Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nguoi-o-gourmet-tu-bay-hang-via-he-bat-dau-tro-nen-manh-me

Người Ở Gourmet, Từ Bày Hàng Vỉa Hè Bắt Đầu Trở Nên Mạnh Mẽ

Tháng mười một 12, 2025
Chương 233: Xuyên qua về lam tinh thành thần! [ kết cục ] Chương 232: Chung cực thịt bảo thạch chấn động toàn trường! Chương 233: Xuyên qua hồi lam tinh thành thần! [ kết cục ]
dai-duong-bat-dau-lien-ho-ly-nhi-tao-phan.jpg

Đại Đường: Bắt Đầu Liền Hố Lý Nhị Tạo Phản

Tháng 1 20, 2025
Chương 306. Đăng cơ thành đế, đại kết cục Chương 305. Xin mời bệ hạ đăng cơ
ai-noi-ta-la-dua-vao-nu-nhan-thang-quan.jpg

Ai Nói Ta Là Dựa Vào Nữ Nhân Thăng Quan?

Tháng 1 31, 2026
Chương 414, bất động sản lợi nhuận chấn kinh Nữ Đế! Chương 413, Tô Mạch tiền nhiệm, cây đuốc thứ nhất chấn kinh Nữ Đế!
ta-tai-the-gioi-pokemon-lam-chan-nuoi-phong-lao-ban

Ta Tại Thế Giới Pokemon Làm Chăn Nuôi Phòng Lão Bản

Tháng 12 26, 2025
Chương 1586: Về nhà - FULL Chương 1585: Thuyền trưởng truyền thuyết
tu-tien-tu-phuc-che-linh-can-bat-dau.jpg

Tu Tiên Từ Phục Chế Linh Căn Bắt Đầu

Tháng 2 10, 2026
Chương 739:Lý hư thánh phi thăng! (2) Chương 739:Lý hư thánh phi thăng! (1)
ta-nha-cung-cap-pokemon-mo-ra-than-thu-thoi-dai.jpg

Ta! Nhà Cung Cấp Pokemon ! Mở Ra Thần Thú Thời Đại!

Tháng 2 24, 2025
Chương 647. Cuối cùng mạnh nhất huyễn thú! Arceus! Chương 646. Này chính là Giang Bạch toàn lực!
hai-tac-khoi-dau-lam-lat-thien-long-nhan

Hải Tặc, Khởi Đầu Làm Lật Thiên Long Nhân

Tháng 10 17, 2025
Chương 568:, (phiên ngoại) Nami sinh nhật, trái cây thành thục thời điểm Chương 567:, mới Fish-Man Island, cùng Shirahoshi ước định
tu-luyen-ba-giay-vo-dich-uc-van-nam.jpg

Tu Luyện Ba Giây, Vô Địch Ức Vạn Năm

Tháng 2 26, 2025
Chương 259. Toàn văn cuối cùng!!! Chương 258. Ninh Thanh Thành lựa chọn
  1. Phàm Đồ
  2. Chương 828: Lạc đường
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 828: Lạc đường

Trong tinh không, một đạo quang mang nhạt nhòa phi độn đi xa.

Chớp mắt vạn dặm, lại đi hơn mười vạn dặm, Thiên Địa Cửu Độn chi thuật đã được thi triển đến mức cực hạn.

Từ Thú Tinh lẻn vào Ẩn Tinh, kế đến là mạnh mẽ xông vào Hình Tinh, sau đó lại giết ra khỏi Túc Thành, điên cuồng lao về phía tinh không mênh mông bát ngát.

Tất cả chỉ vì trốn chạy để thoát thân!

Tuy rằng đã tu đến Thiên Tiên hậu kỳ, nhưng hắn vẫn không phải đối thủ của Kim Tiên, chưa nói đến việc còn có hai vị Tiên Quân, may mà vào phút cuối cùng đã thoát ra được.

Nhưng biết trốn đi phương nào?

Trước đó ở cổng thành thiết trí trận pháp chẳng qua chỉ là để ngăn cản tạm thời, Sử Trần Tử có lẽ đã đuổi ra ngoài thành và bám sát theo sau. Bất kể trốn hướng nào, chỉ cần thoát khỏi sự truy sát đã là vận may thiên đại!

Vu Dã không kịp nghĩ nhiều, thân hình vặn vẹo biến ảo, tiếp tục phi độn hơn mười vạn dặm, lại phát giác pháp lực trong cơ thể đang trôi đi nhanh chóng. Hắn không dám dừng lại dù chỉ một chút, lấy ra hai khối nguyên thạch nắm chặt trong lòng bàn tay để dốc lực phi hành.

Một canh giờ trôi qua, lại một canh giờ nữa…

Cách đó vạn dặm, một bóng người thấp thoáng, thân hình lấp loè, nhanh như lưu tinh.

Cơ Tự?

Không thấy bóng dáng của Khương Tri, Triệu Quan và Tự Thủy, cũng không thấy Sử Trần Tử hay Trác Thiên. Nhớ rõ lúc trước hai vị cao nhân đã đuổi ra khỏi Túc Thành, có lẽ giữa đường gặp trục trặc nên nhất thời không đuổi kịp, hoặc cũng có lẽ thần thức của hắn không thể phát hiện ra, nhưng không cần phải nghi ngờ gì nữa, ba người Khương Tri đã gặp nạn.

Vu Dã vội vàng ngoái đầu nhìn lại, nguyên thạch trong tay nứt vỡ, hắn lại lấy ra hai khối khác, tiếp tục chạy thục mạng không ngừng…

Trong vô thức, mấy mươi canh giờ đã trôi qua.

Việc thu nạp nguyên thạch đã khó lòng triệt tiêu được lượng pháp lực tiêu hao, Vu Dã dần dần chống đỡ không nổi, đành phải chậm rãi dừng lại, trên mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và mờ mịt.

Lần trước thi triển thiên địa độn thuật là để thoát khỏi Tặc Tinh, hắn đã suýt hao hết tu vi pháp lực. Lần này thoát khỏi Hình Tinh, mặc dù tự cho mình có cảnh giới Thiên Tiên, nhưng sau khi chạy điên cuồng ba năm ngày, hắn vẫn lâm vào tình cảnh sức cùng lực kiệt.

Đã đến nơi nào rồi?

Những ngôi sao từng lấp lánh nay đã trở nên cực kỳ xa xôi, ánh mặt trời và ánh trăng cũng có phần ảm đạm. Tỏa thần thức nhìn ra, bốn phía đều bị bao phủ trong bóng tối.

Chẳng lẽ đã chạy tới chân trời?

Vu Dã lấy ra một quả đồ giản, nhưng chưa kịp xem xét đã bất đắc dĩ thở dài.

Không có vật tham chiếu, cho dù tinh đồ cầm trong tay cũng vô dụng. Rõ ràng hắn đã trốn tới một góc hẻo lánh của tinh vực, không chỉ rời xa Hình Tinh mà còn rời xa các ngôi sao khác.

Vẫn không thấy có người đuổi theo, bóng dáng Cơ Tự cũng đã biến mất.

Tiếp theo phải làm sao đây?

Khôi Tinh nằm ở phương nào?

Vu Dã lẻ loi trơ trọi phiêu lãng giữa không trung, bỗng một cơn hàn ý khó hiểu ập đến, giống như việc bị mất phương hướng trên tinh đồ, bị thiên địa vứt bỏ, hắn nhịn không được rùng mình một cái.

Năm đó, từng có một nhóm người Thượng Cổ Vấn Đạo vì tìm kiếm một phương tịnh thổ mà rời bỏ quê hương, trải qua muôn vàn trắc trở, cuối cùng bị vây trong tinh vực hoang vắng, hẳn là họ cũng đã từng bàng hoàng vô vọng như thế.

Tuy nhiên, nhóm người Vấn Đạo đó cuối cùng đã may mắn sống sót và truyền thừa đến tận ngày nay.

Mà hắn đã thoát khỏi cường địch, không cần lo lắng về tính mạng, lại càng không nên uể oải như vậy. Trước hết cứ tìm một nơi nghỉ ngơi, sau đó mới tính cách đến Khôi Tinh.

Vu Dã dần bình tĩnh lại, nhưng rồi ánh mắt bỗng nhiên ngưng tụ.

Trong tinh không trống trải không gì che chắn, thần thức của hắn có thể quét tới hơn hai mươi vạn dặm. Xung quanh không một bóng người, nhưng trong bóng tối cách đó mấy vạn dặm dường như có mấy tảng đá đang trôi nổi?

Vu Dã vừa quan sát vừa bay tới.

Một lát sau, xung quanh càng trở nên đen tối và lạnh lẽo.

Bay thêm chừng một nén nhang, hơn mười tảng đá hiện ra phía trước, tảng thì trăm trượng, tảng thì vài trượng, lớn nhỏ không đều, lẳng lặng trôi lơ lửng trong phạm vi hơn mười dặm.

Vu Dã chọn một tảng đá lớn nhất rồi hạ thân hình xuống.

Đá trong núi gọi là núi đá, đá trong tinh không tự nhiên được gọi là tinh thạch. Viên tinh thạch này rộng khoảng trăm trượng, bề mặt gập ghềnh, ở giữa có một hố đá rộng chừng ba năm trượng, mặt đáy khá bằng phẳng.

Vu Dã ngồi xuống đó, thở hắt ra một câu chửi thề đầy mệt mỏi.

Hào quang lóe lên, trước mặt hắn xuất hiện thêm một lão giả và một nữ tử tóc bạc.

“Ái chà, đây là nơi nào thế?”

“Vu Dã, sắc mặt huynh không tốt, có sao không?”

Cung Sơn mặt mày ngơ ngác, rồi lại dựng râu trợn mắt nói: “Vu đầu lĩnh, sao huynh có thể nhét lão Hồ và hai con giao long vào chung một cái Ngự Linh Giới được?”

Thanh Y đã có chút suy đoán, điều nàng quan tâm hơn là tình hình của Vu Dã.

Nàng cũng bị thu vào chung một Ngự Linh Giới nhưng không hề oán than. Lão Hồ thì khác, lão có nỗi sợ bẩm sinh với giao long.

“Ừ, tạm thời ủy khuất hai vị. Trước đó đắc tội với hai vị Tiên Quân của Ẩn Tinh và Hình Tinh nên buộc phải trốn tới đây, nhất thời hoảng hốt chạy bừa, trời mới biết đây là chỗ nào!”

Vu Dã giải thích ngắn gọn một câu, lấy đan dược bỏ vào miệng, lại lấy nguyên thạch nắm chặt trong lòng bàn tay, vội vàng thổ nạp điều tức.

Trên người hắn không thiếu nhẫn, nhưng chỉ có hai chiếc Ngự Linh Giới là có thể chứa linh vật hoặc tu sĩ. Sau khi bị Thủy Cần lấy đi một chiếc, hắn chỉ còn lại một cái. Việc triệu hoán Ma Tháp có nhiều bất tiện, nên hắn đã thu cả hai vị lão hữu và hai con giao long vào cùng một chỗ, khiến lão Hồ phải chịu không ít dày vò.

“Mấy vị trưởng lão U Tinh đâu rồi, sao không thấy bóng dáng ai?”

Cung Sơn vẫn hiếu kỳ không thôi.

Thanh Y thấy Vu Dã không sao thì yên lòng, nhưng sợ cường địch đuổi tới nên nàng bay lên một mỏm đá nhô cao để quan sát động tĩnh trong tinh không.

“Chết cả rồi!”

“Chết hết rồi sao?”

“Ừ!”

Vu Dã chẳng muốn nói nhiều, nhắm nghiền hai mắt.

Sở dĩ hắn tiêu tốn bao công sức mang theo mấy tu sĩ U Tinh đồng hành là vì muốn thỉnh giáo và hỏi thăm về những truyền thuyết liên quan đến người Thượng Cổ Vấn Đạo, kết quả là chưa đến được Khôi Tinh thì sáu vị trưởng lão đã tử nạn gần hết dọc đường.

Nếu như việc Hải Yến gặp nạn là một ngoài ý muốn, thì cái chết của Linh Hiên là do một tay Cơ Tự gây ra. Còn việc Khương Tri, Triệu Quan, Tự Thủy đạo tiêu có lẽ cũng liên quan đến lão.

Cái gọi là Thượng Cổ Bát Thị, cùng hội cùng thuyền, vậy mà trước lằn ranh sống chết, bản tính của từng người đều lộ rõ mồn một.

Hắn cũng chẳng thể làm gì khác.

Hắn có nỗi lo của riêng mình, hắn không thể thu nạp người ngoài vào Ngự Linh Giới.

“Nơi này có lão Hồ và Tiên tử hộ pháp, xin Vu đầu lĩnh an tâm nghỉ ngơi!”

Cung Sơn thoát khỏi chiếc lồng Ngự Linh Giới nên tâm trạng rất tốt, lão cũng nhảy lên một tảng đá bên cạnh, ngồi xuống cùng Thanh Y.

“Tiên tử, nơi này hoang vắng còn hơn cả Tặc Tinh, nếu chúng ta cứ bay mãi về phía cuối kia thì liệu có thể quay về U Minh hoặc đến Thần Giới không?”

“Thiên địa tự có kết giới, đâu cho phép ông tùy ý lui tới!”

“Ừ thì cứ đoán thử một chút đi mà, Tiên tử…”

Thanh Y bỗng nhiên vung ống tay áo, lướt ngang ra xa mấy trượng, một mình tĩnh tọa, lạnh lùng không đáp lời.

Cung Sơn ngượng ngùng lắc đầu.

Ở trong Ngự Linh Giới thì lo lắng hãi hùng, nay được ở giữa tinh không trống trải, Thanh Y vẫn chẳng buồn nói với lão lấy một câu.

Chao ôi, nếu có gã ngốc kia ở đây thì lão Hồ đâu đến nỗi cô đơn thế này?

Cung Sơn nhớ đến Khuê Viêm, lặng lẽ thở dài một tiếng, lật tay lấy ra một vò rượu, một mình mượn rượu giải sầu.

Nơi này nằm sâu trong tinh vực, cách xa các ngôi sao khác, không có ngày đêm luân chuyển, chỉ có sự tĩnh lặng vô biên…

Vu Dã ngồi trong hố đá, đã có hai vị lão hữu hộ pháp nên hắn lập tức thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Hắn đánh ra cấm chế phong tỏa bốn phía, lấy ra mấy trăm khối nguyên thạch trải dưới thân, theo sự thúc giục của Liệt Thạch Quyết, cả người bao phủ trong một luồng khí cơ nồng đậm.

Lại hơn mười canh giờ nữa trôi qua…

Khí cơ nồng đậm biến mất, trong hố đá xuất hiện thêm một lớp vụn tinh thạch.

Vẻ mệt mỏi trên mặt Vu Dã vơi đi vài phần, tu vi cũng khôi phục được ba năm thành. Hắn không tiếp tục thổ nạp điều tức nữa mà đưa tay phải ra. Tâm niệm vừa động, trong lòng bàn tay hắn xuất hiện một tháp đá, chỉ lớn khoảng ba thốn, tỏa ra ngũ sắc hào quang.

Cửu Minh Tháp!

Lúc bị phục kích ở Lôi Kiếp Cốc của U Tinh, hắn đã linh cơ ứng biến, tế ra Ma Tháp nên mới phá trận thoát thân.

Tòa Ma Tháp này không chỉ chứa đựng Càn Khôn bên trong để thôn phệ cường địch, mà còn có thể thu vào trong cơ thể hoặc hóa lớn trăm trượng, kích thước biến hóa tùy ý, có thể coi là một món thần khí thực thụ.

Liệu nó có thể hóa lớn đến ngàn trượng, vạn trượng để thôn phệ thiên địa vạn vật không?

Để sau này tế luyện lại rồi hãy thử nghiệm thêm.

Hắn lại không thể không nhớ đến một người, may nhờ nàng vô tư tặng vật này mà hắn có thể luyện hóa Ma Tháp, vượt qua hết lần này đến lần khác những cửa ải sinh tử!

Trong hố đá u ám, Vu Dã nâng Ma Tháp trên tay, đôi mắt lộ vẻ hồi ức, rồi lại lắc đầu.

Có lẽ đã thoát khỏi sự truy sát của cường địch, có Thanh Y và Cung Sơn hộ pháp, hắn định bụng sẽ quay lại pháp trận ở tinh trụ Ma Tháp để tu luyện, nhanh chóng khôi phục tu vi pháp lực, rồi mới tìm cách đến Khôi Tinh.

Đúng lúc này, tiếng gọi vang lên:

“Vu Dã…”

“Ái chà, cường địch đuổi tới rồi…”

Tim Vu Dã đập mạnh một cái, vội vàng thu hồi Ma Tháp, triệt bỏ cấm chế rồi phi thân lên.

Thanh Y và Cung Sơn đã đồng loạt đứng dậy, sẵn sàng nghênh chiến.

Quả nhiên, cách đó vạn dặm xuất hiện một đạo quang mang nhạt nhòa, vô cùng nổi bật trong tinh không u ám, đang bay thẳng về phía này.

Vu Dã nhíu mày.

Chỉ một lát sau, bóng dáng một lão giả ngày càng gần, lão liên tục vẫy tay, mừng rỡ cất tiếng:

“Cơ mỗ đã đuổi theo nhiều ngày, cứ ngỡ là đã đi lầm đường, không ngờ Vu đạo hữu lại trốn ở đây…”

Cơ Tự!

Lão không những không sao mà còn đuổi theo tới tận đây.

Thanh Y vẫn tập trung đề phòng.

Cung Sơn thì thở phào một hơi, nói: “Vu đầu lĩnh, vị Cơ trưởng lão này chưa chết…”

“Ái chà, đúng là may mắn!”

Trong khi nói chuyện, Cơ Tự đã vội vàng hạ thân mình xuống, nhìn quanh một lượt rồi nói: “Khương Tri, Triệu Quan và Tự Thủy đều đã đạo tiêu, bản thân lão phu am hiểu độn pháp nên may mắn thoát được, nhưng lại bị lạc đường, không ngờ lại vô tình đuổi kịp Vu đạo hữu!”

Cung Sơn nghi hoặc hỏi: “Còn có Linh Hiên trưởng lão nữa, lão ta sống hay chết?”

“À, lão ta…”

Cơ Tự thở dốc, lời nói có chút ngập ngừng.

“Hừ!”

Vu Dã hừ lạnh một tiếng, ngắt lời: “Lão ta bị Cơ trưởng lão hại chết rồi!”

“Không, không phải!”

Cơ Tự xua tay nói: “Vu đạo hữu đã tận mắt chứng kiến, lúc đó tình thế vô cùng nguy hiểm, nếu không có Linh Hiên rời khỏi truyền tống trận thì ai cũng đừng hòng chạy khỏi Ẩn Tinh. Nếu đổi lại là lão phu, lão phu cũng cam lòng chịu chết, chỉ mong giữ lại được Thượng Cổ Bát Thị để kéo dài truyền thừa vạn năm của chúng ta!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hoa-hong-nien-dai-trong-tu-hop-vien-quan-chung-an-dua
Hỏa Hồng Niên Đại: Trong Tứ Hợp Viện Quần Chúng Ăn Dưa
Tháng mười một 20, 2025
cuc-dao-khai-thien
Cực Đạo Khai Thiên
Tháng 2 1, 2026
le-vat-van-lan-tra-ve-ta-la-tien-tu-thiem-cau
Lễ Vật Vạn Lần Trả Về: Ta Là Tiên Tử Thiểm Cẩu!
Tháng mười một 11, 2025
binh-thien-sach.jpg
Bình Thiên Sách
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP