Chương 827: Ngụy trang.
Phải nói Vân Ngọc hiểu khá rõ cơ chế hoạt động của quân đội Nam Tinh. Dù sao nàng cũng từng là tình nhân của Long có tâm tìm hiểu mấy thứ này hẳn cũng dễ dàng.
Nàng quả thật đoán rất chính xác, trên bàn họp của bộ tổng tham mưu lúc này có những bức ảnh được chụp từ rừng điên, nhưng tất cả đều phi thường mơ hồ không nhìn ra được là thứ gì.
Quay xung quanh những bức ảnh này là một đám tham mưu, hầu hết người ở đây đều khá trẻ và không có bất kỳ một tham mưu nào trên cấp đại tá ở đây.
Hiển nhiên Nam Tinh đã phát hiện hoạt động của ma quỷ ở đây, nhưng bọn hắn lại không xác định được ma quỷ lại có mục đích gì, thậm chí là không thể xác định quy mô hoạt động ở đây, nên mới có tình huống các tham mưu cấp dưới phụ trách như hiện tại.
Dù sao tham mưu cao cấp đều có nhiệm vụ của riêng mình, không thể lúc nào cũng vùi đầu vào những thứ không thể xác định được. Dù sao ngay cả quy mô cũng không thể xác định được cơ mà.
“Nhìn quy mô này ít nhất cũng phải năm nghìn, xét đến đối phương còn ẩn nấp có lẽ quy mô có thể lên tới mười lăm nghìn người.”
Quan sát những bức ảnh sau đó đọc qua ghi chép trước đó một tham mưu nói lên phán đoán của mình.
“Ta nghĩ rằng phải lên tới hai mươi nghìn mới phải, dù sao đây cũng là rừng có rất nhiều nơi có thể ẩn nấp ta cho rằng con số hai mươi nghìn đã là bảo thủ.”
Một tham mưu khác không cho rằng là đúng nói.
“Ta nghĩ hai mươi nghìn đã là rất bảo thủ, dù sao đây cũng là rừng rất nhiều nơi có thể ẩn nấp.”
Kỳ thực bản do thám trên không chỉ có thể tìm được bằng chứng có quy mô khoảng năm nghìn người nhưng dựa trên địa hình xung quanh bọn hắn cho rằng đối phương đang ẩn dấu quy mô, lấy phán đoán bảo thủ bọn hắn cho rằng quy mô của nơi này lớn hơn gấp bốn lần.
Quy mô hai mươi nghìn người là một quy mô không nhỏ, nhưng cũng không lớn đối với một lực lượng như ma quỷ. Dù sao đây đều là chủng tộc có trí khôn đâu, không phải lũ da xanh mà là chủng tộc có trí khôn so với quân chính quy có thể không lớn nhưng chắc chắn quy mô này không nhỏ.
Vấn đề là hai mươi nghìn quân này đang làm cái gì?
“Có thể xác định được mục đích của bọn hắn?”
Một thiếu tá tham mưu hỏi.
Không ai nói một lời.
Phải nói thật ma quỷ làm công tác bảo mật khá tốt, mặc dù phía Nam Tinh nghi ngờ liên tục điều máy bay đi tới đi lui xung quanh khu vực nhưng vẫn chưa xác định được mục đích thực sự của đối phương là gì.
Không có cách máy bay có nhiều thứ rất tiện nhưng thứ bất tiện nhất trên máy bay là đối phương chỉ cần cố ý làm nguy trang liền rất khó phát hiện.
Tinh linh dù sao cũng là tinh linh, cho dù đây là một đám tinh linh sa đọa, bọn chúng lợi dụng rất tốt điểm mạnh của mình, bọn chúng chỉ dọn dẹp tầng dưới của khu rừng như các loại cây thấp và bụi cây tầng dưới để người có thể tiện di chuyện nhưng mảy may không hề đụng tới hệ thực vật ở tầng trên, chính những tán cây ở tầng trên này giúp bọn hắn che đậy đi con đường ở bên dưới.
“Có khi nào bọn hắn muốn đi xuyên qua rừng điên không?”
Có một tham mưu nghi ngờ lên tiếng.
“Ha ha! Xuyên rừng điên, nếu là như vậy bọn chúng bị điên mới đúng.”
Một người khác nghe vậy cười lớn nói.
Nhưng người khác cũng cười theo.
Bọn hắn thực sự không cho rằng đối phương có thể xuyên qua rừng điên, nếu không Nam Tinh cũng không bỏ mặc khu rừng với nguồn tài nguyên khổng lồ như vậy.
Tham mưu đưa ra phán đoán nghe vậy cũng nhún vai không nói gì nữa.
Dù sao ý nghĩ này cũng chỉ là do hắn lâm thời nảy sinh, sau đó chính hắn cũng cảm thấy buồn cười với suy nghĩ này, nó thật vớ vẩn.
“Khi nào chúng ta có thể điều B24 một lần nữa?”
Hiện tại vẫn chưa thể xác định mục đích của đối phương, bọn hắn cần điều tra nhiều hơn nữa.
Cứ như vậy một mối nguy hiểm lớn đối với Nam Tinh tiếp tục bị bỏ qua một lần nữa.
Còn với Phàm hắn thông qua những kẽ lá nhìn bóng dáng chiếc B24 đang dần đi xa không khỏi thở dài.
Xem ra Nam Tinh vẫn chưa phát hiện ra kế hoạch của ma quỷ.
Hắn không khỏi lo lắng, bây giờ đã tới được hơn nửa đường rồi, theo phán đoán của Phàm nếu tiếp tục như thế này trong vòng một tháng nữa ma quỷ có thể đả thông một con đường xuyên thẳng qua rừng điên, tới lúc đó không biết Nam Tinh lấy gì ra ngăn cản.
Phàm mặc dù không có sự trung thành với quốc gia, nhưng dù sao hắn cũng là một nhân loại lớn lên trong những lời kể về ma quỷ, hắn cũng có sự thù hận với ma quỷ từ trong nội tâm. Nhưng bây giờ tính mạng của hắn đang nắm trong tay ma quỷ, hắn cũng thực sự không muốn chết.
“Chúng ta làm sao bây giờ?”
Đồng đội của Phàm ở bên cạnh nhỏ giọng hỏi.
Những người ở đây ai không có gia đình cơ chứ, mặc dù bọn hắn đều sống trên lưỡi kiếm nhưng ít nhất bọn hắn đang sống trong cùng chủng tộc, nếu ma quỷ có thể vượt qua rừng điên gia đình của bọn hắn sẽ gặp nguy hiểm.
Bọn hắn rất muốn Nam Tinh có thể nhanh chóng phát hiện ra âm mưu của ma quỷ, nhưng xem ra hy vọng này khá xa vời.
“Chúng ta sắp vào tầm hoạt động của lũ sói, có thể tìm cách khiến bọn hắn phát hiện.”
Cho dù đang diễn ra chiến tranh nhưng các hoạt động của thành Điên vẫn không dừng lại, lính đánh thuê hay mạo hiểm giả đều ngày ngày ra vào khu rừng, hiện tại con đường sắp đi vào khu vực hoạt động của những người này, chỉ cần tiểu tâm một chút liền có thể phát hiện.
Lúc này Phàm cùng đồng đội đã trở về trại, hắn thấy được lũ tinh linh xung quanh đang vận chuyển đồ đạc nhìn qua rất kỳ lạ, dù sao nơi này chỉ là trại tiên phong ngoại trừ lúc ban đầu phải làm việc nhiều để xây dựng ra thì sau đó cũng không còn nhiều việc nữa.
Nhưng bây giờ nơi này lại đang giống như một công trường vậy, khắp nơi đều đang xây dựng.
Vấn đề là đám này đang xây dựng cái gì?
“Các ngươi đang làm gì vậy?”
Phàm không nhịn được hỏi một tinh linh đi ngang qua.
Nhưng tên tinh linh này lại chỉ liếc nhìn hắn một ánh mắt hừ một tiếng đầy khinh thường rồi quay người rời đi, đối phương thậm chí không thèm che đậy thái độ của mình.
Cũng đúng thôi, tinh linh ma quỷ mặc dù sa đọa nhưng bọn hắn chưa bao giờ cho rằng mình phản bội chủng tộc, bọn chúng đều cho rằng thần phục các vị chúa tể mới là con đường đúng đắn cho chủng tộc. Đây chỉ là vấn đề xung đột tư tưởng.
Nhưng trong mắt lũ tinh linh này đám người Phàm lại là những kẻ phản bội chân chính, vì sống sót phản bội lại chủng tộc của mình, đưa kẻ thù vào tàn sát chủng tộc vì thế lũ tinh linh ma quỷ đều cực kỳ khinh thường đám người Phàm.
Phàm không biết tại sao lũ tinh linh luôn có thái độ như vậy với mình, nhưng hắn cũng biết với thái độ này khả năng rất cao sau khi xong việc bọn hắn sẽ bị xử lý.
Phàm có cảm giác chuyện này rất quan trọng, hắn liền trực tiếp đi tới lều chỉ huy gặp được chỉ huy của đám tinh linh ở đây hỏi.
“Các ngươi đang làm gì?”
Tên chỉ huy nghe vậy hơi nhíu mày rất không hài lòng nói.
“Không phải chuyện của ngươi, tập trung vào nhiệm vụ của mình đi.”
Hắn cũng không thích lũ phản bội, nếu không phải đám này còn tác dụng hắn đã đưa lũ này lên lửa nướng.
Nhưng Phàm không bị những lời này dọa lui, hắn cười lạnh nói.
“Hừ! Không biết các ngươi đang làm cái gì làm sao ta có thể hướng dẫn các ngươi, không cận thận lại bị lộ liền đừng trách ta.”
Tinh linh chỉ huy nghe vậy nhíu chặt lông mày rồi cười lạnh nói.
“Ha! Xem ra ngươi rất có trách nhiệm với công việc của mình, ngươi giống như rất muốn chúng ta vượt qua khu rừng này. Cũng được nói cho ngươi cũng không sao, chúng ta đang ngụy trang.”
“Ngụy trang! Vì cái gì?”
“Ha ha! Ngươi không cần phải biết lý do, làm tốt công việc của ngươi là được rồi.”