dày đặc thưa tướng quân, nó sẽ gây ra lãng phí không cần thiết.”
Tham mưu trưởng phản đối.
“Nó cũng không khiến hiệu quả tác chiến tăng lên được bao nhiêu thưa tướng quân, xin ngài nghĩ lại.”
Trong một diện tích chiến đấu việc bố trí quân luôn có một giới hạn cụ thể.
Quá ít đương nhiên sẽ không được, nhưng quá nhiều cũng sẽ gây ra lãng phí không cần thiết mà hiệu quả chiến đấu cũng không đạt được bao nhiêu.
Vương Lệ khoanh tay, hắn nhìn về phía những người khác trong bộ tư lệnh hỏi.
“Các người có ý kiến gì không?”
Hắn đang tham khảo ý kiến của những người khác hòng thay thế cho ý tưởng vừa rồi, dù sao hắn cũng biết những lời tham mưu có lý nhưng cũng không có cách nào khác.
Nhưng các tham mưu không có câu trả lời, đây không phải vấn đề mà những suy nghĩ lâm thời có thể làm ra được.
“Được rồi! Mọi người có thể nghiên cứu sau, bây giờ chuẩn bị cho cuộc tấn công tối nay đi.”
Vương Lệ tạm thời từ bỏ suy nghĩ về việc gia cố hệ thống phòng thủ phía sau làng Đông Bình, kế hoạch phản công tối nay mới là ưu tiên hàng đầu.
…
Màn đêm buông xuống rất nhanh, nhưng tiếng súng và tiếng pháo vẫn vang vọng thi thoảng những quả pháo sáng lại chiếu sáng bầu trời chiếu sáng luôn cả khuôn mặt có chút chết lặng của Trần Nhật.
Trần Nhật hiện tại không còn tham gia cùng tiểu đội của hắn nữa, tổn thất của tiểu đội đã buộc nó phải đánh tan biên chế nhập vào các tiểu đội khác, lúc này xung quanh Trần Nhật đều là những khuôn mặt lạ.
“Tất cả chuẩn bị, tất cả chuẩn bị.”
Tiểu đội trưởng đi qua mỗi người lên tiếng nhắc nhở, đôi tay Trần Nhật siết chặt lấy khẩu súng. Không vì lý do gì cả, đơn giản nó là bản năng của một người lính là thứ giữ mạng cho chính hắn.
“Này?”
Đột nhiên bên cạnh có người dùng khủy tay đẩy Trần Nhật, theo bản năng hắn nhìn sang.
“Ngươi của đội nào?”
Thấy Trần Nhật nhìn sang người lính này liền hỏi.
“Ngươi từ đội nào?”
Tên này giống như chưa bị chiến tranh bào mòn, đôi mắt vẫn rất linh động, nụ cười vẫn còn nở trên môi hắn.
“Tiểu đội mười hai.”
Trần Nhật trả lời rất cụt, không có thêm bất kỳ lời nào sau đó nữa.
Điều này khiến tên lính bên cạnh cảm giác buồn bực.
“Ta là Tuấn Trường từ tiểu đội sáu, ta tới từ tỉnh Lý Vị nơi đó có món nem rất ngon, đồng đội của ta đều rất thích, có mấy tên còn nói sau này sẽ lấy vợ ở Lý Vị để các nàng làm món đó chó bọn hắn.”
Nói đến đây giọng của hắn trở nên trầm lắng.
“Đáng tiếc mấy tên đó chết rồi, ta còn chưa kịp chế nhạo bọn hắn.”
Hiển nhiên cho dù là một người tích cực khi nhắc tới cái chết của đồng đội chính hắn cũng không thể che dấu được cảm xúc của mình.
Nhưng cũng rất nhanh hắn đã thoát khỏi mớ cảm xúc hỗn độn này nhìn sang Trần Nhật tiếp tục hỏi.
“Ngươi tên gì, từ đâu tới?”
Mặc dù vừa rồi Tuấn Trường nói chuyện với mình, nhưng Trần Nhật không nghe lọt tai, hắn cũng không trả lời câu hỏi của Tuấn Trường.
“Thôi nào anh bạn, không trả lời câu hỏi là rất bất lịch sự đấy. Chúng ta là đồng đội mà phải không?”
Tuấn Trường vẫn không buông tha, tiếp tục nói.
Bị Tuấn Trường làm phiến Trần Nhật không kiên nhẫn nói.
“Trần Nhật! Từ Đồng Lâm.”
“Ha ha! Phải như thế chứ, chúng ta là đồng đội phải hiểu biết nhau như vậy mới có thể phối hợp tốt được.”
Tuấn Trường lại tiếp tục lải nhải, mặc dù Trần Nhật cảm giác Tuấn Trường rất phiền nhưng không hiểu sao hắn không mất kiên nhẫn, cũng không tức giận hắn không để Tuấn Trường im miệng mà cứ tiếp tục để những âm thanh này lải nhải bên tai.
Tựa như chỉ có những âm thanh này mới khiến Trần Nhật có cảm giác đang sống.
Ân! Đúng vậy, đang sống.
Những người bên cạnh cũng giống Trần Nhật không có ý tưởng ngăn cái miệng của Tuấn Trường lại, mặc dù không ai đáp lời của hắn không ai ném ánh nhìn của mình về phía hắn nhưng tất cả đều đồng thuận việc không ngăn cản cái miệng đang lảm nhảm của Trần Tuấn.
Lúc này âm thanh cái chết lại vang lên, tiếng rít của đạn pháo bay qua bầu trời sau đó đốt cháy lên tiếng kèn phản công cho đêm nay.