Chương 839: Phản loạn phương nam.
Vốn dĩ cứ nghĩ rằng thú triều tràn ra có thể giúp Nam Tinh thở dốc một hơi, giúp Nam Tinh có thêm thời gian để đưa ra giải pháp ứng phó nhưng ai ngờ được phía bắc chưa lo xong phái nam lại xảy ra chuyện.
“Tổng đốc đại nhân, thành phố Yến Phong đã thất thủ. Quân phản loạn đang hướng về thị trấn Đại Xa.”
Trong văn phòng của phủ thống đốc Đỗ Phong Nam đang nhận báo cáo chiến cuộc từ cuộc phản loạn đang diễn ra trên khắp lãnh thổ phía nam.
Kể từ ngày thứ hai sau khi cuộc chạy đua với ma quỷ diễn ra, trên khắp phương nam cũng bùng nổ phản loạn, toàn bộ lãnh thổ phương nam trở nên hỗn loạn vô tự, ngay cả các chuyến tàu bắc nam kết nối với Đế quốc cũng vì thế mà trở nên gián đoạn.
Cho tới hiện tại một phần ba phương nam đã nằm ngoài tầm kiểm soát, và một phần nhỏ còn lại đang dần mất kiểm soát.
“Tiểu đoàn 804 đang bị bao vây ở thị trấn Hoa Lê, xung quanh bọn họ tất cả đều là quân phản loạn. Theo tin tức mới nhất quy mô của quân phản loạn có thể lên tới năm mươi nghìn thưa ngài.”
Tham mưu trưởng báo cáo.
Đỗ Phong Nam nghe vậy không khỏi cười lạnh nói.
“Năm mươi nghìn! Năm mươi nghìn, ha ha. Các ngươi không thể phát hiện ra năm mươi nghìn quân đang ẩn nấp trên lãnh thổ của chúng ta.”
Đỗ Phong Nam kiềm chế cảm xúc của mình, hắn rất muốn phá hủy cái gì đó nhưng hắn biết bây giờ không phải lúc.
“Xin ngài yên tâm thưa tổng đốc, đối phương mặc dù có quân số đông, nhưng lại rất phân tán không giống như là một lực lượng được thống nhất chỉ huy. Hơn nữa hành động của đám quân phản loạn này cũng rất rời rạc giống như một lũ ô hợp hơn là quân chính quy. Bộ tham mưu cho rằng chỉ cần chúng ta tập hợp lực lượng đánh tan từng người liền có thể đè xuống cuộc phản loạn này.”
Tham mưu trưởng báo cáo.
“Chúng ta cũng phát hiện quân phản loạn hầu hết đều là người làm hoặc nô lệ của giới quý tộc cũ Thái Nguyệt. Ngài có thể yên tâm rằng đây chỉ là một đội quân ô hợp, vấn đề là sau đó nên xử lý như thế nào.”
Người của bộ nội an cũng lên tiếng.
Hầu hết các tướng lĩnh ở đây đều cho rằng quân phản loạn không phải mối lo ngại, chúng có thể đạt được thành tích như hiện tại là do đánh bất ngờ cùng quân đoàn bảy phân tán mới khiến đối phương có được chiến quả như hiện tại.
Một khi quân đoàn bảy tập hợp sức mạnh liền có thể dễ dàng xử lý tình huống hiện tại.
Điều các tướng lĩnh ở đây cần biết là xử lý đám quý tộc như thế nào.
Đám quý tộc đứng sau chuyện này chắc chắn không thể bỏ qua, nhưng không phải tất cả quý tộc đều tham gia trực tiếp vào phản loạn, xử lý đám đó như thế nào mới là vấn đề.
Trước đó bởi vì chiến tranh liên tục, hơn nữa còn có sự can thiệp của Đế quốc cùng Thánh quốc khiến Nam Tinh không thể ra tay với giới quý tộc của Thái Nguyệt. Khiến cho mặc dù giới quý tộc bị tịch thu đặc quyền cùng rất nhiều đất đai nhưng chúng vẫn còn sở hữu rất nhiều sức mạnh.
Hiển nhiên không ai cam tâm chỉ làm thịt cái đám quý tộc liên quan trực tiếp cả, đây là một cơ hội rất tốt. Nhưng dù sao cũng là giới quý tộc, là tầng lớp đầu sỏ của phương nam này nếu không có sự cho phép từ tổng đốc, thậm chí là phía trên không ai dám quyết định.
“Chuyện này rất trùng hợp! Các ngươi có tìm được manh mối gì không?”
Đỗ Phong Nam không cho bọn hắn câu trả lời mà chuyển sang chủ đề khác.
Rất rõ ràng phản loạn diễn ra vào thời gian này rất không bình thường. Làm sao có thể trùng hợp tới nỗi phản loạn cùng lúc với chiến đấu ở phương bắc nổ ra.
Phải biết hiện tại vẫn chưa có bất kỳ tin tức công khai nào về trận ở rừng điên. Hơn nữa đối phương còn đồng loạt khởi sự, nếu không có âm mưu từ trước chắc chắn không thể trùng hợp như vậy được.
Không người trả lời!
Cho dù là người của bộ nội an cũng không lên tiếng, hiển nhiên bọn hắn cũng không biết được điều này có phải bất thường hay không, có phải có người đứng sau chuyện này hay không.
“Thế nào? Các ngươi không có gì muốn nói sao?”
Đỗ Phong Nam không tha cho đại diện của bộ nội an, trực tiếp nhắc tên hắn.
“Chưa có báo cáo nào về sự có mặt của ma quỷ hay các tổ chức khác phía sau chuyện này thưa ngài, chúng tôi vẫn đang tích cực điều tra. Tin rằng rất nhanh sẽ có câu trả lời.”
Một câu trả lời chung quy chung củ.
…
Tiểu đoàn 804 hiện tại đang gặp rắc rối, nơi đóng quân của bọn họ ở gần thị trấn Hoa Lê.
Trước đó khi thị cuộc phản loạn diễn ra thị trấn Hoa Lê cũng xảy ra phản loạn, nhưng bởi vì nơi này gần nơi đóng quân của tiểu đoàn 804 cuộc phản loạn này nhanh chóng bị tiểu đoàn dập tắt.
Nhưng sau khi dập tắt cuộc phản loạn tiểu đoàn liền phát hiện ra một vấn đề.
Xung quanh bọn hắn đều là quân phản loạn, đi tới đâu quân phản loạn xuất hiện tới đó. Đã thế phía trên cũng không có mệnh lệnh khiến bọn họ không dám hành động, cuối cùng chỉ có thể co cụm lại trong thị trấn chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.
Có lẽ bởi vì biết bọn hắn khó chơi đám phản loạn xung quanh cũng không có ý tứ tấn công bọn họ, đương nhiên một vài thứ không biết sống chết liền không nói.
Nhưng là trước đó thôi, bây giờ không biết là ai đã thống nhất đám phản loạn xung quanh, vậy mà tập tất cả đều tập trung ở xung quanh thị trấn, nhìn ra được bọn chúng muốn tấn công thị trấn.
Đứng trên tòa tháp cao nhất của thị trấn tiểu đoàn trưởng cận thận sử dụng ống nhòm quan sát bố trí đội hình xung quanh thị trấn.
Lúc này tham mưu leo lên tháp, tới phía sau lưng tiểu đoàn trưởng nói.
“Đoàn trưởng! Đạn dược của chúng ta không nhiều, có lẽ chỉ đủ duy trì cho hai trận chiến.”
Mặc dù là tiểu đoàn nhưng vũ khí dự trữ của bọn hắn cũng không nhiều, chủ yếu chỉ đủ duy trì tập luyện hằng ngày, nếu muốn có nhiều vũ khí không lo khuyết thiếu cũng chỉ có lực lượng bảo vệ kho vũ khí mới có thôi.
Tính ra tiêu hao khi tập trận cùng với dập tắt phản loạn khiến dự trữ đạn dược của tiểu đoàn không còn sung túc.
“Ừm! Cố gắng để mọi người chú ý tiết kiệm đạn dược, đám này chỉ là lũ ô hợp, tập trung vào tinh nhuệ cùng với đám sĩ quan liền được.”
Tiểu đoàn trưởng cũng nhận ra đội quân đang bao vây thị trấn chỉ là lũ ô hợp, chỉ cần tiêu diệt tinh nhuệ của chúng cùng đám sĩ quan đốc quân đám này sẽ lập tức tan rã.
Dù sao những trận chiến lấy ít địch nhiều trong lịch sử hầu hết đều chuyên đánh vào tinh thần của đối phương khiến đối phương phải hoảng sợ quay đầu bỏ chạy. Nếu không cho dù chiến thằng cũng là thắng rất thảm.
Hơn nữa hầu hết những đội quân áp đảo về quân số thì phần lớn lực lượng chỉ là đám ô hợp, dù sao trong lịch sử cho dù là những quốc gia hùng mạnh nhất muốn nuôi ra một đội quân tinh nhuệ lại còn áp đảo quân số là điều cực kỳ khó. Nó thậm chí có thể đánh sập cả kinh tế một quốc gia.
Không phải chờ quá lâu, quân phản loản rất nhanh đã phát động tấn công.
Không biết chỉ huy của đám này nghĩ gì, vậy mà lại đồng loạt phát động tấn công từ bốn hướng.
Phải biết cho dù đối phương có số lượng áp đảo nhưng nếu chia ra bốn hướng thì bản thân số lượng này lại bị thu hẹp xuống mức thấp nhất.
Diện tích tác chiến của quân phòng thủ được phát huy một cách tốt nhất trong khi chênh lệch quân số ở từng chiến trường không thay đổi.
Hiển nhiên tiểu đoàn rất hoan nghênh cách chiến đấu này, hoả lực của bọn hắn có thể phát huy tới mức lớn nhất.
Nhưng tiểu đoàn không ngờ được đối phương vậy mà ẩn dấu quân đoàn ma pháp trong một hướng. Những phương hướng còn lại hoá ra chỉ là nghi binh, tới khi mọi thứ lộ ra hướng đông đã thất thủ.
May mắn thị trấn đủ lớn, tiểu đoàn vẫn còn thời gian phản ứng trung đội ma pháp cũng lập tức được điều động ngăn chặn. Áp đảo về vũ khí, hơn nữa quân đoàn ma pháp của đối phương không nhiều cũng không chất lượng tốt như lực lượng của các quốc gia, đối phương rất nhanh đã bị chặn lại.
Nhưng cũng chỉ chặn lại, tiểu đoàn không thể đẩy lui đối phương, cuối cùng chỉ có thể chờ đợi chi viện từ phía quân đoàn.