Chương 689: Độc nhãn quái nhân (2)
Lập tức, Ân Ty Kỳ lại tựa như nói đùa mà nói: “Không nghĩ tới Tần công tử lại là đệ tử Vô Tướng các, nếu sớm biết như vậy, vậy chúng ta liền không cần vẽ vời thêm chuyện, ha ha!”
Tần Diệc nghe vậy, xua tay nói ra: “Ân trưởng lão nói đùa, lúc đi sứ Nam Sở, ta còn không phải đệ tử Vô Tướng các, nếu không thì, ta là vô luận thế nào cũng không thể để Ân trưởng lão và đám người hộ tống ta, trực tiếp để sư phụ ta hộ tống ta là được!”
“Thì ra như vậy!”
Ân Ty Kỳ nhẹ gật đầu, lập tức nhìn về phía Mộc Ly cười nói: “Mộc trưởng lão, chẳng lẽ là lúc trước hộ tống Tần công tử mới quen hắn, sau đó quyết định thu Tần công tử làm đồ đệ sao?”
Mộc Ly nghe vậy sững sờ, lập tức gật đầu nói: “Ân trưởng lão nhãn lực tốt, đúng là lúc kia biết hắn, sau đó ta cùng sư phụ đều cảm thấy Diệc nhi vô luận là nhân phẩm hay những mặt khác, đều rất không tệ, thế nhưng bởi vì tuổi của hắn quá lớn, sư phụ ta không muốn thu hắn làm đồ đệ, liền bảo ta thu hắn làm đồ đệ!”
Lúc trước Mộc Ly cùng Tần Diệc lần đầu gặp mặt, vẫn là ở giữa Tam Thanh sơn, đồng thời Mộc Ly còn lén lút vào cấm địa Tam Thanh sơn, những chuyện này tự nhiên là không thể nói với người ngoài, cho nên Mộc Ly chỉ có thể mượn cớ để lấp liếm, cố ý thừa nhận hắn cùng Tần Diệc lần thứ nhất gặp mặt là vào lúc Tần Diệc đi sứ Nam Sở.
Ân Ty Kỳ nghe xong, cười và vỗ chân nói: “Thật đúng là bị ta đoán được! Bất quá vẫn là Mộc trưởng lão có nhãn lực, ta hộ tống Tần công tử và Ninh tướng quân trước Vô Tướng các một bước, nếu như ta cũng có nhãn lực, thì nên thu Tần công tử làm đồ đệ trước Mộc trưởng lão một bước mới phải!”
Nói xong, Ân Ty Kỳ lại nhắc đến chuyện vừa rồi: “Dù sao không phải ai cũng có phách lực như vậy, dám cùng Diêu Thiên Nguyên cãi nhau ngay trước mặt, Tần công tử đúng là nhân trung long phượng!”
Tần Diệc cười xua tay nói: “Ân trưởng lão quá khen rồi, chẳng qua là vãn bối không quen cái điệu bộ của Cầm Long khuyết bọn hắn mà thôi, nếu đổi lại bình thường, Vô Tướng các chúng ta chắc chắn sẽ không để Cầm Long khuyết đặt chân dù nửa bước, chẳng qua là bởi vì đại hội luận võ, khách tới, Vô Tướng các mới không thể không để những đệ tử Cầm Long khuyết này tiến vào, kết quả Diêu Thiên Nguyên này lại còn lấy thân phận mà phô trương —— hắn thật coi hắn là Thiên sư của tứ đại tông môn sao? Bất quá là cái Ma giáo mà thôi!”
“Tốt một cái Ma giáo!”
Ân Ty Kỳ nghe Tần Diệc nói xong thì liên tục vỗ tay nói: “Tần công tử quả nhiên là người có tính cách, mà lại nói câu nào cũng có lý! Đổi lại bình thường, Toái Tinh môn chúng ta tuyệt đối sẽ không xuất hiện ở cùng một nơi với Cầm Long khuyết, ngay cả khi chạm mặt, thì chung quy cũng phải đánh nhau một trận mới được!”
“Trước đây ta còn không biết nên hình dung Cầm Long khuyết thế nào, bây giờ nghe cách gọi của Tần công tử, ta cảm thấy vô cùng chuẩn xác, bởi vì Cầm Long khuyết đúng là Ma giáo, những hành vi bọn hắn đã làm trên giang hồ trước đây, thật khiến người tập võ khinh thường! Loại Ma giáo này nếu là trở thành tứ đại tông môn, thì đó sẽ là điều không may của võ lâm a!”
Mộc Ly nhẹ gật đầu, nói ra: “Ân trưởng lão, tâm tình của ngươi, ta cũng có thể lý giải, chỉ cần có chúng ta ở đây, thì quyết không để Cầm Long khuyết trở thành tứ đại tông môn, trừ phi giẫm lên thân thể chúng ta!”
“Tốt!”
Thấy được quyết tâm của Mộc Ly, Ân Ty Kỳ liên tục khen hay, có thể thấy được Ân Ty Kỳ rốt cuộc không chào đón Cầm Long khuyết đến mức nào.
Lúc này, Mộc Ly mở miệng hỏi: “Ân trưởng lão, Kinh chưởng môn không đi Giang Lăng cùng các ngươi sao?”
Ân Ty Kỳ lắc đầu, nói ra: “Sư phụ lão nhân gia của ta ôm bệnh trong người, cũng không đi Giang Lăng cùng chúng ta, sư phụ chỉ phái ta dẫn đội, để ta toàn quyền phụ trách mọi chuyện của Toái Tinh môn!”
“Thì ra như vậy!”
Mộc Ly ra vẻ chợt hiểu ra, sau đó nói ra: “Sư phụ ta cũng thường xuyên nhớ tới Kinh chưởng môn, nói Kinh chưởng môn làm người chính phái, quả là mẫu mực của chúng ta, chờ đại hội luận võ kết thúc xong, chúng ta nhất định sẽ tìm cơ hội đi Toái Tinh môn thăm hỏi Kinh chưởng môn!”
“Đa tạ Khương các chủ nâng đỡ!”
Cảm xúc Ân Ty Kỳ so với vừa rồi sa sút không ít, lại cùng Mộc Ly cùng Tần Diệc hàn huyên đôi lời, sau đó rời đi.
Chờ bọn hắn đi, Mộc Ly mới giải thích nói: “Nghe nói Kinh Phàm Kinh chưởng môn Toái Tinh môn thân thể ôm bệnh, chỉ sợ là thời gian không còn nhiều, mà Ân trưởng lão hẳn là chưởng môn kế nhiệm Toái Tinh môn!”
Tần Diệc nghe vậy nhẹ gật đầu, sau đó hỏi: “Nghe khẩu khí trong lời nói vừa rồi của Ân trưởng lão, Toái Tinh môn cùng Cầm Long khuyết trước đây tựa hồ có mâu thuẫn?”
“Cái này thì nói rất dài dòng.”
Mộc Ly đáp ứng một tiếng, nói ra: “Bởi vì đệ tử Cầm Long khuyết, vào thời điểm sớm nhất, đại bộ phận đều là khí đồ của tứ đại tông môn, tại Đại Lương hoặc là Đông Tề không thể chờ đợi được nữa mới đi Nam Sở, cuối cùng gia nhập Cầm Long khuyết.”
“Lúc trước Ân trưởng lão có vị sư đệ, thiên phú dị bẩm, được Kinh Phàm chưởng môn đích thân chân truyền, một bộ Toái Tinh quyền cũng được sử dụng xuất thần nhập hóa, tuổi còn nhỏ liền đột phá Tam Trọng cảnh giới, tại Toái Tinh môn nổi tiếng vang dội, lúc ấy tất cả mọi người cho rằng, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chưởng môn Toái Tinh môn sau này, khẳng định không còn ai khác ngoài hắn.”
“Chỉ bất quá, người này tính cách bất thường, hơn nữa cực kỳ háo sắc, hắn ỷ vào võ nghệ cao cường của mình, lại rất được Kinh chưởng môn ưa thích, cho nên mỗi lần lúc ra ngoài lịch luyện, đều sẽ tại bên ngoài làm vài chuyện cẩu thả.”
“Lúc ấy Kinh chưởng môn chỉ cảm thấy tuổi của hắn còn nhỏ, tự nhiên hiếu kỳ với chuyện nam nữ, cho nên cũng không coi trọng, chỉ là thỉnh thoảng quở trách hắn vài câu, ai biết hắn lại còn làm trầm trọng thêm, không những ở bên ngoài phong lưu khoái hoạt, ngay cả khi trở lại Toái Tinh môn cũng không thành thật.”
“Có một ngày, hắn đưa ma trảo về phía sư tỷ và sư muội của mình, đồng thời sau khi đắc thủ một sư muội thì vẫn chưa thỏa mãn, lại còn muốn làm cho vị sư muội kia đối mặt sư tỷ mà mưu đồ làm loạn, vừa lúc bị sư huynh của hắn, cũng chính là Ân trưởng lão trẻ tuổi, bắt gặp, Ân trưởng lão tự nhiên không thể ngồi yên không quan tâm, liền trực tiếp tiến lên đánh nhau với hắn.”
“Chỉ tiếc, Ân trưởng lão trẻ tuổi cũng không quá xuất sắc, cảnh giới cũng không cao bằng sư đệ hắn, cho nên sau mấy hiệp, căn bản không phải đối thủ, cũng may có đệ tử Toái Tinh môn đi lén lút gọi Kinh chưởng môn tới.”
“Kinh chưởng môn mặc dù sủng ái vị đệ tử đắc ý này, thế nhưng nhìn thấy nữ đệ tử đã bị lăng nhục, cùng với một nữ đệ tử khác quần áo không chỉnh tề, và nhiều đệ tử Toái Tinh môn như vậy đều tận mắt thấy, nếu như lại không trừng phạt hắn, e rằng sẽ mất tín nhiệm với các đệ tử.”
“Cho nên Kinh chưởng môn trực tiếp xuất thủ, muốn phế bỏ võ công của hắn, ai ngờ hắn lại còn dám phản kháng, giao thủ mấy hiệp với Kinh chưởng môn, nhưng hắn cuối cùng không phải đối thủ của Kinh chưởng môn, cho nên Kinh chưởng môn cuối cùng trực tiếp phế bỏ một con mắt của hắn, còn muốn phế bỏ võ công của hắn, nhưng lại bị hắn tìm cơ hội chạy trốn.”
“Nghe nói, đêm hôm đó sương mù giăng kín núi, bên ngoài đưa tay không thấy được năm ngón tay, Kinh chưởng môn dù có muốn đuổi theo cũng không kịp, chỉ có thể thả hắn rời đi, không bao lâu sau đó, liền có người tập võ trên giang hồ đã thấy hắn, khi đó hắn đã không còn là đệ tử Toái Tinh môn, mà là trở thành đệ tử Cầm Long khuyết, đồng thời bị người giang hồ gọi là Độc Nhãn Quái Nhân!”