Chương 837:
Một loạt hỏa cầu xuất hiện chiếu sán toàn bộ bầu trời, sau đó là một loạt vụ nổ thổi bay mọi thứ trong tầm mắt.
Các siêu phàm giả đã thực hiện một ma pháp hiệp đồng, tiêu diệt tất cả ma thú muốn xung kích doanh trại của bọn họ. Cũng chỉ có ở đây bọn họ mới có thể thoải mái xả ma pháp theo thói quen chiến đấu của mình, bọn họ vô cùng sảng khoái khi đã lâu lắm rồi bọn họ mới được xả ma pháp một cách thoải mái như vậy.
Nếu là đối đầu với Nam Tinh ngay khi bọn hắn vừa tập hợp lại như thế này đã có vô số đạn pháo chăm sóc bọn hắn rồi, dù sao ma pháp hiệp đồng cần có thời gian để thi triển trong thời gian này pháo binh Nam Tinh cho dù có độ chính xác không quá tốt cũng có thể cày xới qua một lượt.
Những đồng đội trước kia của bọn hắn đã dùng chính tính mạng của mình để dạy cho bọn hắn bài học này.
“Chúng ta tạm thời có thể ổn định, thú triều trong thời gian ngắn sẽ không tiếp tục xung kích doanh trại của chúng ta.”
Một nhân loại siêu phàm giả nói, hắn hiện tại là người có hiểu biết về thú triều nhiều nhất ở đây vì thế hắn được giao nhiệm vụ chỉ huy quân đội chống lại thú triều.
Mặc dù phần lớn ma thú đều sợ chết nhưng dù sao sau một thời gian những con ma thú tới sau cũng không biết sự đáng sợ của doanh trại, chúng sẽ lại sử dụng cơ thể xác thịt của mình để dậy cho những đồng loại tới sau nơi này không nên trở thành điểm xung kích của chúng.
Bất quá bọn hắn chưa kịp thả lỏng được bao lâu một bóng đen đã xuất hiện trên bầu trời.
Dựa vào ánh trăng tất cả mọi người có thể phần nào nhìn ra được bóng đen khổng lồ xuất hiện trên bầu trời này.
“Là đại bằng! Nhanh, hướng ma pháp phòng thủ lên trên.”
Thấy được bóng dáng xuất hiện trên bầu trời tướng lĩnh nhân loại vội vã ra lệnh.
Đại bằng cũng là một ma thú tương tự như giant, sức mạnh của nó không thua kém một con giant, đứng trước một nửa sức mạnh của pháp thánh ai cũng phải nghiêm túc ứng phó.
Quả nhiên ngay sau đó đôi cánh đại bằng vỗ xuống một luồng không khí bị cú vỗ này ép xuống ma pháp phòng thủ thậm chí có dấu hiệu bị phá vỡ. May mắn ma pháp phòng thủ đều là ma pháp liên hợp có sức chống chịu rất tốt, nhưng đối phương vẫn không dừng lại, dưới đôi cánh vỗ xuống của nó một luồng gió lốc bắt đầu hình thành.
“Hỏng!”
“Ma pháp gió lốc nhanh lên.”
Nhìn thấy gió lốc bắt đầu hình thành tướng lĩnh cũng lập tức làm ra phản ứng.
Hai luồng gió lốc rất nhanh va chạm vào nhau sức gió mạnh tới nỗi rất nhiều lều trại bị thổi bay, có những người suýt nữa cũng bị gió lốc thổi bay.
Là chiến trường của hai cơn lốc doanh trại rất nhanh đã bị cày xới một lần, may mắn những đống đất được xây dựng để phòng thủ không bị thổi bay nếu không liền rắc rối.
Không để bị động bị đánh, ánh sáng của pháo ma pháp chiếu rọi bầu trời, nhưng chỉ vài phát pháo ma pháp không thể phá phòng được đối phương, huống chi tốc độ của đại bằng rất nhanh chỉ có một hai phát là đánh trúng.
“Tình huống thế nào? Xử lý được không?”
Đại quỷ ở một bên hỏi.
Hắn không hiểu về đám ma thú trong rừng Điên, cho nên cũng không thể đánh giá chính xác được tình huống hiện tại.
“Kẻ thù của chúng ta là Đại Bằng, loài chim có tốc độ nhanh nhất thế giới. Muốn xử lý nó đâu có đơn giản như vậy?”
Tướng quân trả lời.
“Vậy phải làm sao?”
Vân Ngọc nghe vậy cũng không nhịn được hỏi.
Tướng quân nghe vậy cười lạnh nói.
“Làm sao được! Chỉ có thể chờ nó đánh chán rồi bỏ đi thôi. Chúng ta đã đánh mất sức mạnh trên không, các ngài nghĩ chúng ta có thể xử lý được nó sao?”
Dừng lại một chút tướng quân còn nói tiếp.
“Hơn nữa! Cho dù chúng ta còn sức mạnh trên không liền có thể đối phó với Đại Bằng sao? Ta không cho rằng chúng ta làm được.”
Nghe được những lời này Vân Ngọc cùng đại quỷ không khỏi lo lắng.
Phải biết bọn họ ở đây đã là doanh trại chính nơi tập hợp phần lớn sức mạnh của ma quỷ ở phía tây này đã phải trầy da tróc vảy như vậy rồi, nếu là những nơi khác thì sao?
Vân Ngọc không khỏi lo lắng cho an toàn của các đội quân ngoài kia.
Cuối cùng sau hơn hai giờ đứng cho Đại Bằng đánh trận chiến cũng kết thúc, có lẽ con Đại Bằng chán nản vì miếng xương cứng này khiến nó muốn tìm con mồi mới.
Dù đã vượt qua được trận chiến nhưng bọn hắn cũng không thể làm gì hơn. Xung quanh vẫn tràn ngập ma thú, rất nhiều đàn ma thú vẫn đang dùng ánh mắt của kẻ săn mồi quan sát doanh trại bọn hắn, chỉ cần bọn hắn dám rời khỏi doanh trại, rời khỏi sự bảo vệ của số đông lũ ma thú sẽ lập tức lao lên xé xác bọn hắn.
Chính vì thế bọn hắn không thể nhận được tin tức gì từ phía tiền tuyến, nơi đó không có ma pháp liên lạc, ngoại trừ việc truyền tin bằng miệng bọn hắn không thể làm gì nữa cả.
…
“Bệ hạ! Kế hoạch thành công ngoài mong muốn. Chúng ta đã thành công kích thích được ba con ma thú cấp pháp thánh.”
Ngọc Kim Sơn mừng rỡ báo cáo chiến tích với Long.
Nghe được tin tức cả người Long trở nên thả lỏng, hắn tựa lưng vào ghế hỏi.
“Tình huống thế nào?”
Hắn muốn biết rõ hơn về tình huống hiện tại, có thể thực hiện các kế hoạch tác chiến trước đó không.
Dù sao thú triều chỉ là biện pháp tạm thời, ngoại trừ việc phát động nó ra sau đó Nam Tinh cũng không thể kiểm soát được nó, nếu không cận thận bản thân Nam Tinh cũng sẽ gặp tổn thất.
“Thú triều đã bắt đầu xung kích thành Điên thưa bệ hạ, nhưng thần tin rằng thành Điên vẫn có thể đứng vững. Chỉ có điều nó cũng sẽ ngăn cản chúng ta tiếp tục tiến quân chi viện cho thành Điên, nhưng thần cho rằng nó không phải vấn đề. Chúng ta có thể tận dụng thời gian này để điều động thêm tới điểm đóng quân, chỉ cần chờ thú triều đi qua chúng ta có thể lập tức tiến quân.”
Ngọc Kim Sơn báo cáo.
Hiển nhiên thú triều không chỉ khiến ma quỷ dừng tiến quân mà ngay cả quân Nam Tinh cũng không thể tiến quân được. Nhưng dù sao Nam Tinh cũng có nhiều lợi ích hơn cho chuyện này, đừng quên ma quỷ là ở trong rừng, bọn hắn mới là những kẻ đầu tiên phải chịu xung kích từ thú triều.
“Có thể bảo vệ được điểm tập kết không?”
Long vẫn rất quan tâm.
“Bệ hạ xin yên tâm! Thông thường thú triều sẽ không đi xa tới vậy, tới được điểm tập kết hẳn thú triều đã rất yếu chúng ta hoàn toàn không cần lo lắng.”
Ngọc Kim Sơn tiếp tục báo cáo.
“Không thể nói như vậy được. Trước kia thú triều là tự phát, nhưng hiện tại thú triều là do chúng ta gây ra không thể sử dụng những kinh nghiệm trước kia để đưa ra đánh giá cho trường hợp này được.”
Một lão giả lên tiếng.
Đầu tóc lão già này đã bạc phơ, khuôn mặt tràn đầy nép nhăn của năm tháng nhưng sức sống trong anh mắt của lão ta.
Lão già này hiện tại là viện trưởng của viện nghiên cứu sinh vật ma pháp của Nam Tinh, và cũng là người hiểu biết về các loài ma thú nhất ở Nam Tinh.
Với việc sử dụng thú triều để ngăn cản ma quỷ tiến công, việc ông ta có mặt ở đây là điều bắt buộc. Dù sao không ai hiểu tập tính của các loài ma thú hơn ông ta.
“Như vậy câu trả lời là gì?”
Long nghe được những lời này không khỏi nhíu mày nhìn lão già hỏi.
“Thần không biết thưa bệ hạ! Chuyện này chưa từng xảy ra trước đây. Nhưng thần cho rằng chúng ta cần chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất thưa bệ hạ.”
Lão già không có câu trả lời.
“Trịnh lão, ông có phải đang làm trầm trọng hóa vấn đề không?”
Ngọc Kim Sơn không cho là đúng nói. Dù sao trong lịch sử cũng chưa từng xuất hiện thú triều vượt qua hai trăm kilomet sau rừng điên.
“Giant và Hổ Răng Kiếm là hai loài rất mang thù, là chúng ta chủ động gây sự với chúng. Ta cho rằng chúng sẽ không bỏ qua các phi đội đã tấn công chúng.”
Trịnh lão nói.
“Là như vậy sao?”
“Nó cũng có nghĩa chúng ta phải đối mặt với sức mạnh của pháp thánh.”
Long càng trầm giọng.
“Đây chỉ là phán đoán của thần thưa bệ hạ, ngoại trừ việc hai loài này mang thù ra thần cũng không có bất kỳ bằng chứng nào để khẳng định cho phán đoán này cả.”
“Không cần! Triển khai bom nguyên tử đi. Chúng ta phải sẵn sàng cho mọi tình huống xấu nhất.”
Long nói.