Chương 824: kế hoạch phá sản.
Bom bom bom!
Đột đột đột!
“Mau ẩn nấp, mau ẩn nấp!”
Tiếng nổ, tiếng súng, tiếng la hét vang vọng khắp núi rừng.
Giữa chiến trường hỗn loạn Trần Nhật khom lưng, uốn gối cùng với đồng đội tìm kiếm một vị trí an toàn để có thể ẩn nấp.
Boom!
Một vụ nổ xuất hiên ngay bên cạnh đẩy hắn ngã xuống, may mắn thay không có mảnh vỡ nào xuất hiện cả vụ nổ chỉ khiến tạng phủ của hắn có hơi đau đớn.
Khụ khụ!
Không có thời gian để kêu đau Trần Nhật đứng dậy ho khan vài tiếng, dùng tay xoa đi bụi đất trên mặt tiếp tục chạy.
Xung quanh hắn vô số ma pháp đang rơi xuống, những đồng đội xung quanh hắn không ngừng bị ma pháp đánh trúng không rõ sống chết.
Bộp!
Đột nhiên một cơ thể xuất hiện va vào người hắn khiến cả hai đều ngã xuống. Cơ thể đó không bay đi mà ngã nhoài lên người hắn, đầu của hắn như bị cái gì đó đánh lên choáng váng như muốn ngất đi.
Nhưng cảm giác khó thở khiến hắn tỉnh táo hơn một chút, đôi tay dùng sức muốn đẩy cơ thể trên người mình ra, nhưng không hiểu sao đôi tay hắn không có chút sức lực nào không thể đẩy cơ thể đang đè trên người mình ra.
“Giúp ta, giúp ta.”
Trần Nhật khàn giọng kêu gọi, muốn đồng đội ở xung quanh tới giúp mình.
Nhưng giữa chiến trường hỗn loạn như thế này, không ai chú ý tới một người lính đang đau khổ dãy dụa dưới mặt đất.
Đầu óc choáng váng cùng cảm giác khó thở rất nhanh khiến Trần Nhật mất đi ý thức, không biết trải qua bao lâu hắn cảm nhận được bên tai có âm thanh đang gọi mình.
Dần dần Trần Nhật khôi phục ý thức đập vào mắt hắn là khuôn mặt của một người lính, Trần Nhật không nhận ra người này nhưng ít nhất đây không phải ma quỷ.
“Không sao chứ? Ngươi có cảm giác đau ở đâu không?”
Người lính hỏi, nhưng ánh mắt của hắn không hề có chút cảm xúc nào thựa như đây chỉ là một chuyện rất bình thường. Ánh mắt hắn liếc nhìn băng tay quân y đeo bên tay trái, liền biết được người này là ai.
“Cơ…cơ thể….ta…ta đau quá.”
Trần Nhật khàn giọng trả lời, cả cơ thể hắn lúc này đều vô cùng đau đớn, nhưng hắn lại không biết bị thương ở đâu.
“Cáng!”
Quân y nghe vậy hướng về một bên hét lên một tiếng.
Rất nhanh cáng cứu thương đã được đưa tới, Trần Nhật được mang lên cáng cứu thương.
Dọc đường Trần Nhật thấy được thảm cảnh trên chiến trường, mặt đất giống như bị cày xới qua một lượt, xác người cùng tàn chi vương vãi khắp nơi không tìm thấy được bất kỳ cái xác nguyên vẹn nào, có nhiều người thậm chí còn bị lao đất đâm thủng cơ thể một số người còn bị chông đất treo lên nhìn vô cùng thảm trạng, xung quanh là những người lính đang chết lặng thu dọn xác chết.
Trần Nhật được đưa tới quân y, nơi này đã tràn ngập thương binh, Trần Nhật quét qua một lượt thấy được bên trong đang có rất nhiều người nằm liệt trên giường máu me khắp người. Hắn có thể ngửi thấy được mùi máu tanh nồng cùng mùi thuốc sát trùng tràn ngập trong không gian.
“Nghỉ ngơi một chút đi, nếu cảm thấy không khỏe ở đâu lập tức báo cho chúng ta.”
Quân y dặn dò rồi lập tức rời đi. Hắn đã kiểm tra một lượt cơ thể của Trần Nhật không phát hiện bất kỳ vết thương nào nên mới để hắn ở lại đây theo dõi, hắn cũng lo ngại Trần Nhật là bị thường bên trong nhưng tình huống hiện tại không có cách nào để xác định điều đó, chỉ có thể để lại đây theo dõi. Bọn hắn cũng rất bận rộn, bên ngoài chiến trường kia còn không biết bao nhiêu đang chờ bọn họ đâu, không thể tốn quá nhiều thời gian ở đây được nếu không sẽ có càng nhiều người chết đi.
“Xin lỗi có thể giúp tôi liên lạc với trung đội 21 không?”
Trần Nhật muốn tìm kiếm một chút người quen hắn mới có thể cảm thấy an tâm một chút, giữa chiến trường này còn ai mang lại cảm giác an toàn hơn đồng đội cơ chứ.
Nghe Trần Nhật là người của trung đội 21, sắc mặt quân y có chút biến đổi.
“Làm sao vậy?”
Thấy sắc mặt khác lạ của quân y, Trần Nhật không nhịn được lên tiếng hỏi.
“Trung đội 21 tổn thất rất nặng, đã mất hai mươi hai người, bọn họ bây giờ đã bị đánh tan nhập vào trung đội mười tám.”
Quân y trả lời.
Nghe vậy sắc mặt của Trần Nhật trắng bệch, hắn không nghĩ tới trung đội của mình vậy mà phải chịu thương vong nặng như vậy.
“Làm ơn xin báo với họ một tiếng.”
Trần Nhật nhẹ giọng nhờ vả, hắn hi vọng tin hắn còn sống có thể giúp các đồng đội đỡ bị thương một chút.
“Nếu gặp được bọn họ ta sẽ báo.”
Quân y trả lời.
Rồi hắn quay người rời khỏi trại tiếp tục hướng về chiến trường, tìm kiếm người sống sót.
Nằm trên mặt đất Trần Nhật nhớ lại tình huống lúc đó.
Ngày hôm qua bọn hắn xuống tàu hành quân gấp tới thành Điên. Nhưng không ngờ được sáng nay trong khi đang hành quân bọn hắn lại gặp phải ma quỷ phục kích.
Không biết đám lính trinh sát làm cái chó gì, vậy mà lại không cảnh báo, cho tới khi gặp phải phục kích tiểu đội của bọn hắn không nghe được bất kỳ phong thành nào cả.
Đã thế bởi vì phải hành quân gấp thể lực của bọn hắn tiêu hao rất lớn, cùng với đội hình cũng có chút loạn.
Trần Nhật có thể nhớ được lúc đó toàn bộ đội hình hành quân đều trở nên hỗn loạn, ngay cả việc chỉ đạo tác chiến bình thường cũng không được, mỗi người đều lạc mất đơn vị của mình, như cách Trần Nhật để lạc trung đội.
Nghĩ tới đống ma pháp xả ra như mưa kia Trần Nhật không khỏi lạnh gáy, may mắn có những ma pháp nổ không mang theo mảnh vỡ vì thế cũng chỉ khiến nội tạng trong cơ thể hắn xao động, nếu không sợ rằng lúc này đã có một vài bộ phận đã không còn trên người hắn.
Kỳ thực bởi vì Trần Nhật chỉ là một tên lính quèn, hơn nữa hắn cũng chỉ vừa mới tỉnh dậy không có được chút tin tức nào.
Kỳ thực hiện tại tiểu đoàn của bọn hắn mặc dù chịu phục kích tổn thất không nhỏ, nhưng cũng không tới mức mất đi năng lực chiến đấu. Đối phương mặc dù đánh bất ngờ nhưng số lượng không nhiều, có lẽ chỉ khoảng hơn một trăm người.
Dù sao chủ lực của đối phương chưa tới, hoạt động quanh khu vực cũng chỉ là những lực lượng tiên phong đối, hơn nữa một khi đối phương tập hợp quá nhiều chắc chắn không dấu diếm được. Sở dĩ khiến cho mọi thứ trở nên như hiện tại là bởi vì bọn hắn phải hành quân gấp, thể lực bị tiêu hao nhiều mới tạo ra tình huống như hiện tại.
Còn bởi vì sao trinh sát không báo trước, đơn giản bởi vì trinh sát đã bị xử lý. Vốn dĩ nếu trinh sát trong thời gian cụ thể không báo cáo rất nhanh sẽ khiến nghi ngờ và các nhóm trinh sát khác có thể phát hiện ra. Nhưng bởi vì hành quân gấp, tốc độ quá nhanh khiến việc này còn chưa bung ra tiểu đoàn đã tiến vào khu vực phục kích.
Thành ra mọi chuyện diễn ra như hiện tại đây.
Bây giờ thì hay rồi!
Mặc dù không thể tiêu diệt tiểu đoàn nhưng ma quỷ đã thành công, chiến tranh không nhất thiết phải chiến thắng mới được xem là thành công, ngược lại chỉ hoàn thành mục đích của chiến dịch liền được.
Ví dụ như hiện tại, mục đích của chiến dịch chưa bao giờ là tiêu diệt tiểu đoàn, ngược lại mục đích của bọn chúng chỉ là làm chậm bước chân của tiểu đoàn khiến bọn hắn không còn năng lực tiếp tục chi viện cho thành Điên như vậy mục đích của chúng đã thành công.
Hiện tại tiểu đoàn đã đánh mất khả năng tiếp tục hành quân chỉ có thể tạm thời đóng quân ở đây liếm láp vết thương, thu dọn vật tư bị bỏ lại khắp nơi.
Kế hoạch chi viện thất bại rồi, quân tiên phong không thể tới thành Điên trong hai ngày. Nếu miễn cưỡng tiếp tục hành quân rất có thể tổn thất của bọn hắn sẽ lớn hơn nữa, thậm chí quân tiên phong còn bao nhiêu sức chiến đấu sau khi tới thành Điên cũng là một vấn đề.
Bởi vì vật tư bị thất lạc rất nhiều, cho tới hiện tại sau khi thống kê lại vật tư quân tiên phong nhận ra rằng họ chỉ còn lại hai phần ba lượng vật tư mang theo.
Với số lượng vật tư này cùng với thương vong trong cuộc phục kích quân tiên phong gần như đã mất đi khả năng hoàn thành nhiệm vụ tác chiến.