Chương 841:
Tiền Phong bây giờ đang ở trước cổng nhà máy, mặc dù đây là một khu công nghiệp lớn nhưng không phải tất cả nhà máy đều đóng cửa, công nhân đều nổi loạn.
Chỉ có một vài nhà máy đóng cửa và cũng chỉ có không tới một nửa công nhân trong những nhà máy này tham gia nổi loạn.
Bọn hắn hiển nhiên không đủ năng lực khống chế toàn bộ khu công nghiệp, chỉ có thể co cụm trong một nhà máy này.
Có điều hiện tại nhà máy đã bị cảnh sát bao vây, trên tay cảnh sát còn có cả súng trường. Chỉ chờ lệnh của Tiền Phong liền lập tức lao vào.
Xung quanh khu vực lúc này đám phóng viên cũng đã tới, báo chí hiện tại cũng là một thị trường không nhỏ ngoại trừ các tờ báo của quốc gia những toà soạn báo tư nhân cũng đã nảy sinh.
Có điều đây là thời điểm mới nảy sinh của báo chí, đám phóng viên vẫn còn rất non nớt mũi chó của bọn hắn vẫn chưa trưởng thành cho nên nơi này cũng chỉ có phóng viên của một vài tờ báo.
Hơn nữa bọn hắn còn cách khá xa, không có chút nào ý tưởng lại gần hay tìm cách phỏng vấn người trong cuộc, thật sự là một đám sói con non nớt vẫn chưa hiểu được bản năng của mình.
“Bộ trưởng, mệnh lệnh từ bệ hạ! Tận lực bảo vệ tính mạng cho con tin nhưng không được phép thỏa hiệp trước bất kỳ yêu cầu nào của đối phương. Bệ hạ cũng cho phép sử dụng vũ lực nếu cần thiết.”
Lúc này một thiếu tá đi tới truyền lại mệnh lệnh của Long.
“Ừm! Gọi đội đột kích, ta muốn biết kế hoạch giải cứu con tin.”
Nhận được mệnh lệnh của Long, Tiền Phong cũng không do dự nữa.
Rất nhanh đội trưởng đội đột kích đã có mặt, hắn mở ra bản đồ của nhà máy nói.
“Bộ trưởng ngài xem! Phía đông nhà máy có một đường cống ngầm, đường ra ở khá gần vị trí giam giữ con tin chúng ta dự định sử dụng đường cống ngầm này đột nhập vào sau nhanh chóng dành quyền kiểm soát con tin. Chúng ta sẽ phòng thủ trong này bảo vệ con tin chờ đột kích từ bên ngoài vào.”
Vị trí giam giữ con tin cũng chỉ là bọn hắn thông qua một số dấu hiệu phán đoán thôi nhưng ít nhất cũng phải tám mươi, chín mươi phần trăm, đây cũng là một con số rất khả thi.
“Tại sao không cứu người ra?”
Tiền Phong hỏi.
“Con tin rất nhiều, chúng ta không thể bảo vệ con tin an toàn thoát ra được.”
Đội trưởng trả lời.
Lúc này cửa nhà máy xuất hiện bóng người, là đại diện của đám công nhân làm loạn.
Sau đó đại diện của cảnh sát cũng xuất hiện hai bên đang lớn tiếng đàm phán gì đó.
“Bộ trưởng, bọn hắn yêu cầu chúng ta rút lui nếu không sẽ giết con tin. Kể từ bây giờ cứ cách năm phút chúng sẽ giết một con tin.”
Thiếu ta báo cáo.
“Lập tức hành động!”
Tiền phong nghe vậy liền ra lệnh, bây giờ không còn thời gian để kéo dài nữa.
“Bộ trưởng! Năm phút không đủ, muốn thông qua đường cồng ngầm này cần ít nhất hai mươi phút.”
Nhưng đội trưởng lập tức lên tiếng nhắc nhở, vừa rồi hắn còn chưa kịp trình bày kế hoạch xong mọi chuyện mới xảy ra, bây giờ sau khi có cơ hội hắn mới có thể tiếp tục nói.
“Lâu như vậy?”
Tiền Phong nhí mày.
“Đây là cống xả thải, kích thước không lớn di chuyển trong này rất khó khăn. Hai mươi phút chỉ là phán đoán bảo thủ, chúng ta không chắc có thể đến vị trí đúng giờ.”
Đội trưởng trả lời.
Tiền Phong nghe vậy đôi lông mày nhíu chặt cuối cùng hắn nói.
“Đế người của chúng ta rút lui ra sau năm mươi mét.”
Rồi hắn nhìn đội trưởng đội đột kích tiếp tục nói.
“Trước khi các ngươi hành động nhớ báo cho chúng ta một tiếng, chúng ta sẽ yểm trợ cho các ngươi.”
Mặc dù ở trong cống ngầm không thể mang theo máy vô tuyến nhưng cũng không phải không có cách truyền tin, dù sao bọn hắn cũng là siêu phàm giả, sử dụng một chút giao động ma năng liền có thể truyền ra tin tức đơn giản trong khoảng cách ngắn.
Nhận được mệnh lệnh của Tiền Phong, vòng vây lập tức kéo dãn khoảng cách hơn, chỉ trong chốc lát xung quanh nhà máy không còn lấy bóng người.
Đương nhiên nếu nhìn ra xa hơn một chút liền có thể thấy được bóng dáng của cảnh sát đằng xa.
“Bộ trưởng! Bọn hắn muốn đàm phán.”
Rất nhanh sau đó Tiền Phong lại nhận được yêu cầu đàm phán từ những kẻ nổi loạn.
“Nói với bọn hắn không có đàm phán, thả người, đầu hàng bọn hắn sẽ được luật pháp khoan hồng.”
Tiền Phong trực tiếp từ chối, cũng đưa ra yêu cầu.
“Bọn hắn nói nếu chúng ta không chấp nhận đàm phán sẽ giết con tin.”
Tiền Phong nghe vậy cười lạnh nói.
“Làm sao rồi! Bắt đầu nghiện dùng con tin uy hiếp rồi hả.”
“Bộ trưởng chúng ta nên đàm phán, ít nhất cũng phải kéo dài thời gian cho đội đột kích.”
Thiếu tá ở bên cạnh khuyên bảo.
Tiền Phong cũng biết lúc này nên là kéo dài thời gian cho đội xung kích chứ không phải kích động đẩy đối phương vào đường cùng. Nếu không sợ rằng đối phương sẽ kéo theo cả con tin.
“Để người đi đàm phán, tận lực kéo dài thời gian.”
Bình tĩnh lại một chút rồi Tiền Phong ra lệnh.
Nói thật sau khi biết được yêu cầu của lũ phản loạn Tiền Phong không khỏi cười lạnh.
Đối phương vậy mà muốn quốc gia giao tiền chuộc con tin, hơn nữa còn phải hỗ trợ gia đình bọn hắn và đặc biệt phải ân xá cho bọn hắn nữa.
Đối phương giống như đang bành trướng sau khi thành công đe dọa lực lượng an ninh, muốn lấy thêm nhiều chỗ tốt hơn. Tiền Phong có thể đoán được, nếu hắn đồng ý những điều kiện này sẽ có vô vàn điều kiện quá đáng hơn xuất hiện. Sau đó còn có vô số cuộc nổi loạn như thế này nữa diễn ra
Vì thế mặc dù chỉ là giả đàm phán hòng kéo dài thời gian Tiền Phong cũng không cho phép trường hợp này diễn ra.
Trong nhà máy lúc này các công nhân cũng đang mất phương hướng.
Khác với những gì bọn họ thể hiện trước mặt cảnh sát hầu hết các công nhân đều là người bình thường, lúc đó là do đầu óc nóng lên mới làm ra chuyện như vậy, mọi người còn phi thường hoảng loạn không biết phải làm sao đâu.
Sau đó liền có người đứng ra tổ chức bọn hắn, cho bọn hắn biết phải làm như thế nào. Lúc đó mọi người còn thề sống thề chết ở bên nhau, đồng tâm hiệp lực đâu nhưng bây giờ khi khí thế đã qua đi mọi người bắt đầu lâm vào một hồi im lặng hoảng sợ không biết phải làm gì.
“Mọi người thấy chưa! Chỉ cần chúng ta đe dọa giết con tin bọn hắn sẽ răm rắp nghe lời chúng ta.”
Lúc này có một trung niên nam nhân xuất hiện lên tiếng cổ vũ tinh thần cho mọi người.
“Vương đại nhân nói đúng, chỉ cần lũ tham quan ở trong tay chúng ta bọn hắn không dám làm bừa. Bọn hắn là quan lớn đâu, đám lính ngoài kia sẽ sợ bọn hắn chết chúng cũng phải đi theo sau.”
Một tên theo đuôi của tên Vương đại nhân này lên tiếng cổ vũ.
Hắn chính là người đã lãnh đạo đám người này đứng lên phản kháng, cuối cùng bây giờ trở thành đầu lĩnh của tất cả mọi người.
“Đúng vậy! Chỉ cần chúng ta tiếp tục đi theo Vương đại nhân chúng ta chắc chắn sẽ được như ý.”
Một tên khác cũng lớn tiếng nói, cổ vũ tinh thần cho đám người.
Đám người lại một lần nữa được cổ vũ tinh thần lên, hoặc có thể nói bọn hắn phải thể hiện tinh thần mình đã được cổ vũ bởi vì bọn hắn đã không còn được lui nữa.
“Mọi người xin yên tâm, mọi người đã đi theo ta làm chuyện như thế này rồi ta sẽ phải có trách nhiệm với mọi người. Chúng ta chắc chắn sẽ chiến thắng áp bức, chúng ta chắc chắn sẽ đạt được cuộc sống ấm no.”
Vương đại nhân tiếp tục phát biểu.
Lúc này tâm tình của hắn vừa vui vừa buồn.
Vui là hắn có thể kiểm soát một đám người cho hắn sử dụng, buồn là hắn không biết tình huống bây giờ nên làm thế nào.
Đừng nhìn hắn nói to lớn hô hào như vậy nhưng trong lòng hắn không có đế, hắn thực sự không biết chuyện này sẽ kéo dài tới đâu nghiêm trọng tới đâu.
Nhưng bây giờ mũi tên đã bắn đi không thể thu lại được nữa, chỉ có một đường đi đến đen.
Họ Vương cùng các công nhân không biết rằng, sau lưng bọn hắn một cánh cửa khu xả thải đang nhẹ nhàng mở ra, một đôi mắt đang nhìn chăm chú bọn hắn đặc biệt là bóng lưng của Vương đại nhân.