Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bai-khuyen-nu-chu-xin-tu-trong-ta-chi-nghi-lam-nam-khue-mat.jpg

Bại Khuyển Nữ Chủ Xin Tự Trọng, Ta Chỉ Nghĩ Làm Nam Khuê Mật

Tháng 1 31, 2026
Chương 505: Ngõa học đệ giác ngộ! Chương 504: Làm ta ngồi cùng bàn?
comic-bat-dau-cong-sinh-hill-luc-ep-supergirl

Comic: Bắt Đầu Cộng Sinh Hill, Lực Ép Supergirl

Tháng mười một 5, 2025
Chương 343: Đại kết cục Chương 342: Tụ tán cuối cùng cũng có lúc
Buông Xuống Chư Thiên Thế Giới

Yếu Nhất Tông Môn? Đồ Đệ Treo Lên Đánh Lão Tổ

Tháng 1 16, 2025
Chương 562. Một cái hoàn mỹ đại kết cục. Chương 561. Trảm Hồng Mông Chí Tôn, trèo lên Hồng Mông Bản Nguyên Thụ
nghich-nu-han-tran-ap-dai-hung-nguoi-truc-han-xuat-tong

Nghịch Nữ! Hắn Trấn Áp Đại Hung, Ngươi Trục Hắn Xuất Tông?

Tháng 2 4, 2026
Chương 770: xưng hào ——Thủ Sơn nhân! Chương 769: cái gọi là ván cờ ban thưởng!
fairy-tail-chi-huyen-tuong-tao-hinh-su.jpg

Fairy Tail Chi Huyễn Tưởng Tạo Hình Sư

Tháng 2 11, 2025
Chương 144. Đặc huấn, thứ 2 ma pháp nguyên 5 Chương 144. Đặc huấn, thứ 2 ma pháp nguyên 4
chay-nan-tren-duong-nu-nhan-la-vuong-viu-deu-cho-ta.jpg

Chạy Nạn Trên Đường Nữ Nhân Là Vướng Víu? Đều Cho Ta

Tháng 3 29, 2025
Chương 431. Hết trọn bộ Chương 430. Ở một cái hạ đi không được
nu-nhi-mo-quay-ban-do-choi-choang-vang-cao-lanh-giao-hoa.jpg

Nữ Nhi Mở Quầy Bán Đồ Chơi, Choáng Váng Cao Lãnh Giáo Hoa!

Tháng 2 6, 2026
Chương 343: Hắn đến tột cùng ở trong mơ làm cái gì? Chương 342: Tại giữa quảng trường bày sạp, nghe đến cơ mật.
than-bi-khoi-phuc-tu-quy-ho-bat-dau.jpg

Thần Bí Khôi Phục: Từ Quỷ Hồ Bắt Đầu

Tháng 1 25, 2025
Chương 250. Phiên ngoại • Quỷ hồ nước Chương 249. Kết thúc
  1. One Piece: The Gamer Tại South Blue
  2. Chương 31: Cơn thịnh nộ của Jack
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 31: Cơn thịnh nộ của Jack

Cuối cùng thì sau 3 lần dừng, 2 lần tính toán và 1 lần đi quá phải quay đầu, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy hòn đảo nhỏ bé hiện ra trên đường chân trời và nụ cười xuất hiện trên môi tôi.

“Kia kìa Kiwi! Đó là nơi chúng ta sẽ đến!” Và trời ạ, chúng ta đi quá nhanh. Ngay cả khi gặp cả đống rắc rối, tính ra cũng chỉ mất 1 buổi chiều. Nếu tôi đi bằng tàu thì phải mất 5,6 ngày. Tôi cứ nghĩ là ngồi trên lưng Kiwi sẽ làm nó bay chậm đi nhiều, nhưng kết quả là tôi đã lầm.

Kiwi vui mừng ríu rít và bắt đầu tăng tốc khi giảm độ cao. Tôi cúi đầu thấp để tránh những cơn gió rít,và nhìn thấy màu Xanh (có thể là đại dương hoặc vùng đất) lướt qua bên dưới chúng tôi. Tôi nghĩ mình thoáng thấy đàn cá heo vào một lúc nào đó nhưng cả hai chúng tôi di chuyển quá nhanh đến nỗi chúng biến mất khỏi tầm nhìn chỉ trong tích tắc.

Màu xanh của đại dương chuyển thành màu vàng của bãi cát và Kiwi ngay lập tức kiểm soát lại tốc độ của nó. Cát chuyển thành màu xanh của cỏ và còn chim sẻ bắt đầu trượt xuống với cú lượn nhẹ nhàng. Cỏ trở thành cây và rõ ràng là nó đang tìm kiếm nơi thích hợp để hạ cánh.

Tôi ngẩng đầu lên chỉ về khoảng đất trống đầy hoài niệm. Đúng là ngọn đồi nhỏ mà tôi từng ngồi trên vào ngày bắt đầu hành trình. ” Ngay đó anh bạn! Ngay bên cạnh cái cây lớn đơn độc kia!” Kiwi từ từ đáp xuống ngọn đồi cỏ nhỏ nơi tôi từng nằm ở đó nhiều ngày.

Tôi nhảy xuống khỏi lưng nó và Kiwi bắt đầu kêu lên đầy tự hào. Hân hoan rằng nó đã làm rất tốt trong chuyến đi đầu tiên của chúng tôi. Tôi lấy ra quả táo đỏ mọng từ [inventory] rồi vỗ nhẹ vào nó. ” Giỏi lắm Kiwi, Mày làm rất tốt!”

“Kee-Wee! ”

” Kiwi!” Tôi bắt đầu tháo dây cương khỏi mỏ nó để nó ngấu nghiến ăn táo.” Sao mày không dành cả buổi chiều để đi săn nhỉ? Ở vùng nước nông ven biển này có khá nhiều cua và động vật có vỏ ngon đấy. Nghe hay chứ hả? Một con cua béo ngậy ngon lành?”

” Kee!”

” Chỉ cần đừng đi quá xa là đc. Tao muốn mày nghe thấy tiếng tao gọi. Hiểu rồi thì đi đi.”

“Wee. Wee.” Kiwi bay về phía bờ biển gần nhất cùng lúc hệ thống hiện lên thông báo.

Ding!

Nhiệm vụ hoàn thành!

Nhiệm vụ: Bạn đã có 1 chuyến phiêu lưu, kiếm được rất nhiều tiền. Chắc chắn đã thu thập rất nhiều câu chuyện. Đã đến lúc phải nghỉ ngơi. Quay trở lại hòn đảo Kivuruk để gặp lại những gương mặt cũ.

Phần thưởng: 500 exp và +1 level vào kĩ năng bất kì.

‘ Có vẻ hơi sớm vì tôi còn chưa gặp ai, nhưng thế cũng tốt.”

Tôi nghĩ tôi sẽ để dành + 1 level đấy sau. Nó chắc chắn dành cho [ Bullet Time] hoặc [ Sức chống chịu] hãy xem xem cái nào lên cấp trước. Như thế tôi sẽ tôi ưu hóa giá trị của nó. Ý tôi là, ai lại dành Rare Candy cho 1 pokemon cách level tiếp theo mấy chục exp chứ?

Tôi đặt chân lên con đường đất quen thuộc mà tôi đã đi cả trăm lần, cảm giác lâng lâng bắt đầu sôi lên trong lòng. Một cảm giác lo lắng gần như choáng ngợp. Giống hệt lần đầu tiên tôi về thăm nhà cũ sau khi chuyển đi hồi còn nhỏ. Bước đi thong thả của tôi dần chuyển thành bước đi nhanh, rồi nhanh chóng biến thành chạy bộ nhẹ nhàng.

Chưa kịp nhận ra thì tôi đã [Soran] bật khỏi mặt đất và đang lao về nhà với tiếng cười của một đứa trẻ.

“Đoán xem Kivuruk! Jack đã trở -”

Cả [Soru] lẫn tiếng nói của tôi chết lặng khi tôi bước tới ngôi làng.

Miệng tôi khô khốc. Đầu gối tôi run rẩy. Lời nói và suy nghĩ cứ hình thành rồi lại tan biến. . Tấm bảng mà tôi vẫn còn nhớ Raymond háo hức cập nhật thành ‘354’ giờ đây chỉ còn lại một con số đáng sợ ‘148’.

Ngôi lành bình yên, thanh bình mà tôi nhớ đã trở thành đống tro tàn. Chỉ còn sót lại một vài công trình còn tồn tại và thậm chí hầu hết chúng cũng chỉ còn là những khung xương đen thui, cháy trụi.

‘Trời ơi… Chuyện gì đã xảy ra ở đây…’

Tôi đi vào ngôi làng trong tâm trạng xám xịt. Mắt tôi thấy, nhưng lại ko dám tin. Những nơi tôi đi qua chỉ có sự tàn phá.

Tiệm bánh mì nơi Rika thường chào tôi từ cửa sổ. Bây giờ là đống tro tàn bị bỏ hoang.

Hiên nhà nơi ông Saul ngồi trên ghế cả ngày ngắm nhìn mọi người đi qua. Giờ chỉ còn là tro tàn màu than.

Ngôi nhà mà tôi đã mắng Barker phá hoại vài giờ trước khi tôi đi. Ko còn gì nữa ngoài khung gỗ đen xì.

Vừa rẽ vào quảng trường, tôi choáng váng bởi hình ảnh hải quân ở khắp mọi nơi. Người lính cùng các sĩ quan hối hả vận chuyển hàng tiếp tế và bao tải vật liệu. Giữa quảng trường, một bệnh viện dã chiến đã được dựng lên, hàng chục người quen của tôi đang nằm trên cáng với những vết thương nặng nhẹ khác nhau.

Ben, Thợ đóng giày Lv. 5

Một cánh tay bó trong lớp bột thạch cao trắng toát. Một dải băng dài như dải ruy băng được quấn ngang trán.

Trưởng làng Helga Lv. 3

Nhợt nhạt hơn cả tấm vải họ băng bó cho bà ấy. Mồ hôi vã trên mặt báo hiệu bị nhiễm trùng nặng.

Dan, thuyền trưởng thuyền buôn Lv. 6

Toàn thân quấn băng kín mít, chỉ lộ ra vài mảng da nhỏ. Nếu ko có tên ở trên đầu, tôi thậm chí ko nhận ra.

Hơi thở tôi dồn dập, không thể tập trung. Bất cứ nơi nào tôi nhìn đến, chỉ toàn những người quen biết đang vật lộn giành giật sự sống. Một người phụ nữ đẩy chiếc xe cút phủ chăn đi qua trước mặt, và tôi nhận ra mái tóc màu hạt dẻ quen thuộc như một người sắp chết đuối vớ lấy chiếc phao cứu sinh.

Rika, con gái thợ làm bánh, lv4

” Rika!”

Đầu cô ấy quay lại khi nghe thấy giọng nói của tôi và tôi cố gắng không giật mình vì sốc. Nửa bên trái khuôn mặt của Rika bị bỏng nặng. Giống như ai đó dí đầu cô ấy vào lửa. May mắn là con mắt ko bị làm sao nhưng nhưng tai và má dưới thì đã bị thương tổn nghiêm trọng đến mức không thể nào tự lành được.

“Jack…” giọng cô ấy run rẩy thều thào, nước mắt trào ra ở cả hai bên. “Anh đã trở lại…”

Cô ấy lao về phía tôi, gục mặt vào ngực tôi và khóc thút thít. Nỗi đau đớn tột cùng của cô ấy hiến tôi không tài nào diễn tả được thành lời. Bản năng, tôi vòng tay ôm lấy lưng Rika. Suốt vài phút, tôi cứ đứng như vậy, ko biết phải làm gì.

Tiếng khóc thảm thương của cô ấy cuối cùng cũng khiến 2 người khác gào lên theo. Sự chú ý của tôi hướng xuống chiếc xe cút kít mà cô ấy đẩy. Rika tách khỏi tôi, vội vàng lau nước mắt. Cô giật mạnh tấm chăn sang một bên, lộ ra hai đứa trẻ sơ sinh, chưa đầy một tuổi. Rika cố nén những tiếng nấc nghẹn ngào, rồi quỳ xuống bên cạnh hai đứa trẻ với nụ cười giả tạo đến mức nhìn vào thực sự đau lòng. “Không sao đâu,” cô dịu dàng nựng nịu lũ trẻ. “Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Các em ko cần khóc nữa.”

” Rika, 2 đứa…?”

Rika quay sang tôi với nụ cười gượng gạo. “Chúng là con của Raymond và Marie.” Cô cố gắng nói với chút vui vẻ. “Bây giờ ai đó cần chăm sóc chúng vì…” Giọng nói nghẹn lại, cố kìm tiếng nấc. “…và em đoán người đó là em.”

” Kẻ nào?” Tôi hỏi. ” Kẻ nào đã tạo ra thảm kịch này?”

Nước mắt Rika lại tuôn trào dữ dội. “Liệu còn quan trọng không? Chuyện đã xảy ra rồi! Chúng ta chỉ có cách sống tiếp, cố gắng vượt qua…”

Tôi quỳ xuống, nhìn thẳng vào mắt Rika và nhẹ nhàng nắm lấy tay cô ấy. “Rika…xin em…anh cần biết…”

Rika đứng bật dậy, giật phắt tay ra khỏi tay tôi và phủ lại tấm chăn lên chiếc xe đẩy tạm bợ. “Jack…” Rika thì thầm, nỗi đau trên mặt cô ấy hằn rõ đến mức không thể chối cãi. “Thật tuyệt khi gặp lại anh, nhưng…em không thể…em không thể nói về chuyện này nữa. Xin…xin lỗi!”

Chưa kịp lên tiếng phản đối, Rika đã nắm lấy tay đẩy rồi chạy vội đi. . Tôi định đuổi theo thì lại bị một cảnh tượng khác thu hút sự chú ý. Chiếc lều màu nâu nơi ba sĩ quan hải quân mặc áo măng tô đang tranh cãi gay gắt về một tấm bản đồ trải rộng trên thùng gỗ.

Chân tôi tự dưng bước tới trước cả khi tôi kịp bình tĩnh lại. ‘Đã đến lúc moi ra thằng chó nào là thủ phạm.’

Thiếu tá Odenkirk, Lv. 44

Thiếu úy Katrina Lv. 25

Thiếu úy Sabrina Lv. 26

Người chỉ huy thở dài, đôi vai chùng xuống vì kiệt sức. ” “Người dân ở đây vẫn cần sự giúp đỡ của chúng ta, thiếu úy. Chúng ta không thể bỏ rơi họ.”

” Với tất cả sự tôn trọng thưa ngài!” Người được gọi là ‘Katrina’ cố gắng không để giận dữ với cấp trên của mình. “Những tên cướp biển đã làm điều này đang càng ngày càng xa hơn. Nếu chúng ta ko đi tàu về phía bắc tối nay thì chúng ta sẽ không bao giờ bắt được chúng! Kể cả có lợi thế về tốc độ!”

Odenkirk đưa tay lên mặt và hơi quay người về phía viên sĩ quan cấp dưới khác, người rõ ràng là em gái của người kia. ” Cô cũng cảm thấy vậy?”

“Ừm.” Người phụ nữ lặng lẽ gật đầu. “Rời đảo. Săn hải tặc.” Cô ta thì thầm, nói ít từ nhất có thể.

” Này.” Tôi thông báo sự hiện diện của mình bằng một giọng thô lỗ, cố gắng thu hút sự chú ý của họ. Sabrina, người ít nói, liếc nhanh về phía tôi nhưng cũng nhanh chóng lờ tôi đi. Hai người còn lại quá bận tâm với cuộc thảo luận của họ để thậm chí nhận ra tôi đang ở đây.

” Này!” Tôi nói to hơn. Odenkirk nhìn tôi, giơ ngón tay ra hiệu ‘chờ một phút’ rồi quay lại cuộc thảo luận.

” NÀY!” Tôi hét lên, đấm nát chiếc bàn tạm bợ của họ thành từng mảnh, nhờ đó thu hút dc sự chú ý của cả 3 người. ” Thằng chó chết nào dám làm thế này với NGÔI LÀNG của tôi?”

Toàn bộ khuôn mặt của Katrina đỏ bừng như thể cô ta muốn giết tôi chỉ bằng ánh mắt. ” Sao ngươi dám-” Bàn tay của Odenkirk giơ ra chặn, buộc cô ta phải nén giận lại.

” Ko sao hết, thiếu úy.” Thiếu ta nhanh chóng nhìn tôi nhướng mày dò hỏi. ” Ta ko nhận ra cậu. Cậu sống ở ngôi làng này? Hải quân ko nhận dc bất kì báo cáo về con tàu nào cập bến.”

” Tôi tới đây 15 phút trước bằng một con chim khổng lồ nếu ngài muốn biết. Bây giờ hãy cho tôi biết chuyện quái quỷ gì xảy ra ở đây?”

Katrina thậm chí còn tức giận hơn với những gì cô ấy cho là một trò đùa, còn em gái cô ta giữ chặt cô ta mới ngăn cô ta khỏi ý định bóp cổ tôi. Trong khi đó, Odenkirk chấp nhận trả lời câu hỏi của tôi. ” Ta hiểu. Ta rất tiếc phải nói với cậu điều này, nhưng khi cậu đi vắng, ngôi lành bị hải tặc tấn công.”

” Tôi trông giống thằng mù?” Tôi đáp trả. ” Tôi bị ngu nên ko hiểu cảnh tượng trước mắt là gì? Tôi muốn biết thằng khốn sắp chết nào làm chuyện này?”

Odenkirk rõ ràng đang trở nên khó chịu với giọng điệu của tôi nhưng anh ta kiềm chế bản thân. Anh ta lặng lẽ quay vào bàn còn lại, lấy ra 2 tấm áp phích truy nã đưa cho tôi.

Tôi ko cần nhìn tên hay số tiền truy nã của chúng. Tôi ko cần.

Tôi nhận ra thằng khốn này ở bất cứ đâu. Rốt cuộc, tôi đã chiến đấu với băng của hắn tầm 2 tuần trước.

Tấm truy nã nhàu nát trong tay tôi. Biến nó thành rác y như thằng khốn có mái tóc đỏ trên đó.

” Hải quân theo chân chúng đến hòn đảo tên Baterilla nhưng thật bất ngờ… bằng cách nào đó chúng bị đẩy lùi.” Odenkirk lên tiếng. “Theo những gì ta có thể hình dung được, chúng chọn nơi này và…” Thiếu tá thở dài buồn bã. ” trút toàn bộ giận dữ vào người dân ở đây.”

Đầu óc tôi mơ hồ ghi nhận rằng bọn họ lại thảo luận tiếp. Còn tôi thì ko nghe thấy họ, ko nghe thấy gì hết. Trong đầu tôi chỉ có chỉ có duy nhất dòng suy nghĩ. Trong khi mày lượn lờ ở trong rừng thì chúng tới đây. Trong khi lượn lờ mày ở trong rừng thì chúng tới đây. Trong khi mày-

Một bàn tay mãnh mẽ đặt vào vai tôi. ” Cậu ổn chứ?” Odenkirk quan tâm hỏi . ” Trông cậu thực sự cần phải ngồi xuống một chút.”

“KHÔNG.” Tôi lặng lẽ lẩm bẩm. “Không…không…tôi cần…” Tôi nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ trên cái thùng mà tôi đập nát. Một dòng màu đỏ dự đoán hướng đi của ‘ Băng hải tặc Kid’ được đánh dấu rõ ràng trên bản đồ. ” ‘8 độ Bắc, đi thuyền dọc theo hải lưu Jagran. ‘ “…Tôi cần phải đi…Xin thứ lỗi… Tôi xin lỗi vì sự thô lỗ của tôi”

” Đừng bận tâm, ta hiểu sự tức giận của cậu.” Odenkirk nói to rồi đập mạnh tay vào ngực. ” Ta thề với danh dự của người lính hải quân là ta sẽ mang những tên quái vật này ra trước công lý!”

” Hải quân sẽ không nghỉ ngơi cho đến khi tội ác của chúng bị trừng trị!” Katrina cam kết bằng một cú đấm mạnh mẽ, một hành động mà em gái cô âm thầm làm theo.

Chân tôi chậm rãi đi khỏi lều, bàn tay tôi nắm chặt, cơn giận dữ đang gào thét điên cuồng hơn bao giờ hết.

“KIWI!” Tôi hét lên, tin chắc rằng con chim của tôi sẽ nghe thấy tôi bất kể nó ở đâu.

Tôi tôn trọng Odenkirk cũng như khả năng của anh ta. Với chức vụ như vậy cùng level cao thì anh ta rõ ràng có thể đánh bại kha khá tên hải tặc ở vùng biển này. Nhưng đánh với Killer hoặc Kid? Thậm chí cả 2 tên cùng lúc? Anh ta và cặp song sinh kia chỉ tổ làm gia tăng số lượng nạn nhân bị ‘Băng hải tặc Kid’ giết chết.

Tôi đã sống cuộc sống của mình với ý định ko can thiệp vào cốt truyện. Câu chuyện của tôi, cuộc sống của tôi tách biệt hẳn khỏi cốt truyện.

Đó là việc tôi luôn luôn làm. Ngay cả khi đụng độ Killer, tôi vẫn có thể hợp lý hóa những lo ngại về hiệu ứng cánh bướm của mình bởi vì… cuộc gặp gỡ nhỏ của chúng tôi thực sự có thể ảnh hưởng đến hắn hay toàn bộ cốt truyện đến mức nào? ‘ Băng hải tặc Kid’ vẫn sẽ đến Quần đảo Sabaody đúng lúc trừ những tên bị tôi giết chết.

Như tôi đã nói, đó là cảm giác của tôi.

Nhưng bạn biết những gì tôi cảm thấy ngay bây giờ?

DM cốt truyện.

Con chim đáp xuống cạnh tôi và tôi nhanh chóng ném yên lên lưng nó. ” Đi nào Kiwi!” Tôi thúc giục, buộc con chim phải bay ngay. ” Chúng đang tiến về phía bắc, đi trước chúng ta vài ngày đi tàu. Chúng ta có thể bắp kịp chúng trong vài giờ nữa.”

Bây giờ hoàn toàn là tư thù cá nhân

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-co-mot-vien-van-menh-ma-xuc-xac.jpg
Ta Có Một Viên Vận Mệnh Ma Xúc Xắc
Tháng 2 2, 2026
su-thuong-toi-cuong-phu-tro-giup-nguoi-lien-tro-nen-manh-me.jpg
Sử Thượng Tối Cường Phụ Trợ: Giúp Người Liền Trở Nên Mạnh Mẽ
Tháng 1 23, 2025
nguoi-o-kamar-taj-ta-co-vo-so-thien-phu-dong
Người Ở Kamar-Taj, Ta Có Vô Số Thiên Phú Dòng
Tháng 1 1, 2026
deu-trung-sinh-ai-con-lam-dien-vien-a.jpg
Đều Trùng Sinh Ai Còn Làm Diễn Viên A
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP