Chương 819: Trở thành pháp thánh.
Sau khi nói chuyện với Văn Trung xong Long đang dự định nghỉ ngơi thì Linh Uyên lên tiếng.
“Bệ Hạ Nhật Dung tiểu thư muốn gặp ngài.”
Long nghe vậy mới giật mình nhớ tới mình có hôn thê rồi, từ nãy tới giờ hắn để hôn thê chờ bên ngoài.
Mặc dù không có tình cảm gì nhưng dù sao trên danh nghĩa hai người cũng là hôn thê, để hôn thê chờ bên ngoài như vậy chắc chắn không phải là điều một quý ông nên làm.
Trần Nhật Dung tiến vào phòng, đi cùng với nàng là hồng y giáo chủ.
Trần Nhật Dung không hổ là quý tộc hàng đầu Thánh quốc còn là một tín đồ trung thành của tam thần ngay khi tiến vào Trần Nhật Dung đã sử dùng nghi lễ chúc phúc của giáo hội hướng về Long nói.
“Cảm ơn thần linh phù hộ, ngài không có chuyện gì.”
Mặc dù biết không có cái gì thần linh ở đây cả, nhưng Long biết tốt nhất không nên bắt bẻ mấy chuyện này với những tín đồ trung thành, đối phương sẽ không nghe lọt tai những gì ngươi nói đâu nên Long cũng im lặng xem như đó là một lời chúc phúc.
“Ta không sao? Nàng không cần phải lo lắng.”
Long lên tiếng với một câu xã giao.
“Ta đại diện Thánh quốc gửi lời hỏi thăm với bệ hạ, thật may mắn khi ngài không có chuyện gì. Nếu không sẽ là một sự tổn thất lớn với thế giới.”
Hông y giáo chủ bên cạnh cũng lên tiếng đúng theo ngôn ngữ ngoại giao.
“Cảm ơn Thánh quốc quan tâm, nguyện mối quan hệ của hai nước chúng ta vĩnh tồn.”
Long cũng trả lời đúng theo ngôn ngữ ngoại giao.
Kỳ thực hai bên cũng không có bao nhiêu chuyện để nói cả, sau một lúc xã giao hai người cũng liền rời đi. Long có thể thấy được ánh mắt không bỏ của Trần Nhật Dung, nàng giống như muốn nói chuyện với Long nhiều hơn tìm hiểu về hắn.
Dù sao hai người cũng sắp làm vợ chồng rồi, Trần Nhật Dung lại không biết gì nhiều về Long cả, nàng cảm thấy là một người vợ nàng cần hiểu chồng mình thích gì và muốn gì.
Còn với Long, hắn lại tỏ ra cảnh giác với Trần Nhật Dung, hơn nữa chủ đề yêu thích của hai người lại rất khác biệt.
Chủ đề yêu thích của Trần Nhật Dung chủ yếu là tôn giáo, còn chủ đề yêu thích của Long lại là lịch sử và xã hội.
Mặc dù tôn giáo là một phần trong đó nhưng ngoại trừ tôn giáo ra Trần Nhật Dung không nói thêm gì khác nữa. Cứ mỗi lần hai người gặp mặt miệng của nàng lúc nào cũng thần với thần, Long thực sự không thể nào hứng thú nổi.
Sau khi tiễn mọi người đi Long liền nhìn về phía Đức Bình nói.
“Bình thúc ngươi có muốn trở thành pháp thánh?”
Lời của Long quá đột nhiên khiến Đức Bình có chút giật mình.
“Ha!”
Ông ta chỉ ha một câu thể hiện sự sửng sốt của mình, không chú ý tới chỉ có một câu cụt ngủn như vậy là vô cùng thất lễ.
“Ngươi có muốn trở thành pháp thánh không?”
Long lại một lần nữa hỏi.
Lúc này Đức Bình mới tỉnh hồn lại nhưng ông ta không biết phải nói cái gì.
“Bệ…bệ hạ cái này…cái này…ta…ta.”
“Chúng ta có thể thực hiện giao dịch với hắc tinh linh, để ngài trở thành pháp thánh. Chỉ có điều nếu làm như vậy ngài sẽ phải từ chức ở quân cận vệ.”
Long tiếp tục nói.
“Ta đồng ý! Ha ha, cảm ơn bệ hạ.”
Đức Bình không chút do dự cười nói, trở thành pháp thánh đối với ông ta chắc chắn quan trọng hơn vị trí tư lệnh quân cận vệ, không chỉ ông ta bất kỳ siêu phàm giả nào cũng có ước mơ trở thành pháp thánh. Long chỉ cần đưa ra đề nghị này tin tưởng bất kỳ siêu phàm giả nào cũng sẽ đồng ý.
Thấy Đức Bình vội vã không nhịn được như vậy khóe mắt Long không khỏi co giật vài cái.
‘Lão già này có thể do dự một chút được không!’
Long cảm thấy như vị trí tư lệnh quân cận vệ không đáng một đồng vậy.
“Tốt! Như vậy ngươi liền trở về bàn giao công việc cho Tiền Phong.”
Long cũng chán nản lên tiếng.
Long thực sự tò mò nếu không phải là hắn lão già này có thể sống tới khi nào nữa.
“Hiện tại không được thưa bệ hạ.”
Nhưng Đức Bình lại đột nhiên không tuân mệnh lệnh khiến Long giật mình.
“Tại sao?”
Long không thể không hỏi.
“Thần phải bảo vệ ngài thưa bệ hạ, nếu bây giờ thần rời khỏi ngài cô nàng kia sẽ đánh chết thần mất.”
Đức Bình nhún vai nói.
Long không khỏi thất vọng, còn tưởng lão già này đột nhiên đầu óc khai sáng đâu, hóa ra là sợ Hồng cô.
Long cũng không nói thêm lời nào chỉ đành im lặng chấp nhận, chuyện này đúng là hắn không ra lệnh được nếu không cũng không có cách ăn nói với Hồng cô.
…
Cộc cộc!
Tiếng gõ cửa vang lên, bên ngoài là ba cảnh sát Kim Lăng, trên tay bọn hắn đều là súng đã lên đạn, chỉ cần bóp cò nữa liền được.
Két!
Cảnh cửa mở ra người mở của là một thiếu nữ.
“Đây có phải nhà Nhị Dương.”
Cảnh sát dẫn đầu lên tiếng hỏi.
“Đúng vậy! Chú cảnh sát tìm cha cháu có việc gì?”
Thiếu nữ trợn tròn đôi mắt tò mò hỏi.
“Chúng ta có thể nói chuyện với cha mẹ cháu không?”
Cảnh sát giống như không nhận ra giọng nói của hắn trở nên nhẹ nhàng rất nhiều.
Thiếu nữ nghe vậy liền quay đầu lại hướng về phía sau nhà hét lớn.
“Ba! Có chú cảnh sát muốn gặp.”
Rất nhanh một trung niên nam nhân từ trong nhà đi ra.
“Không biết các đại nhân tìm ta có chuyện gì?”
Trung niên nam nhân giống như là một người có chút nhút nhát và thành thật, hắn hơi khom người hai vai cũng co lại hai bàn tay đan vào nhau đặt trước người nhút nhát hỏi.
“Hiện tại trong nhà anh có bao nhiêu người?”
Cảnh sát bắt đầu hỏi.
“Thưa ngài có hai người! Tôi cùng với con gái.”
Nhị Dương rất tôn kính trả lời.
“Vợ anh đâu?”
“Vợ tôi đang đi làm.”
Sau đó là một số câu hỏi khác nữa, cuối cùng ba cảnh sát kiểm tra một lượt nhà của Nhị Dương rồi rời đi.
Phải nói nhà của Nhị Dương khá may mắn, chỉ cách khu vực khả nghi một con phố nên cảnh sát khi kiểm tra ở đây mới dễ tính như vậy.
Phải biết trong khu vực khả nghi cảnh sát chính là trực tiếp vọt vào, thấy người nghi ngờ liền bắt chứ không chỉ đơn giản kiểm tra qua như vậy.
Đóng cửa lại ánh mắt của Nhị Dương đã vô cùng âm trầm.
“Canh giữ ngoài này, có chuyện gì lập tức báo cho ta.”
Nhị Dương nói với con gái mình, nhưng thái độ lại vô cùng lạnh lùng, giống như cấp trên ra lệnh cho cấp dưới hơn là cha và con gái. Thiếu nữ cũng không phản cảm với mệnh lệnh của cha mình, cũng đã không còn ánh mắt trong veo ngây thơ như trước nữa, nàng cúi đầu như một thuộc hạ nói.
“Vâng thưa cha!”
Nhị Dương tiến vào phòng khóa trái cửa lại, hắn lấy ra một quyển sách nhỏ trong ngăn kéo bàn mở từng trang một tờ giấy nhỏ trải bên trên các con số bắt đầu được viết lên trang giấy.
Cứ như vậy cho tới xễ chiều, hàng xóm của Nhị Dương tới mời hắn đi tụ tập.
Mặc dù chuyện Long bị ám sát khiến Kim Lăng sợ bóng sợ gió trên đường đều là cảnh sát cùng quân đội tuần tra nhưng cũng không thể khiến sinh hoạt của mọi người gián đoạn. Đặc biệt là đám ma men!
Rời khỏi nhà Nhị Dương đi tới nhà hàng quen thuộc, sau khi qua vài ly hắn liền lập tức muốn đi vệ sinh.
Trong nhà vệ sinh hắn cận thận nhét tờ giấy được bọc nilong chống nước cận thận vào dưới thành bồn cầu, nếu không chủ tâm tìm kiếm chắc chắn không thể nào tìm được.
Sau khi hắn rời đi có một thanh niên đi vào, hắn quan sát một vòng nhà vệ sinh sau đó liền dùng tay tra xét dưới thành bồn cầu, và tất nhiên hắn móc ra được tờ giấy nhưng khi nhìn thấy nội dung trong tờ giấy đôi lông mày hắn nhíu lại. Hắn lập tức đặt tờ giấy trở lại vị trí cũ rồi rời đi.
Thanh niên rất nhanh rời khỏi nhà hàng mang theo tờ giấy vào một ngõ nhỏ gần đó.
“Thế nào?”
Người bên trong thất thanh niên liền lập tức hỏi.
Thanh niên lắc đầu trả lời.
“Không được! Chúng dùng mã sách.”
Nếu không biết là quyển sách nào muốn giải loại mật mã này là bất khả thi.
Người bên trong nghe vậy nhíu mày.
“Tiếp tục theo dõi. Cần phải bưng toàn bộ cái ổ của bọn hắn lên.”