Chương 824:
Bộ nội an mấy tháng gần đây đều phi thường bận rộn, dù sao nội bộ quốc gia đều không an ổn đặc biệt là phương nam huống chi còn vụ ám sát quốc vương đang treo ở đó còn chưa xong việc đâu.
Là giám đốc công an của Nam Tinh kiêm giám đốc công an Kim Lăng người phụ trách trật tự cùng an ninh của thủ đô Tiền Phong hiện tại đang sứt đầu mẻ trán hòng tìm ra là ai đứng sau vụ ám sát của Long.
Hôm nay mặc dù không muốn nhưng hắn vẫn phải tiến vào trụ sợ của bộ nội an.
Hiện tại bộ nội an đã tách khỏi biên chế của bộ công an ra ở riêng. Bây giờ bộ nội an hoàn toàn tập trung vào tình báo cùng các hành động trong bóng tối xử lý những công việc không sạch sẽ.
Ngược lại bộ công an cũng có một hệ thống tình báo mới chủ yếu là hỗ trợ thu thập thông tin cho các hành động của lực lượng an ninh, dù sao về bản chất lực lượng an ninh là lực lượng ngoài sáng chuyên xử lý những tình huống công khai, không nên dính vào những công việc bẩn thỉu.
Chỉ có điều mặc dù tách ra nhưng trụ sở của bộ nội an vẫn ở đó, ngay bên cạnh bộ công an.
Tiền Phong sau khi tiến vào liền thấy được Phùng Cương đã chờ sẵn ở đó.
Nơi này ngoại trừ Phùng Cương còn có Cồ Lâm Biên của tình báo chiến lược và bộ trưởng bộ quốc phòng Ngọc Quân và nguyên bộ trưởng bộ quốc phòng Thạch Kính Minh bây giờ ông ta đang làm việc trong bộ nội an, là trưởng phòng của cục phân tích chiến lược. Dù sao ông ta trước đó cũng là bộ trưởng bộ quốc phòng, tầm nhìn chiến lược chắc chắn rất rộng.
Long cũng không thể là bạc đãi người đã đi theo mình từ lúc mới lập nghiệp đúng không, mặc dù bắt buộc phải xử phạt nhưng sắp xếp cho Thạch Kính Minh một công việc khác cũng ổn. Chỉ có điều Thạch Kính Minh giờ đây cũng chỉ có thể ngồi ở vị trí này hoặc đi xuống thôi, sai lầm của ông ta quá lớn để có thể tiếp tục tiến thêm bước nữa. Đương nhiên nếu có thể lập công lớn thì lại khác, nhưng làm việc ở vị trí này muốn lập công lớn cũng không đơn giản.
Hôm nay các quan chức an ninh của Nam Tinh đều có mặt ở đây chính là vì chuyện ám sát của Long.
Là chủ nhà trưởng phòng phân tích tình báo của bộ nội an đi xung quanh phát cho mỗi vị ở đây một tập tài liệu.
“Như mọi người đã biết có một thế lực rất lớn đứng sau kế hoạch ám sát bệ hạ. Chúng ta đã lần ra được dấu vết của đối phương.”
Vừa phát tài liệu trưởng phòng vừa nói.
“Mọi người xin lật sang trang 3. Theo đó chúng ta nhận thấy có dấu vết của rất nhiều thế lực trong chuyện này, Đế quốc, Thánh quốc, quý tộc, thậm chí là ma quỷ.”
Các vị ngồi ở đây đều đang chăm chú vừa nghe trình bày đôi mắt cũng liên tục lướt qua báo cáo, càng nghe đôi lông may của bọn hắn càng nhíu lại.
“Ý của ngươi là gì?”
Ngọc Quân nghe vậy không nhịn được hỏi.
Trong đầu hắn đã hiện ra một câu trả lời, nhưng câu trả lời này hắn lại không dám nói ra, bởi vì nó quá khó tin.
“Chúng ta tiếp tục đi sâu vào điều tra liền phát hiện ra một số cựu quý tộc có liên quan tới chuyện này, nhưng chúng không trực tiếp tham gia mà chỉ yểm trợ chủ mưu. Nói đơn giản hơn chính là cho đối phương sử dụng đường dây của mình.”
Dừng lại một chút trưởng phòng tiếp tục nói.
“Hơn nữa chúng ta phát hiện vấn đề khác! Kỳ thực không phải các gián điệp của bộ nội an không có phát hiện dấu vết của đối phương mà là khi chúng sắp bị phát hiện thì tình báo của Đế quốc cùng Thành quốc lại nhảy ra thu hút sự chú ý của chúng ta. Tựa như…”
“Làm sao?”
Tiền Phong không nhịn được hỏi, những lời này đã khiến hắn rất cảnh giác.
“Tựa như hai nước này cố tình yểm trợ cho hành động của chủ mưu sau lưng vậy.”
“Đồng phạm ư?”
“Không! Tôi không cho rằng bọn chúng là đồng phạm, không có bất kỳ bằng chứng nào cho thấy các bên liên lạc với nhau cả. Ngược lại tôi cảm thấy là hai nước này vô tình phát hiện ra âm mưu của đối phương sau đó liền tương kế tựu kế giúp đỡ một chút.”
Trưởng phòng vừa nói vừa nhún vai, thái độ của hắn nói rõ hắn không biết nên miêu tả như thế nào.
“Ý của ngươi là Thánh quốc cùng Đế quốc đã phát hiện ra đối phương nhưng không vạch trần mà lại vô tình hay cố ý hỗ trợ đối phương che dấu.”
Tiền Phong hỏi.
“Vâng thưa ngài! Đó là lý do chúng ta có thể phát hiện đám chủ mưu trong thời gian ngắn như vậy. Bởi vì bọn chúng không còn được Đế quốc cùng Thánh quốc hỗ trợ nữa.”
“Như vậy! Chủ mưu là ai?”
“Theo phán đoán có hai khả năng! Một là một tổ chức của giới quý tộc thế giới, đây chỉ là một tổ chức lâm thời xây dựng thông qua các mối quan hệ cho nên trong thời gian ngắn chúng ta mới không phát giác được hành động của đối phương. Hai là một tổ chức phục vụ, hoặc đơn giản hơn chính là do một đám tín đồ mới được xây dựng nên chúng ta chưa thể phát hiện ra. Hiện tại chúng tôi đang cố gắng xác minh bản chất của tổ chức này.”
“Ý của ngươi là đây đều là tổ chức mới được xây dựng nên tình báo của chúng ta không kịp thời phát hiện?”
Cồ Lâm Biên nhíu mày hỏi.
“Đúng vậy thưa giám đốc! Ta tin rằng trong kho lưu trữ của tình báo chiến lược cũng có những báo cáo tương tự.”
“Làm sao có thể? Một tổ chức chỉ vừa mới được thành lập làm sao có năng lực thực hiện một vụ ám sát như vậy?”
Tiền Phong vẫn không thể tin được.
Dù sao một tổ chức tân sinh có rất nhiều vấn đề và còn nhỏ yếu, hẳn không nên có năng lực tổ chức ám sát Long mới phải.
“Giám đốc Tiền ngài quên mất một vấn đề! Những kẻ xây dựng lên tổ chức này có thể đều là những quý tộc hàng đầu, như vậy bọn hắn đã có sẵn đường dây rồi hơn nữa còn thẩm thấu rất sâu. Còn nữa không phải chúng không bị phát hiện mà là bị Đế quốc cùng Thánh quốc hỗ trợ che dấu.”
Phùng Cương lên tiếng nhắc nhở, rồi hắn nhìn mọi người trong phòng nói.
“Tình huống bây giờ không đơn giản! Ta mong các vị có thể nhìn rõ.”
“Tốt! Như vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?”
Ngọc Quân mất kiên nhẫn nói.
“Chúng ta cần sự hỗ trợ của các cơ quan! Kể cả quân đội, để có thể tìm ra những kẻ chủ mưu đằng sau.”
Lần này người lên tiếng là Phùng Cương.
“Ý ngài là gì? Đã tới đây rồi còn cần chúng ta giúp đỡ sao?”
Ngọc Quân hỏi.
“Bộ nội an chủ yếu tập trung vào nội bộ quốc gia, chúng ta mặc dù có gián điệp ở nước ngoài nhưng số lượng có hạn, đường dây cũng không đầy đủ. Chúng ta cho rằng chủ mưu của đối phương hẳn là ở nước ngoài, đường dây trong nước chỉ là một phần nhỏ trong đó thậm chí có thể bọn chúng còn có quân đội các nước liên quan bên trong cho nên mới cần các vị ngồi ở đây hỗ trợ.”
Phùng Cương từng chút một trình bày.
“Ngài muốn hợp tác như thế nào?”
Cồ Lâm Biên hỏi.
Mặc dù các bên phụ trách một hệ thống khác nhau nhưng dù sao đều liên quan tới an ninh và tinh báo chắc chắn có chỗ trùng khớp chuyện hợp tác cũng diễn ra rất thường xuyên.
Huống chi chuyện này còn liên quan tới vụ ám sát quốc vương cho dù bọn hắn không muốn hợp tác cũng không được.
“Như vậy các ngươi đã có người tình nghi?”
Đã điều tra tới nước này rồi hẳn bộ nội an cũng đã có một danh sách tình nghi mới đúng.
“Đúng là chúng ta đã có một danh sách tình nghi! Nhưng không thể xác định chính xác, hơn nữa những người trong danh sách này thân phận cũng không nhỏ không thể giết nhầm hơn bỏ sót được nên…”
Phùng Cương thay cấp dưới của mình giải thích.
Những người này nếu chết chắc chắn sẽ gây ra chấn động không nhỏ nên thứ bọn hắn cần là chứng cứ lúc đó các nước khác cho dù có muốn cũng không có lý để nói chuyện. Nam Tinh cũng tránh được rất nhiều rắc rối.
Khi lật tới trang gần cuối những người ở đây đều có thể thấy được danh sách tình nghi, nhưng khi nhìn thấy danh sách này ấn đường của các cao tầng ở đây nhíu chặt đôi lông mày.
“Những người này…ta không cho rằng chúng ta có quyền xử lý bọn họ.”
“Đương nhiên, những người này quá lớn để chúng ta có thể tự quyết định. Chắc chắn phải có sự đồng ý của bệ hạ và nội các mới được, nhưng trước đó chúng ta phải hoàn thành danh sách chủ mưu đã.”