Chương 463: Liên Minh Chỉ Huy Doanh
“Khu Bảy xuất hiện đỉnh cấp cán bộ! Thỉnh cầu trợ giúp!”
“Khu Một phát hiện một đỉnh cấp cán bộ! Thỉnh cầu Quán Quân cấp trợ giúp!”
“Khu Hai phát hiện Sabrina quán… cán bộ Team Rocket Sabrina, thỉnh cầu Quán Quân cấp trợ giúp!”
Jenny Mio bình tĩnh xử lý các loại lệnh cầu viện, còn ở một bên, Agatha chống gậy giúp Jenny Mio xử lý.
“Cơ hồ mỗi khu vực đều xuất hiện đỉnh cấp cán bộ Team Rocket. Xem ra Team Rocket hiện tại cũng dồn trọng điểm vào bên ngoài Sylph cao ốc.”
“Nhưng hiện tại mấy tên đỉnh cấp cán bộ Team Rocket mạnh nhất vẫn chưa xuất hiện.”
Jenny Mio và Agatha nhanh chóng trao đổi.
“Không, đã xuất hiện một tên, ở Khu Năm.”
Khu Năm: N và Lance
Khu Năm.
Thanh niên tóc lục khoác áo khoác đen áy náy nhìn thiếu niên Hau bị thương ở phía trước.
“Xin lỗi, không cẩn thận ngộ thương đến ngươi, mời ngươi đi trị liệu trước.”
“…”
Hau nhìn Guzma cầm dây thừng bước tới, mặt mũi trắng bệch.
Đây mà gọi là mang ta đi trị liệu ư??
Nhưng chân hắn vừa rồi đích xác bị trật, bởi vì sóng khí từ tuyệt chiêu va chạm quá mạnh, dẫn đến hắn bị tác động đến.
“Ha ha ~ Hau, thúc thúc dẫn ngươi đi trị liệu.”
Guzma nhếch miệng cười, hết sức quen thuộc trói tay Hau lại, sau đó đặt Hau lên người Golisopod.
“N đại nhân, vậy ta liền đi trước một bước.”
Nhưng đúng lúc này.
Một đạo thân ảnh màu cam nhanh như sấm sét, phi tốc nhào về phía Guzma.
“Zoroak!”
Ánh mắt N ngưng lại, hắc sắc mị ảnh cấp tốc lao tới.
Phanh!
Zoroak của N bị đạo thân ảnh kia hung hãn đánh lui ra ngoài, nhưng cùng lúc, cũng ngăn chặn được Pokemon này.
Hai cái cánh nhỏ nhắn xinh xắn khẽ vỗ, thân thể màu cam, Pokemon có khí chất vô cùng cao quý.
“Dragonite…”
Trên khuôn mặt tuấn mỹ của N, chân mày khẽ nhíu lại, ánh mắt chuyển sang phía sau Dragonite.
“Có thể ngăn cản Extremespeed của Dragonite ta, Zoroak không tệ.”
Lance khoác nón rộng vành, thân hình thẳng tắp, dậm chân chậm rãi đi tới. Khuôn mặt góc cạnh như đao gọt lạnh lùng. Ánh mắt liếc qua Zoroak, cuối cùng rơi vào người N.
“Kanto Tứ Thiên Vương đứng đầu, long sứ giả Lance.”
N trong nháy mắt nhận ra người đàn ông có khí chất lạnh lùng này, chính là long sứ giả Lance.
Cũng là người được Mamon định giá ‘50000’ Merit trong miệng. Phải biết Quán Quân cấp thông thường cũng chỉ là 20000, mà như Steven, Cynthia, Quán Quân Khu vực cũng chỉ là 30000.
Thế nhưng Kanto Tứ Thiên Vương đứng đầu trước mắt, lại được Mamon định giá là 50000!
“Thủ lĩnh Team Plasma trước đây, người được Long thần Hy vọng lựa chọn, bây giờ là đỉnh cấp cán bộ Team Rocket, N.”
Lance chậm rãi đi đến cạnh Dragonite, hai tay ôm ngực, ánh mắt vô cùng sắc bén nhìn chăm chú N.
Khuôn mặt N rất dễ nhận diện, cho nên vẫn có thể dễ dàng nhận ra.
“Đem huấn luyện viên Liên Minh của chúng ta xem như trẻ con mà đánh, ngươi rất kiêu ngạo ư?”
Lance liếc mắt nhìn Hau bị trói, Hau lúng túng đỏ bừng mặt.
Nhưng cũng không có cách nào. Hắn không nghĩ đến sẽ gặp N, hơn nữa N thật sự quá mạnh, hắn căn bản không có sức phản kháng.
“Đây dù sao cũng là chiến trường, lập trường khác biệt, không phải sao? Thiên Vương Lance.” N bình tĩnh trả lời.
“Guzma, ngươi trước tiên mang theo hắn rời đi.”
Ánh mắt N vẫn như cũ rơi vào người Lance, không hề quay đầu lại nói với Guzma.
“Ta hiểu rồi.” Guzma nuốt nước bọt, bởi vì lực áp bách từ ánh mắt con Dragonite kia thật sự quá mạnh. Không có N, hắn thật sự không dám cử động.
Cắn răng, Guzma mang theo Golisopod cấp tốc lui lại rời đi.
Ánh mắt Lance lạnh lùng liếc qua, cũng không hề ngăn cản.
Ngay từ đầu Dragonite dùng Extremespeed cũng không cứu được Hau về. Muốn cứu bây giờ thì có chút khó khăn, dù sao N không phải một đối thủ đơn giản.
“N, bây giờ lý tưởng của ngươi là gì?”
Lance tiếp tục dùng giọng nói lạnh nhạt hỏi N.
Thông qua lời miêu tả của Jenny Mio, hắn đại khái hiểu được kinh nghiệm của N. Nhưng Lance càng muốn biết, hy vọng của N bây giờ.
Căn cứ tình báo, Team Plasma đã bị tiêu diệt, nhưng Long thần Hy vọng Zekrom lại không vì sự thất bại của N mà vứt bỏ hắn, ngược lại vẫn như cũ đi theo N.
Lance muốn xác nhận hy vọng của N bây giờ.
“Để cho bầu trời của thế giới này vĩnh viễn trong xanh, để cho nhân loại và Pokemon dưới vòm trời này đều có thể có cuộc sống tươi đẹp và hạnh phúc.”
N thần sắc nghiêm túc, giọng nói vô cùng chân thành trả lời.
“…”
Đôi mắt Lance nổi lên gợn sóng, chăm chú nhìn N.
Thật sự, hắn có thể cảm nhận được, N nói ra đoạn văn này từ tận đáy lòng.
Lý tưởng của hắn…
“Đây cũng là mục tiêu của Team Rocket chúng ta bây giờ.”
“Phải không? Nhưng ngươi xác định tất cả mọi người trong Team Rocket đều giống như ngươi sao?” Khóe môi Lance nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
N có một hy vọng tốt đẹp như vậy, Lance cũng tán thành N.
Nhưng hắn không hề cảm thấy tất cả mọi người trong Team Rocket đều như N. Mặc dù bây giờ Team Rocket là một tổ chức chính quy.
“Ta cũng không xác định, bởi vì ngay cả trong Team Rocket, cũng có rất nhiều người nội tâm không hề thiện lương.” N lắc đầu.
“Nhưng chỉ cần Mamon không đi lệch khỏi phương hướng này, chi Team Rocket này cũng sẽ không đi lạc lối, bởi vì trái tim của Team Rocket chúng ta chính là Mamon.”
“Thiên Vương Lance, các ngươi căn bản không biết rõ, cuộc chiến này không có bất kỳ ý nghĩa nào.”
N lắc đầu, thành khẩn nhìn Lance.
“Bởi vì kết quả của cuộc chiến này, đã được định trước. Phía Liên Minh các ngươi, không có bất kỳ chút phần thắng nào.”
“Có lẽ vậy.”
Lance từ chối ý kiến. Liên Minh và Team Rocket, rốt cuộc ai có thể chiến thắng? Thực ra Lance cũng không để tâm.
N trên thực tế căn bản không biết rằng, tình cảm Lance dành cho Liên Minh, thực ra căn bản không hề sâu đậm.
Cho dù đã từng, Lance có vô tận mong đợi và mộng tưởng đối với Liên Minh, nhưng sau nhiều năm, mọi thứ đã bị mài mòn sạch sẽ.
Nếu không phải Mamon đột nhiên xuất hiện, Team Rocket bị thay đổi, dựa theo phát triển ban đầu, việc Lance và Liên Minh tuyệt giao đều chưa hẳn là không thể xảy ra.
Hoặc có lẽ là, xác suất cực lớn!
Bởi vì sự căm hận và cực đoan của Lance đối với nguyên thủy Team Rocket, là nguồn gốc khiến hắn và Liên Minh Kanto không thể hòa hợp.
Huống chi còn có những tên nghị viên trong mắt Lance chỉ biết ăn không ngồi rồi.
Những tên phế vật đó, Lance đã khó chịu quá lâu.
“Tóm lại, để ta xem, trình độ của người được Long thần Hy vọng lựa chọn, rốt cuộc như thế nào.”
Lance quẳng những suy nghĩ kia ra sau đầu. Hắn không cần biết Liên Minh có thể chiến thắng Team Rocket hay không.
Nhưng thân phận của hắn bây giờ dù sao cũng là Tứ Thiên Vương Kanto. Khoác lên thân phận này, hắn bây giờ chính là phe Liên Minh.
Hơn nữa… với tư cách là một kẻ cuồng nhiệt yêu thích rồng, huyết dịch trong người Lance giờ đây đã sôi trào.
“Cũng để ta đích thân lĩnh hội một chút, sức mạnh của Long thần Hy vọng Zekrom trong lời đồn truyền thuyết!”
Ánh mắt Lance dần trở nên nóng bỏng, khóe miệng cũng nhếch lên một đường cong dữ tợn. Hai con Dragonair từ phía sau Lance dần bay lên.
Đây là hai con Dragonair trong đội ngũ chủ lực của Lance khi hắn đăng đỉnh Kanto. Đến bây giờ, nếu hai con Dragonair này đơn độc chiến đấu, chiến lực thực ra đã có chút không theo kịp đội ngũ chủ lực của Lance.
Nhưng hai con Dragonair này lại có thể phối hợp hiệp đồng chiến đấu. Khi hai con Dragonair hợp lực chiến đấu, chiến lực thậm chí có thể sánh ngang con vương bài Dragonite của hắn.
“Hãy nhìn Long chi quân đoàn của ta, có thể hay không đánh bại Zekrom của ngươi!”
Nghe tuyên ngôn của Lance có khí chất trở nên cuồng vọng, khuôn mặt tuấn mỹ của N giờ đây cũng nhíu lại.
Lance này có hai nhân cách sao?
Một giây trước còn lạnh lùng như vậy, một giây sau đã cuồng ngạo hiếu chiến? Hơn nữa lại chuyển đổi mượt mà như thế, một chút dấu hiệu cũng không có.
Nhưng bất kể như thế nào, đánh là nhất thiết phải đánh.
Tầng một Sylph cao ốc.
Oanh!
Mega Blastoise bị trọng thương, đánh bay ra ngoài và đập mạnh vào vách tường. Bức tường đều bị vỡ nát và sụp đổ.
Thần sắc Green lúc này đã vô cùng khó coi.
Mega Blastoise đã bị buộc phải thoái lui khỏi trạng thái Mega Evolution. Điều này cũng nói rõ Blastoise đã mất đi năng lực chiến đấu.
“Làm sao lại…”
Green không thể tin nhìn Blastoise, rồi lại nhìn về phía đối diện, thiếu nữ tóc lam tên Akari.
Hắn bại, hơn nữa bại… rất nhanh.
“Ngươi… sao lại mạnh như vậy?!”
Green làm sao cũng không ngờ, mình lại bị một người cùng lứa đánh bại như vậy.
Nhưng hắn thật sự đã dốc hết sức. Không phải hắn yếu, mà là thiếu nữ đối diện này thật sự mạnh đến đáng sợ!
Điều này không đúng mà!
Nữ nhân này tuyệt đối là một quái vật! Nói không chừng không phải nhân loại!
“À ~ Bởi vì ta là Akari mà ~!”
Akari đưa tay nhẹ nhàng vuốt lọn tóc bên tai, vẫn cười tủm tỉm nhìn Green. Hai mắt to nheo lại giống như vành trăng khuyết xinh đẹp, đáng yêu lại ngọt ngào.
Khóe miệng Green giật giật. Câu nói này… Hắn trước đây cũng thường nói.
Khi hắn lấy ưu thế bẻ gãy nghiền nát đánh bại đối thủ, đối thủ hỏi hắn tại sao mạnh như vậy, hắn liền sẽ ngạo nghễ trả lời một câu, sảng khoái vuốt mái tóc mái ngang của mình.
‘Bởi vì ta là Green Oak!’
Mẹ kiếp, bây giờ xem ra, nữ nhân này không chỉ sao chép lời nói của mình, ngay cả động tác vuốt tóc kia cũng vậy sao?
Nhưng mình rõ ràng không biết nàng! Nàng làm sao lại hiểu rõ mình như vậy?
“Ngươi thua rồi Green ca ca. Tiếp đó thì…”
Khóe miệng Akari từ từ nhếch lên, bàn tay thon dài trắng nõn khẽ vẫy. Sneasler nở một nụ cười tà ác, chậm rãi đi về phía Green.
“Chờ đã! Ngươi muốn làm gì?!!”
Green thấy vậy biến sắc lớn, vừa lui lại vừa kinh hô.
Cùng lúc đó, hắn giấu tay ra sau lưng, nhanh chóng ấn điện thoại.
‘Red cứu ta!!’
“Người thất bại thì phải bị treo lên. Đây cũng là ba ba nói cho ta biết đó.”
Đôi mắt to của Akari cong cong, trông vô cùng vui vẻ.
“Không cần! Không cần mà!!”
Nhưng tiếng gào của Green không có tác dụng gì. Thủ pháp Sneasler vô cùng thành thạo. Nó cầm dây thừng với tốc độ kinh người quấn quanh Green rất nhiều vòng, cuối cùng nhảy lên rất cao.
“A a a a a!”
Green thành công bị treo ngược lên.
“Không hổ là Green ca ca đâu. Yên tâm mà gào thét, ngươi rất nhanh sẽ không cô đơn đâu.”
“Khốn nạn!! Mau buông ta xuống!”
Tâm lý Green sắp sụp đổ. Bị một cô gái trông cũng chỉ lớn bằng mình đối chiến và đánh bại đã đành.
Đánh thua lại còn bị treo lên, điều này khiến Green sao có thể giữ được bình tĩnh.
Hắn nhưng là một người vô cùng kiêu ngạo.
“Không thả. Tạm biệt ~”
Khuôn mặt tươi cười của Akari vô cùng rạng rỡ. Nàng quay người mang theo Sneasler rời đi.
Nàng là được Terapagos đưa tới. Năng lực của con rùa nhỏ kia có thời gian hạn chế, nàng nhất thiết phải chơi vui vẻ trong thời gian có hạn này.
“Ba ba, đã xử lý được một người rồi. Là thúc thúc Green. Ha ha ha ~ Thúc thúc Green vừa rồi khuôn mặt đều tái nhợt rồi, thật thú vị.”
“Đúng rồi, Merit này ghi vào công lao của mẫu thân nhé.”
Cùng lúc đó, Akari lập tức gửi bức ảnh vừa chụp cho Mamon. Còn về Merit thì đương nhiên là ghi vào tên Platinum.
Không có cách nào, ai bảo nàng là một nữ nhi ngoan đâu.
Giờ khắc này ở một bên khác, Khu Bốn.
“Cynthia à ~”
Nhìn về phía trước, Cynthia cùng con Garchomp bên cạnh đang chậm rãi bước tới.
Trên khuôn mặt tinh xảo của Caitlin, ánh mắt hơi lấp lánh, lập tức lộ ra một nụ cười kinh diễm.
“Chúng ta… nên phân định thắng bại đi.”