Chương 832: Căng thẳng.
Giết giết giết!
Đột đột đột!
Bom bom bom!
Tiếng xung phong vang vọng khắp chiến trường, tiếng súng, tiếng pháo vang vọng cùng với đó là các bộ phận của cơ thể bị cắt nát văng ra khắp nơi.
Nhưng đối phương tựa như không quan tâm tới thương vong tiếp tục lao về phía trước, đối với lũ da xanh không có khái niệm sợ hãi chúng chỉ nhìn thấy một đống đồ ăn đang ở trước mặt và chúng đang bị thử thách trước khi được ăn một bữa no nê.
Chiến trường Hẻm Bắc lúc này một lượng lớn da xanh đang xung kích lấy phòng tuyến, không biết đối phương có bao nhiêu nhưng chỉ nhìn sơ qua khiến da đầu của ai cũng tê dại.
Toàn bộ mặt đất lúc này đều là một mảnh màu xanh, chúng lan tràn khắp nơi trên mặt đất, nơi chúng đi quan ngay cả một cọng cỏ cũng không thể sống sót, bởi vì tất cả đều đã bị dẫm chết, mọi thứ vô cùng chen chúc giống như mặt đất đã không còn nơi để bọn hắn đứng vậy.
“Thật kinh khủng!”
Thông qua kính viễn vọng da đầu của Trần Lượng không khỏi tê dại, hắn thậm chí không tìm thấy được màu gì khác ngoài màu xanh bao phủ trên mặt đất.
Nhìn sang đồng đội bên cạnh, bọn họ thậm chí không cần nhắm bắn cái gì, chỉ cần bóp cò và sau đó sẽ có vô số tia máu bắn tung tóe ra ngoài.
Pháo binh cũng không cần thiết phải nhắm chuẩn cái gì, chỉ cần tránh đi tọa độ của các căn cứ dọc đường còn lại cứ thoải mái mà khai hỏa như vậy liền có thể gây sát thương cho đối phương.
Thực sự mà nói với đống mục tiêu khổng lồ này, pháo binh cùng súng máy không phát huy được công dụng chính của chúng là áp chế mà đã trở thành vũ khí tiêu diệt sinh lực đối phương.
Không biết đây là tin tốt hay tin xấu nữa.
“Đi! Lấy thêm đạn tới đây.”
Trần Lượng ra lệnh cho tân binh bên cạnh mình nói.
“Lấy bao nhiêu thưa đội trưởng.”
Tân binh giống như chưa nhận thức được chiến trường, lên tiếng hỏi.
Trần Lượng nghe vậy đặt tay lên vai tân binh tay còn lại chỉ về chiến trường bên ngoài hỏi.
“Thấy kẻ thù không?”
“Có…có!”
“Tốt! Như vậy lấy đủ đạn để giết sạch lũ này liền được.”
Không biết là Trần Lượng đùa hay thật nhưng tân binh cũng không nói nhiều chỉ trả lời vâng một tiếng rồi quay người rời đi.
“Đội trưởng hay ngươi đi giúp nó luôn, lấy đủ đạn để giết sạch đám này.”
Đội phó bên cạnh lúc này mới lên tiếng đùa cợt.
Trần Lượng nghe vậy trừng mắt với tên đội phó của mình nói.
“Ta nghĩ ngươi phù hợp cho chuyện này hơn đấy. Hay là đi giúp tiểu tử kia.”
“Hắc hắc! Ta rất yếu gà.”
Đội phó vừa cười vừa nói, đôi tay của hắn vẫn không ngừng bóp cò khẩu pháo máy 20mm.
Hừ!
Trần Lượng hừ lạnh một tiếng sau đó sự chú ý lại tập trung về chiến trường phía trước trong ánh mắt không dấu được lo lắng.
Vừa rồi hắn đùa giỡn với mọi người không có nghĩa cuộc chiến này đơn giản, phải nói thật Trần Lượng không biết đạn dự trữ trong căn cứ có đủ để giết sạch đám này hay không, mặc dù trước đó đã dự trữ rất nhiều nhưng hắn cũng có cảm giác không đủ.
Thở dài một hơi Trần Lượng chỉ có thể cầu xin có thể thuận lợi vượt qua.
Hôn lên thân khẩu Ak trên tay mình Trần Lượng hướng về phía trước không cần nhắm chuẩn bóp cò.
Chiến đấu tiếp tục diễn ra trên Hẻm Bắc.
Không chỉ Hẻm Bắc, dọc theo dãy Bạch Mã những cuộc giao chiến nhỏ lẻ cũng đang diễn ra, nói là giao chiến nhỏ lẻ nhưng đó là bởi vì địa hình chia cắt của dãy Bạch Mã nên mới như vậy, nhưng nếu tập trung lại số lượng nhân loại ma quỷ ở đây có thể lên tới cả trăm nghìn quân. Không biết ma quỷ làm cách nào có thể đưa từng đấy quân lên dãy Bạch Mã nhưng phòng tuyến của Nam Tinh vẫn có thể đứng vững.
Đừng quên dãy Bạch Mã hiện tại là nơi huấn luyện của lực lượng sơn cước, mặc dù chỉ mới trải qua hai tháng huấn luyện nhưng dù sao cũng là lính được huấn luyện qua, trước đó bọn hắn có thể ngăn được ma quỷ thẩm thấu, bây giờ bọn hắn cũng có thể ngăn thẩm thấu.
Chỉ có điều số lượng đối phương lớn như vậy bọn hắn cũng gặp phải tổn thất không nhỏ, dù sao chiến đấu trong rừng khó khăn hơn trên chiến trường đồng bằng rất nhiều lợi thế về vũ khí của Nam Tinh cũng bị hạ xuống mức thấp nhất.
Địa hình rắc rối phức tạp cùng tầm nhìn hạn chế hoàn toàn khiến nơi này rút ngắn lại chênh lệch vũ khí giữa hai bên, biến nơi này dần trở thành chiến trường có tỷ lệ thương vong lớn nhất trong lịch sử Nam Tinh.
…
Không chỉ ở phía bắc mà ở phía nam đảo Lan Dương cuộc chiến với Hải Yêu cũng đang tiếp tục.
Sau hai tháng hải yêu cũng đã có thời gian tổ chức lại một đội quân mới, tiến hành phản công muốn chiếm lại đảo Lan Dương.
Nhưng lần này liên quân đã có chuẩn bị, hạm đội của hai bên liên tục đụng độ nhưng hải yêu vẫn chưa thể đổ bộ lên đảo Lan Dương. Có điều tổn thất vẫn không ít, dù sao cũng là hải yêu có thể ngăn chặn đối phương đã là rất tốt.
…
Độp, độp!
Trong đại sảnh của bộ tổng tham mưu, các tham mưu đang đặt những quân cờ đại diện cho từng thế lực xuống tấm bản đồ thế giới giữa bàn, xung quanh bàn là các tham mưu cao cấp của Nam Tinh, tất cả đều đang chăn chú quan sát tình huống đang diễn ra trên thế giới.
Các tướng lĩnh không thể cứ ở đây chăm chú vào từng tình huống trên chiến trường được, ngoài kia bọn họ còn rất nhiều việc nếu tập trung hết ở đây không cần ma quỷ đánh tới Nam Tinh sẽ tự sụp đổ.
Đột nhiên lúc này một tham mưu nhận được tin báo sắc mặt của hắn giật mình.
Hắn đi tới bên cạnh tham mưu trưởng ghé vào tai hắn nói gì đó, những người khác thấy vậy đều nhìn về hướng tham mưu trưởng chờ đợi.
“Đồi E2 đã thất thủ.”
Không để mọi người chờ lâu Ngọc Kim Sơn đã trầm giọng nói.
Đồi E2 chỉ là một vị trí phòng thủ vòng ngoài ở hẻm Bắc vì thế nó không được biểu diễn trên tấm bản đồ thế giới này. Nhưng nó lại được biểu hiện rất rõ ràng ngay ở sa bàn bên cạnh, nơi đó là toàn bộ bố trí của Hẻm Bắc, giờ đây đồi E2 đã bị thay thế bởi biểu tượng của da xanh.
“Chỉ mới một ngày mà đã như vậy ư?”
An Dật Phú không thể tin được nói.
Hẻm Bắc được xây dựng để ngăn chặn bước tiến của ma quỷ xuống phía nam, nhưng giờ đây chỉ trong một ngày một trong những cứ điểm tiền phương đa bị nhổ.
“Bọn họ hết đạn!”
Ngọc Kim Sơn nói ra lý do E2 thất thủ.
“Hết đạn? Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Tại sao lại để hết đạn!”
Lần này là một tham mưu của tổng cục hậu cần.
Dù sao tổng cục hậu cần phụ trách vấn đề đạn dược cho căn cứ, bây giờ một căn cứ thất thủ do hết đạn cái này tổng cục hậu cần thực sự không thể bỏ qua. Không cận thận bản thân hắn cũng liền mất đi cầu vai.
“Chưa rõ lý do! Cần chờ thêm báo áo chí tiết hơn.”
Ngọc Kim Sơn nói.
Rồi hắn nhận lấy tập tài liều từ thư ký của mình.
“Tôi đã sắp xếp lại tất cả báo cáo của hôm nay.”
“Đây là tất cả?”
“Đã là tất cả thưa ngài.”
“Tốt! Mọi người tiếp tục, tôi phải báo cáo với bệ hạ về tình hình chiến sự.”
Ngọc Kim Sơn nói.
Rồi hắn rời đi hướng về cung điện hoàng gia.
Long đương nhiên cũng không thể thời thời khắc khắc chú ý tới tình hình chiến sự được, quốc gia này vẫn cần phải vận chuyện hắn vẫn cần phải ngồi ở cái ghế trong cung điện hoàng gia.
Lúc Ngọc Kim Sơn tơi nói ở đây đều đã tập hợp các tướng lĩnh cùng các quan chức của chính phủ, vấn đề hiện tại đã không còn chỉ riêng là vấn đề của quân đội nữa.
“Thưa bệ hạ! Hôm nay chúng ta đã ghi nhận có khoảng hơn hai triệu quân ma quỷ tấn công, trong đó ít nhất một triệu năm trăm nghìn da xanh đang tràn vào Hẻm Bắc. Mới vừa rồi, chúng ta vừa xác nhận đồi E2 đã thất thủ.”
Ngọc Kim Sơn báo cáo, hắn dừng lại một chút nhìn xung quanh rồi nói.
“Hơn nữa thương vong ở dãy Bạch Mã cũng tăng cao, theo báo cáo mới nhất tỉ lệ thương vong hiện tại là một ba.”
Lời vừa ra không khí trong phòng đột nhiên trở nên trầm xuống.