Chương 696: Trận đầu so tài (1)
Nghe được quyết định của Sở Trường Hà, Thôi Tinh Thần chỉ là cười khổ.
Kỳ thật đối với quyết định này, Thôi Tinh Thần cũng không ngoài ý muốn, bởi vì trước khi tới Giang Lăng, Sở Trường Hà cũng đã dặn dò hắn kỹ càng, hơn nữa Sở Trường Hà đối với Thôi Tinh Thần vẫn là cực kì tín nhiệm, dù sao Thôi Tinh Thần lúc trước cũng đã từng đạt được thứ hạng cao tại đại hội luận võ.
Chẳng qua, lúc ấy Sở Trường Hà nói chính là, hắn kết luận ba đại tông môn khác sẽ không phái trưởng lão xuất chiến —— duy nhất biến số là Vô Tướng các, coi như Vô Tướng các phái trưởng lão xuất chiến cũng không sao, bởi vì Vô Tướng các vô cùng có khả năng phái trưởng lão trẻ tuổi nhất là Mộc Ly xuất chiến, Thôi Tinh Thần căn bản không sợ, hơn nữa coi như Thôi Tinh Thần không đạt được đệ nhất cũng không sao, dù sao hai vị trí đầu đều có thể cam đoan tấn cấp.
Nhưng, nếu đạt được đệ nhất thì tốt nhất, dù sao Sở Trường Hà đối với Vô Tướng các là phi thường khinh thường, nhất là bốn vị trưởng lão của Vô Tướng các, một người là Mộc Ly trẻ tuổi như Thôi Tinh Thần, ba người khác thì là những lão già trong miệng Sở Trường Hà, hắn cảm thấy bốn người này đều không phải đối thủ của Thôi Tinh Thần, cho nên Vô Tướng các cho dù phái trưởng lão xuất chiến cũng không có vấn đề gì.
Nhưng Thôi Tinh Thần tuyệt đối không nghĩ tới, lúc đầu đã nói xong mọi chuyện, kết quả lại phong vân đột biến, hiện tại trong tứ đại tông môn, không chỉ là Vô Tướng các phái trưởng lão, hai đại tông môn khác cũng tương tự, chỉ có bọn hắn Triều Thiên tông phái hắn một đệ tử bình thường xuất chiến, ba đại tông môn khác đều là trưởng lão!
Biết kết quả, Thôi Tinh Thần suýt chút nữa bật khóc.
Cái này mẹ nó… Không phải để ta mất mặt sao?
Nhưng tên đã đặt trên dây, không thể không bắn, mà lại là sư phụ hắn Sở Trường Hà bảo hắn ra sân, hắn nào dám không lên?
Dù đánh nát răng, cũng phải nuốt vào bụng!
Đối mặt đại hội luận võ mà mình đã kỳ vọng từ lâu, hắn còn từng có khát vọng rất lớn, bởi vì sư muội Tiết Khả Ngưng đối xử hắn thái độ, có thể thấy rõ ràng là xa lánh, hắn nhu cầu cấp bách tìm một cơ hội chứng minh bản thân, vãn hồi hình tượng của mình trong lòng Tiết Khả Ngưng.
Mà lần này đại hội luận võ chính là cơ hội!
Nhất là đã được Sở Trường Hà hứa hẹn, nói ba đại tông môn khác sẽ không phái trưởng lão ra sân, còn về phần Tần Diệc, hắn chưa tròn hai mươi tuổi, tự nhiên cũng không thể tham gia trận đầu so tài —— coi như tham gia, Thôi Tinh Thần cũng không sợ, dù sao Tần Diệc tổng không đến mức khi so tài cũng dùng ám khí giết người a?
Cho nên, đối với chiến thắng trận đầu so tài, Thôi Tinh Thần nhất định phải đạt được, hắn còn chuẩn bị ra mắt thật hoành tráng, kết quả hiện tại xem ra, mặt mũi hoành tráng hình như không ra được nữa, đoán chừng sẽ ném mặt mũi trước!
Khương Nam Nhụy không hề biết Thôi Tinh Thần đang suy nghĩ gì, đương nhiên nàng khẳng định cũng không quan tâm, kỳ thật việc trưởng lão hai đại tông môn khác tham gia trận đầu so tài đối với Vô Tướng các cũng không phải chuyện tốt gì, bởi vì Khương Nam Nhụy cảm thấy, Mộc Ly rất khó thắng Ân Ty Kỳ cùng Phùng Văn Xương, nhưng, cho dù đồng ý đề nghị của Sở Trường Hà, không cho trưởng lão tham gia trận đầu so tài, đối với Vô Tướng các cũng không phải tin tức tốt gì.
Dù sao quy tắc tỷ thí trận đầu là phái trưởng lão hoặc đệ tử bình thường trên 25 tuổi tham gia so tài, nếu không cho trưởng lão tham gia, đệ tử bình thường trên 25 tuổi của Vô Tướng các cũng khó làm được việc lớn, bọn hắn ra sân biểu hiện còn không bằng Mộc Ly đây!
Hơn nữa, Khương Nam Nhụy cũng không có khả năng hỗ trợ Sở Trường Hà, biện pháp tốt nhất tự nhiên là duy trì nguyên trạng, hiện tại tứ đại tông môn đã đạt tới thống nhất nhận thức chung, Khương Nam Nhụy liền trực tiếp lên tiếng nói: “Tốt, hiện tại đại hội luận võ chính thức bắt đầu, mọi người còn mời dời bước đến võ đạo trường, tiến hành rút thăm cho trận đầu so tài hôm nay!”
“. . .”
. . .
Rất nhanh, tất cả mọi người đi tới võ đạo trường.
Trải qua gần nửa năm cải thiện, võ đạo trường của Vô Tướng các so với lần trước Tần Diệc tới, đã mở rộng gần gấp đôi diện tích, cũng hoàn toàn là vì nghênh đón lần đại hội luận võ này mà thay đổi.
Đồng thời, chính giữa võ đạo trường được chia ra làm tám, tổng cộng chia thành tám khu vực bằng những đường kẻ trắng chằng chịt, cũng chính là nói, hiện tại võ đạo trường, có thể đồng thời cung cấp tám tổ võ giả tiến hành so tài, như vậy cũng cực lớn đề cao hiệu suất của đại hội luận võ, để tránh một ngày trôi qua mà còn chưa so xong mấy trận.
Từng môn phái đi tới võ đạo trường sau đó, đầu tiên tiến hành rút thăm.
Vô Tướng các đã sớm đem tên của các môn phái khắc vào thăm trúc, sau đó lần lượt đến rút thăm, quyết định đối thủ của mình, việc rút thăm cũng không có gì gọi là công bằng hay không, dù sao muốn đi đến cuối cùng, thì không thể đầu cơ trục lợi.
Mà đại hội luận võ còn có một quy tắc khác, cũng là nhằm vào đặc quyền của tứ đại tông môn, đó chính là người dự thi của tứ đại tông môn không cần thi vòng đầu, mà là các môn phái khác so tài kết thúc, quyết ra bốn vị người thắng, sau đó bốn vị người thắng này lại rút thăm chọn lựa một trong tứ đại tông môn.
Đến lúc đó bốn trận so tài kết thúc, chỉ còn lại bốn vị người thắng, sau đó bốn vị người thắng lại tiến hành quyết đấu cuối cùng, quyết ra hai vị trí đầu, tính là kết thúc.
Cả buổi sáng, kết thúc trong cảnh gà mổ nhau, trên sân còn sót lại tám tổ mười sáu võ giả, buổi chiều lại tiến hành hai vòng so tài, liền có thể quyết ra bốn vị võ giả cuối cùng, tốc độ này so với đại hội luận võ ngày trước, chủ yếu là nhờ vào việc Vô Tướng các đã xây dựng thêm võ đạo trường.
Lúc ăn cơm buổi trưa, các chưởng môn tông môn khác cũng đều trước mặt Khương Nam Nhụy khen ngợi thái độ làm việc của Vô Tướng các, dù sao nếu không phải Vô Tướng các đã mở rộng cải tạo võ đạo trường trước thời hạn, đoán chừng ngày này cũng không so xong trận đầu.
Sau buổi cơm trưa, mọi người lại lần nữa đi tới võ đạo trường, lúc này, tinh thần mọi người rõ ràng tốt hơn nhiều so với buổi trưa, dù sao buổi sáng phần lớn là tiểu môn tiểu phái so tài, gà mổ nhau, nhìn khiến người ta buồn ngủ.
Buổi chiều thì không giống, đợi đến khi quyết ra bốn người thắng cuối cùng, liền sẽ khiêu chiến trưởng lão của tứ đại tông môn, cái đó có điểm giống sao Hỏa đụng phải Trái Đất, lúc này mới có xem chút đây!
Rất nhanh, tám tổ võ giả trải qua hai vòng so tài, cuối cùng quyết ra bốn người thắng, trong bốn người thắng này có một người đối với mọi người mà nói là không ngạc nhiên chút nào, đó chính là trưởng lão Cầm Long khuyết Ngô Hâm.
Thực lực hiện tại của Cầm Long khuyết gần với tứ đại tông môn, nhất là thực lực của chưởng môn Chúc Quân Sơn, nghe nói không dưới các chưởng môn tứ đại tông môn, cho nên Cầm Long khuyết so sánh với các tiểu môn tiểu phái khác, là bán chạy hàng đầu.
Cho nên Ngô Hâm đối mặt những đối thủ kia, căn bản không có sức chống đỡ, rất nhẹ nhàng liền đi tới cuối cùng.
Ngoài trưởng lão Cầm Long khuyết Ngô Hâm ra, ba người khác theo thứ tự là trưởng lão Lưu Thiên Thành của Hoàng Sa bang Định Châu; trưởng lão Hoàng Vân của Trường Thương lâu Toại Châu; cùng với trưởng lão Chương Cảnh Lịch của Khoái Đao môn Đông Tề.
Trong bốn người này, cũng chỉ có trưởng lão Cầm Long khuyết Ngô Hâm có thực lực mạnh mẽ nhất, bốn người kỳ thật đều đã đạt tới Tam Trọng cảnh giới, chẳng qua Ngô Hâm đã đạt tới Tam Trọng cảnh giới từ nhiều năm trước, hiện tại hẳn là cấp Tam Trọng nhị tầng, mà ba vị trưởng lão khác mặc dù cũng là Tam Trọng cảnh giới, thế nhưng thông qua bộ dáng bọn hắn tham gia so tài buổi sáng mà xem, bọn hắn hẳn là mới vừa bước vào Tam Trọng cảnh giới không lâu, tối đa cũng chỉ là cấp Tam Trọng nhất tầng.
Sau đó chính là rút thăm, là do bốn vị trưởng lão này lần lượt rút thăm, để đối quyết các tuyển thủ của tứ đại tông môn.