Chương 818:
Cửa phòng mở ra, Linh Uyên xuất hiện.
“Uyên thư ký bệ hạ thế nào rồi?”
Thấy Linh Uyên xuất hiện đại diện của chính phủ thủ tướng Văn Trung vội vã lên tiếng hỏi.
“Bệ hạ không có chuyện gì! Thủ tướng cùng Phùng Cương đại nhân, Cồ Lâm Biên đại nhân mời vào, những người khác trở về đi.”
Linh Uyên lên tiếng điểm danh bốn người tiến vào, những người lại bị hạ lệnh trục khách. Dù sao quốc gia vẫn phải vận chuyển toàn bộ đầu não quốc gia có mặt ở đây thì làm việc cái gì nữa.
Mọi người nghe vậy đều thở dài một hơi, sau đó mọi người cũng nhờ Linh Uyên gửi lời hỏi thăm tới Long rồi cũng rời đi chỉ còn lại ba người được điểm danh vẫn chờ ở đây.
Linh Uyên gật đầu nhìn ba người ra hiệu cho bọn họ đi theo mình rồi mở cửa tiến vào phòng.
Trong phòng lúc này ngoại trừ Linh Tuyền còn có Gia Tú cùng Đức Bình, Long vừa kết thúc việc đo huyết áp nhìn thấy ba người tiến vào liền lên tiếng.
“Tình hình thế nào rồi? Xác định được chủ mưu chưa?”
“Hiện tại vẫn chưa thể xác nhận được chủ mưu thưa bệ hạ, quân cận vệ cùng cảnh sát đã bắt giữ được vài người khả nghi chúng thần đang cố gắng xác định chủ mưu.”
Phó giám đốc cảnh sát hơi hành lễ nói.
“Chúng thần sẽ nỗ lực trong thời gian sớm nhất xác định được chủ mưu, xin bệ hạ yên tâm.”
Khóe mắt nhìn thấy được đôi lông mày của Long nhíu lại sau câu trả lời của mình phó giám đốc cảnh sát vội vã nói thêm.
Nhưng câu trả lời cũng không thể khiến Long hài lòng, hắn nhìn phó giám đốc nói.
“Để người mang một đống thuốc nổ vào thành phố mà không phát giác chút nào các ngươi cũng rất có tác dụng đấy chứ.”
Long rất bất mãn nói.
Rồi hắn nhìn sang Phùng Cương bên cạnh cũng rất bất mãn lên tiếng.
“Cả các ngươi nữa, bộ nội an đang làm trò gì vậy hả. Đến một tin tức cũng không có, nuôi các ngươi được cái tác dụng gì.”
Hiển nhiên để xảy ra vụ ám sát lần này có rất nhiều người phải chịu trách nhiệm và lực lượng cảnh sát Kim Lăng cùng bộ nội an là những người phải chịu trách nhiệm lớn nhất.
Dù sao một bên có nhiệm vụ bảo vệ an ninh Kim Lăng, một bên là nhiệm vụ hoạt động tình báo trong nội bộ quốc gia, bọn họ không chịu trách nhiệm ai chịu trách nhiệm.
“Là lỗi của thần thưa bệ hạ.”
Phùng Cương không biện minh cho lỗi lầm của mình.
Long nghe vậy cũng không nói gì thêm, hắn nhìn sang Cồ Lâm Biên đứng bên cạnh hỏi.
“Các ngươi thì sao?”
Mặc dù tình báo chiến lược không phụ trách các vấn đề trong nước nhưng không hẳn bọn hắn có thể tránh thoát trách nhiệm.
“Chúng thần không phát hiện được bất kỳ sự khả nghi nào thưa bệ hạ. Hẳn đây không phải là hành động của Đế quốc, hay Thánh quốc.”
Cồ Lâm Biên giải thích.
“Ngươi chắc chắn!”
Long nhíu mày hỏi.
Rõ ràng hắn nghi ngờ những lời này là Cồ Lâm Biên cố ý biên ra để né tránh trách nhiệm. Bản thân Cồ Lâm Biên cũng nhìn ra suy nghĩ của Long nói.
“Vâng thưa bệ hạ!”
Nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của Cồ Lâm Biên, Long cũng không nói gì thêm nữa.
“Ta không quan tâm các ngươi có lý do gì, trong vòng ba ngày cho ta một cái tên nếu không liền rời khỏi cái ghế của các ngươi đi.”
Long cho ra thời hạn với ba người, đều là người đứng đầu của ba tổ chức an ninh lớn nhất Nam Tinh. Tiền Phong không ở đây nhưng phó giám đốc có thể truyền lại mệnh lệnh của Long cho hắn.
“Thần đã rõ.”
Cả ba người đều đồng loạt lên tiếng.
Sau đó Long liền đuổi ba người rời đi, chỉ để lại Văn Trung trong phòng.
“Ngươi nói xem, là ai muốn giết ta?”
“Cái này! Nói thật, ngoại trừ tinh linh cùng thú nhân ra ai cũng có lý do nhằm vào ngài thưa bệ hạ. Có điều thần cảm thấy Đế quốc cùng Thánh quốc hẳn sẽ không làm chuyện đó vào lúc này.”
Nhiều năm ngồi ở vị trí cao ánh mắt của Văn Trung cũng rất sắc bén.
“Như vậy thì còn có ai? Ma quỷ?”
Long cũng cảm thấy những lời của Văn Trung không sai, đó mới là lý do khiến hắn không tiếp tục truy cứu những lời của Cồ Lâm Biên.
“Thần không cho rằng ma quỷ có cái năng lực này.”
Ma quỷ mặc dù mạnh mẽ nhưng hệ thống gián điệp của ma quỷ hiện tại cũng rất mỏng manh, chúng không thể nào tổ chức một vụ ám sát quy mô như vậy.
Nhưng thế lực có thể tổ chức một vụ ám sát nhằm vào Long như vậy chắc chắn phải có quy mô và thẩm thấu sâu vào xã hội nhân loại. Chỉ có hai hệ thống tình báo của Đế quốc và Thánh quốc mới có quy mô này, còn thú nhân và tinh linh bọn họ là ngoại tộc rất khó phát triển tình báo trong nội bộ nhân loại.
Nói chuyện một lúc hai người cũng không thể tìm được thế lực nào sẽ làm ra chuyện này, điều đó khiến sắc mặt của cả hai trở nên vô cùng xấu, còn Đức Bình bên cạnh lại rất trong sáng khuôn mặt mở mịt giống như không nhận ra điều gì.
Long cũng chú ý tới thái độ của Đức Bình, nhìn thấy cảnh đó hắn không khỏi thở dài.
Là một hộ vệ Đức Bình là rất tốt, nhưng với tư cách là tư lệnh quân cận vệ với tính cách này của ông ta Long thực sự không an tâm, sự nhảy cảm trong các vấn đề chính trị, quân sự hay tình báo của ông ta thực sự là một vấn đề đáng lo ngại.
Đặc biệt Đức Bình hiện tại lại là tư lệnh quân cận vệ, một trong những lực lượng quân sự quan trọng nhất và thân cận nhất của Long.
Còn tại sao Long lại thở dài như vậy bởi vì những phân tích vừa rồi cho thấy vấn đề lớn, một vấn đề vô cùng lớn.
Theo những phân tích vừa rồi liền có thể kết luận.
Một là có một tổ chức mà hệ thống của Nam Tinh không phát hiện, tổ chức này phi thường lớn mới có thể tổ chức một phi vụ ám sát như vậy.
Hai là hệ thống tình báo của Nam Tinh đã mất đi khả năng giám sát với các hành động lớn của tình báo các ngước khác.
Chắc chắn rồi cho dù là một hay hai thì đây là vấn đề vô cùng nghiêm trọng.
Nhưng Đức Bình lại không nhận ra sự nghiêm trọng của chuyện này, rõ ràng ông ta không phù hợp với cương vị của mình.
Nghĩ tới đây Long liền âm thầm đưa ra quyết định.
“Ta nghĩ phía phủ thủ tướng các ngươi cần một hệ thống tình báo riêng.”
Những lời đột nhiên của Long khiến Văn Trung giật mình.
Hắn không hiểu Long có ý gì.
“Chúng ta còn cần một hệ thống giám sát nữa sao thưa bệ hạ?”
Văn Trung có chút lo lắng cận thận hỏi.
“Ừm! Ta nghĩ các ngươi cần. Dù sao rất nhiều tin tức ngươi đều là người biết cuối cùng không phải sao! Với cương vị thủ tướng của ngươi điều này không nên xảy ra.”
“Cái này…”
Văn Trung có chút do dự.
Chuyện này đương nhiên rất tốt nhưng hắn không biết là Long đang cố tình thử hắn hay là thật Lòng.
“Ha ha! Không cần phải lo lắng, ta không thử ngươi.”
Nhận thấy thái độ của Văn Trung, Long cười an ủi nói.
“Thần không cho rằng phủ thủ tướng cần một hệ thống tình báo riêng, dù sao vai trò của hệ thống này đều đã bị các hệ thống khác đảm nhận.”
Nhưng Văn Trung vẫn không biết hệ thống mới có vai trò gì.
“Ừm! Ta nghĩ nhiệm vụ của hệ thống này chủ yêu tập trung vào các vấn đề kinh tế cùng giám sát hệ thống quan chức. Ừm! Có lẽ còn có thể giám sát cả hệ thống tình báo nữa.”
Long suy nghĩ một lúc nói.
“Kinh tế thì thần không phản đối, nhưng hệ thống quan chức chẳng phải có bộ nội vụ rồi sao thưa ngài. Còn hệ thống tình báo thần cảm thấy chuyện này không thỏa đáng.”
Văn Trung suy nghĩ một lúc nói.
“Ồ! Tại sao?”
Long hỏi.
“Bệ hạ! Tình báo là một lĩnh vực nhạy cảm, để những người không liên quan dính vào sẽ xảy ra rất nhiều rắc rối, thần cho rằng hệ thống phản gián của các tổ chức này là đủ rồi. Chuyện của tình báo nên để nội bộ của bọn họ xử lý mới tốt.”
Văn Trung có được suy nghĩ này quả thật rất đáng quý hoặc có thể nói cách khác là tỉnh táo.
Dù sao không phải ai cũng có thể từ chối quyền lực giám sát hệ thống tình báo, cho dù là quân cận vệ lực lượng thân cận của Long cũng không có quyền làm điều này. Đương nhiên nếu có lệnh của Long lại là chuyện khác.
Có điều cho dù không có quyền giám sát hệ thống tình báo Long vẫn quyết định thành lập hệ thống tình báo mới cho chính phủ, ít nhất chính phủ phải cần con mắt của mình mà không phải phụ thuộc vào các cơ quan độc lập khác.