Chương 373: Sát Niệm
“Có rõ ràng đến vậy sao.” Chu Thanh tự nhủ.
“Ta có thể xem được không?” Lý Hỏa Nguyên nhẹ giọng hỏi.
Chu Thanh cũng không né tránh, hắn xắn từng vòng ống quần lên, mãi đến khi lộ ra bắp đùi.
Chân trái của hắn có thêm một mảng màu nâu trông vô cùng lạc lõng.
Mảng màu nâu này trông như vết lở loét, nhưng nhìn xuyên qua nó lại không thấy máu thịt, mà là… một mớ dây gai?
“Đây là…”
“Sau khi đến Lão Tượng Sở, ngươi thấy tượng nhân nào đầu tiên thì sẽ bị biến thành loại nhân liệu đó.” Chu Thanh nói.
“Trước khi gặp con vượn đen kia, ngươi còn gặp người khác?”
Lý Hỏa Nguyên mơ hồ ngửi thấy mùi âm mưu.
“Phải. Ngươi còn nhớ không, lúc ngươi tỉnh lại, mắt bị bịt một tấm vải, nhưng ta thì không.”
Chu Thanh chậm rãi hồi tưởng, nói: “Con vượn đen đó nói, ngươi sẽ được rèn thành Vu Đao, còn ta sẽ được rèn thành một món đồ phỏng chế y hệt, vào ngày đao thành hình sẽ cùng ngươi so đao để thử độ sắc bén. Nhưng đó không phải là sự thật. Trước khi gặp con vượn đen đó, bọn hắn đã dẫn riêng ta đi gặp một tượng nhân xa lạ. E rằng, từ đầu đến cuối, bọn hắn chưa bao giờ có ý định rèn ta thành thiết khí.”
“Tượng nhân xa lạ?”
Lý Hỏa Nguyên không hiểu, đám tượng nhân lừa bọn hắn thì có ý nghĩa gì, hơn nữa xem ra, vị tượng nhân xa lạ này hình như cũng là một thợ may?
Giọng nói già nua của Miêu Mẫu Lão Lão từ trong hang động truyền ra: “Tượng nhân đó trông như thế nào.”
Nàng vậy mà vẫn luôn lắng nghe.
Chu Thanh thành thật trả lời: “Ta đã không nhớ rõ dáng vẻ của hắn, chỉ nhớ ngoài hai tay ra, trên lưng hắn còn có ba đôi cánh tay khác, trông như làm bằng gỗ.”
“Chẳng ra thể thống gì, trong giới thợ may không có người như vậy.” Miêu Mẫu Lão Lão lạnh lùng nói.
Chu Thanh khẽ nhíu mày.
Miêu Mẫu Lão Lão lại nói thêm một câu: “Có lẽ là hậu sinh từ đâu tới. Trong giới thợ may, người có tính tình cổ quái như Từ Yến không nhiều, nhưng cũng chẳng ít. Phải rồi, không phải ngươi muốn biết tại sao bọn hắn lại dẫn ngươi đi gặp tượng nhân khác sao? Chuyện này ở bên ngoài ít ai biết, nhưng ở Lão Tượng Sở cũng không phải bí mật gì to tát, nói cho ngươi biết cũng không sao.”
Lý Hỏa Nguyên và Chu Thanh lập tức tập trung tinh thần.
“Thái Tuế thân là của quý hiếm thấy, binh khí được tạo ra từ nó mạnh mẽ dị thường, nhưng cũng hung tàn dị thường, vật tầm thường không thể trấn áp được. Người sử dụng chỉ cần hơi sơ suất, chưa kịp đả thương người đã tự làm hại mình. Nếu rèn thành những vật như quẻ bàn, chuông lắc, như ý, chiêng trống thì còn đỡ, nhưng nếu rèn thành những loại vũ khí sắc bén như rìu búa đao kiếm, thì bắt buộc phải có ‘vỏ’.”
Miêu Mẫu Lão Lão chậm rãi nói: “Việc chế tạo vỏ này cũng vô cùng cầu kỳ, vỏ làm từ nhân liệu bình thường không có tác dụng, phải là vỏ được tạo ra từ máu mủ ruột thịt hoặc bạn bè thân thiết nhất mới có thể trấn áp được hung tính của Thái Tuế thân. Vì vậy, một khi tìm được Thái Tuế thân quý giá, người thân bạn bè của hắn cũng sẽ bị vạ lây vô cớ.”
Lý Hỏa Nguyên và Chu Thanh nhìn nhau.
Lý Hỏa Nguyên bừng tỉnh ngộ, Dương Ngữ Yên muốn dùng Chu Thanh để trấn áp hung tính của hắn khi là Thái Tuế thân. Thế nhưng, hắn và Chu Thanh vừa không phải người thân máu mủ, quen biết cũng chưa được bao lâu, sao lại…
Lẽ nào, trước khi vào Lão Tượng Sở, Dương Ngữ Yên đã đoán chắc hai người sẽ trở thành bạn tốt?
Khoan đã, đã là làm vỏ đao, sao lại để Chu Thanh gặp thợ may? Chẳng phải nên gặp thợ mộc mới đúng sao?
Khi những nghi vấn tới tấp ập đến, hắn phát hiện Chu Thanh đang nhìn mình, đôi mắt ấy còn lạnh lùng hơn cả ngày thường.
“Nếu đây là ý đồ của Dương Ngữ Yên, vậy thì nàng tính sai rồi.”
Chu Thanh lạnh lùng lên tiếng: “Tình cảm của sát thủ đã bị đao mài mòn, là kẻ vô tình vô nghĩa nhất. Ta đối với ngươi như vậy, đối với bất kỳ ai cũng đều như vậy.”
Lời nguyền một khi đã bắt đầu phát tác, sẽ không dừng lại.
Mấy ngày tiếp theo, lời nguyền nhanh chóng chuyển biến xấu, không ngừng ăn mòn máu thịt của Chu Thanh. Ban đầu chỉ ở bắp đùi, sau đó cánh tay, eo, ngực đều xuất hiện những vết thương tương tự. Chúng như những bào tử độc, lan rộng trên thân thể hắn, những sợi tơ gai mảnh mịn thay thế cho máu thịt, trồi ra từ miệng vết thương.
Thời xưa có một loại cực hình gọi là lột da nhét cỏ, Chu Thanh lúc này trông hệt như một người đang hấp hối sau khi chịu hình phạt, nhưng trên mặt hắn lại không có vẻ đau đớn.
“Nghe nói các đạo sĩ ở Nê Tượng Sơn trước khi chết đều rất bình thản, ta cũng là đạo sĩ, chắc cũng không kém bọn hắn.” Chu Thanh nói.
Lúc vào Lão Tượng Sở, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để chết, lòng hắn rất bình yên.
Đây cũng là tấm gương mà hắn, với tư cách là thầy, muốn nêu cho Lý Hỏa Nguyên.
Đúng vậy, Chu Thanh dù đã khó có thể cử động, vẫn thực hiện chức trách của một người thầy, vẫn đang dạy cho Lý Hỏa Nguyên.
Cao thủ trước khi chết đều sẽ truyền lại tuyệt học.
Nhưng Chu Thanh còn quá trẻ, cả đời chỉ học những kỹ năng có sẵn, nghĩ tới nghĩ lui…
“Ta dạy ngươi một đao.” Chu Thanh đột nhiên nói.
Đây là đao thuật do hắn tự sáng tạo.
Nhát đao này về chiêu thức không có gì đặc biệt, nhưng nó có một đặc điểm, đó là không có sát khí.
Bất kể là Thần Võ tu sĩ hay đạo sĩ, lúc xuất đao đều sẽ sinh ra sát khí, không thể tránh khỏi việc bị phát giác.
Vì vậy, lúc xuất đao, người ta phải vứt bỏ ý nghĩ giết người, tưởng tượng việc mình đang làm là một chuyện khác, ví như hái một giọt sương, hoặc gõ rơi một quân cờ.
Chỉ cần để lộ một tia sát niệm, nhát đao này sẽ thất bại.
Lý Hỏa Nguyên làm theo phương pháp Chu Thanh dạy, thử rất lâu mà vẫn không nắm được yếu lĩnh.
Đao thuật này nói ra cũng không khó, nói ngắn gọn là xuất thần. Về chuyện xuất thần, hắn đã luyện đến mức lô hỏa thuần thanh từ khi còn ở học đường, nhưng xuất thần trong lúc chiến đấu…
Đao thuật và sát niệm vốn song hành cùng nhau, làm sao có thể thu lại được?
“Thôi vậy, ngươi vẫn chưa thật sự giết người bao giờ. Đợi đến ngày nào đó, ngươi giết người đến mức chai sạn, có lẽ sẽ không thầy mà tự thông.” Chu Thanh nói.
——————–