Chương 846: Biện pháp đối phó.
Vương Lệ suy nghĩ một chút rồi hắn ra lệnh.
“Lập tức xây dựng phòng tuyến ngay tại chỗ, đây sẽ là vị trí phòng thủ của chúng ta trong thời gian tới.”
“Không tấn công sao thưa ngài. Ta cho rằng chúng ta sẽ có ít nhất ba ngày trước khi ma quỷ tăng quân.”
Tham mưu trưởng lại có ý kiến khác với Vương Lệ.
Cả hai đều đồng ý rằng khi thành Điên đã thất thủ phần lớn chủ lực của ma quỷ sẽ tập trung xuống phía nam mục tiêu của đối phương chính là bọn hắn quân đoàn tám.
Nhưng bản thân hai người lại có hai suy nghĩ khác biệt về phương án đối phó.
Vương Lệ có xu hướng an toàn muốn phòng thủ ở đây chờ đợi viện quân tới mới có thể làm ra phản ứng tiếp theo, còn với tham mưu trưởng hắn có xu hướng mạo hiểm hơn muốn đánh tan quân ma quỷ phía trước, trước khi chủ lực của ma quỷ kịp chuyển hướng chi viện cho đội quân này.
Hắn cho rằng ma quỷ vẫn cần một ít thời gian để tăng cường sức mạnh cho phía nam có thể tranh thủ khoảng trống thời gian này để tiêu diệt đội quân đó có thể làm chậm bước tiến của đối phương.
“Ta biết người muốn lập công, ta cũng vậy. Nhưng chúng ta là quân đoàn tám, quân đoàn thành lập muộn nhất trang bị của chúng ta cũng không tốt như những quân đoàn trước. Bây giờ chúng ta chỉ cần giữ vững vị trí này thì đã là lập công rồi.”
Nói đúng hơn là Vương Lệ không tự tin vào sức mạnh của quân đoàn tám, hắn có xu hướng bảo vệ tình huống hiện tại chờ đợi chi viện hơn là mạo hiểm. Phải biết đối phương cũng không phải là lũ da xanh ô hợp chỉ biết sử dụng chiến thuật biển người, đây là lực lượng tinh nhuệ của ma quỷ với phần lớn là siêu phàm giả.
Mặc dù quân đội Nam Tinh nổi tiếng với khả năng áp đảo các lực lượng siêu phàm giả nhưng cũng không phải trong tình huống đối phương có quy mô tương đương bọn hắn như hiện tại. Ít nhất phải có hỏa lực hạng nặng hỗ trợ mới được.
Quân đoàn tám có thể giữ chân đối phương ở đây đã là rất tốt rồi, nếu tiến công tổn thất của bọn hắn sẽ là một con số khổng lồ, cho dù bọn hắn có thể đánh tan được đối phương nhưng đó cũng là tất cả, bọn hắn chắc chắn cũng không có năng lực tiếp tục tiến công thậm chí có nguy cơ bị đối phương phản công tiêu diệt.
Tham mưu trưởng mặc dù biết lý lẽ của Vương Lệ rất có lý những hẵn cũng không cam tâm bỏ qua cơ hội, có điều người đưa ra mệnh lệnh cuối cùng là Vương Lệ hắn có không cam tâm cũng không làm được gì.
Sự thật đã cho thấy Vương Lệ đã có quyết định chính xác, ma quỷ cũng không tìm cách tấn công nữa mà bọn hắn tiến vào thế phòng thủ, chờ đợi tiếp viện từ phía bắc.
Không tới ba ngày sau hai mươi nghìn nhân loại siêu phàm ma quỷ đã tới nơi, gia tăng quân số đóng giữ phía trước quân đoàn tám lên tới năm mươi nghìn quân, một con số mà nếu quân đoàn tám tấn công bọn họ chắc chắn sẽ bị tiêu diệt.
Ngược lại phía quân đoàn tám cũng nhận được tiếp viện một sư đoàn từ phía quân đoàn một đã tới nơi, giúp gia cố thêm khả năng phòng ngự cho quân đoàn tám.
Đương nhiên rồi, bây giờ với quân số ít hơn bọn hắn chỉ có thể phòng thủ tiếp tục chờ đợi viện quân tới.
Trong thời gian này phương diện quân phía tây tiếp tục gia cốc cá vị trí phòng thủ của mình quanh hồ Động Ly.
Mặc dù con đường đi xuống phía nam của thành Điên cũng khá là khó khăn khi phải vượt qua vùng hồ Động Ly nhưng dù sao nó đơn giản hơn rất nhiều so với việc phải vượt qua dãy Bạch Mã. Chắc chắn ma quỷ sẽ không bỏ qua cơ hội để đánh xuống phía nam.
Bộ tổng tham mưu đã nhận định rằng khu vực xung quanh hồ Động Ly sẽ là nơi quyết chiến sẽ quyết định tình huống của chiến trường phía đông.
Vì thế cho dù chiến đấu ở Hẻm Bắc vẫn đang rất khốc liệt tổng tư lệnh vẫn quyết định điều quân đoàn sáu chi viện cho chiến trường phía tây, cùng với đó là quân đoàn một và hai cũng được điều động sau khi hoàn thành chỉnh biên, thậm chí một sư đoàn của quân đoàn bảy đang đóng ở phía nam cũng được điều động cho trận chiến này.
Để phục vụ trận chiến toàn bộ hệ thống vận tải của Nam Tinh cũng được điều động, một tuyến đường sắt đang được khẩn cấp xây dựng và rất nhiều hàng hóa vật tư đang được điều động tới các ga tàu gần khu vực, những ngôi làng xung quanh khu vực cũng được di tản và được trưng dụng xây dựng trở thành các pháo đài phòng thủ. Một hệ thống phòng thủ chiều sâu đang được khẩn cấp xây dựng.
“Chiến thuật của chúng ta rất đơn giản, sử dụng một hệ thống phòng thủ có chiều sâu tiêu hao sinh lực địch, cho tới khi bọn chúng kiệt quệ chúng ta sẽ phản công.”
An Dật Phú trình bày kế hoạch tác chiến với bộ tổng tư lệnh.
“Mọi người nhìn! Đối phương bắt buộc phải vượt qua khu vực hồ Động Ly nếu muốn tiến xuống phía nam. Kế hoạch của chúng ta là sử dụng khu vực này kéo dài thời gian hòng cho chúng ta thêm thời gian để xây dựng hệ thống phòng thủ quanh khu vực Bắc Bình.”
“Tại sao chúng ta không xây dựng hệ thống quanh hồ Động Ly luôn mà lại lui về Bắc Bình, nó không khác nào chúng ta đánh mất bốn mươi kilomet lãnh thổ.
Văn Trung không hiểu hỏi, không chỉ hắn mà cũng không ít người trong này không hiểu tại sao bộ tham mưu lại đưa ra một kế hoạch như vậy.
“Đây là đề nghị của Vương Lệ cùng cơ quan tham mưu của quân đoàn tám. Địa hình của khu vực hồ Động Ly khá là phực tạp, nó khiến ưu thế vũ khí của quân ta bị hạn chế rất nhiều, ngược lại kẻ thù lại rất mạnh trong khu vực địa hình phức tạp nhưng lại không hiểm trở như vậy. Vì thế bọn hắn đưa ra yêu cầu thiết lập phòng tuyến lui về phía sau bốn mươi kilomet, địa hình nơi này khá bằng phẳng không có nhiều nơi che chắn có thể giúp chúng ta phát huy tối đa sức mạnh của vũ khí.”
An Dật Phú trả lời thắc mắc của tất cả mọi người ở đây.
“Chỉ vì điều đó chúng ta phải từ bỏ hơn hai trăm tám mươi nghìn kilomet vuông ư? Đây là lãnh thổ của đất nước chúng ta, là hai trăm tám mươi nghìn kilomet vuông đấy.”
Tiền Phong không nhịn được nói.
“Tiền tướng quân, bán kinh hai trăm kilomet xung quanh thành Điên là một khu vực không có quá nhiều giá trị, chúng ta có thể từ bỏ nơi này mà không gặp phải bất kỳ tổn thất lớn nào. Ngược lại nó có thể buộc kẻ thù tiến vào địa hình có lợi cho chúng ta.”
Đối với các tuớng lĩnh quân đội thứ bọn họ quan tâm chỉ đơn thuần là chiến lược quân sự, trong mất của bọn họ hiển nhiên việc từ bỏ khu vực quanh hồ Động Ly là lựa chọn hợp lý. Nhưng đối với các chính trị gia bọn họ quan tâm nhiều hơn nữa còn là chính trị và cả xã hội.
“Chúng ta đã để ma quỷ lọt xuống phía nam, chúng ta đã đánh mất thành Điên, nếu bây giờ chúng ta tiếp tục rút lui nữa người dân sẽ nghĩ như thế nào, quân đội nghĩ như thế nào. Nó sẽ ảnh hướng rất lớn tới tinh thần của người dân và niềm tin từ các đồng minh của chúng ta.”
Lần này là An Hồng lên tiếng.
“Đó là việc của bộ tuyên truyền cùng bộ ngoại giao, chúng ta chỉ quan tâm tới chiến thắng.”
Ngọc Kim Sơn không quan tâm tới ý kiến của An Hồng, quân đội bọn họ không hứng thú với chính trị, đương nhiên nếu đó là mệnh lệnh của Long lại khác.
Nghe được lời nói của Ngọc Kim Sơn sắc mặt hai vị bộ trưởng xấu đi trông thấy, hiển nhiên bọn họ cũng rất bất mãn với những lời của Ngọc Kim Sơn.
“Bệ hạ nếu chúng ta tiếp tục lui về phía sau nữa dư luận có thể mất kiểm soát, ma quỷ có thể lan truyền sợ hãi trong xã hội.”
Hiện tại dị giáo cũng đang ẩn mình trong xã hội Nam Tinh, đối phương có thể nhân cơ hội lan truyền sợ hãi và chủ nghĩa bại trận. Nó sẽ đánh sâu vào xã hội Nam Tinh lúc này.
“Bệ Hạ! Điều quan trọng nhất lúc này là chiến thắng trận chiến. Nếu không thể chiến thắng mọi thủ đoạn chính trị hay ngoại giao đều vô nghĩa, ngược lại chiến thắng là điều tốt nhất để xóa tan đi những lời đồn đãi.”
Ngọc Kim Sơn cũng không chịu thua kém lên tiếng thuyết phục Long.