Chương 688: Ngô Trường Lỗi (1)
Tần Diệc nói xong, hiện trường yên tĩnh lại.
Bên cạnh những kẻ hóng chuyện là đệ tử Vô Tướng các, ánh mắt nhìn về phía Tần Diệc đều mang sùng bái: Cái này cũng quá dũng cảm đi?
Bởi vì ý tứ lời nói kia của Tần Diệc, e rằng ngay cả kẻ ngốc cũng có thể hiểu, hắn chính là đang nói Tôn Nguyên Hương dáng dấp không ra làm sao, nếu như nói sau lưng thì cũng thôi đi, kết quả hắn ngay trước mặt Tôn Nguyên Hương nói dung mạo của nàng không dễ nhìn, chẳng khác nào vả mặt trực tiếp, bọn hắn đối với Tần Diệc ngoài bội phục ra vẫn là bội phục.
Sắc mặt Tôn Lập Bản cùng Tôn Nguyên Hương cũng không mấy dễ nhìn, nhất là Tôn Nguyên Hương sắc mặt trắng bệch, một lát sau mới nhìn về phía Tần Diệc, mở miệng nói: “Chẳng lẽ Tần công tử cảm thấy, ta lớn lên không đẹp sao?”
“. . .”
Không thể không nói, Tôn Nguyên Hương vẫn là quá tự tin, tự tin đến mức đều có chút không nhìn rõ bản thân —— thật ra cũng không trách nàng, chủ yếu vẫn là thân phận của nàng còn tại đó, ngay cả khi nàng lớn lên dáng dấp như tinh tinh, đoán chừng đều sẽ có người nói cái tinh tinh dáng dấp này mi thanh mục tú, huống chi, Tôn Nguyên Hương dáng dấp có thể so với tinh tinh đẹp hơn nhiều, cho nên bình thường những người khen nàng như cá diếc sang sông, đều sắp khoa trương nàng đến mức miệng vểnh lên, đây cũng là nàng hôm nay bị đả kích nguyên nhân.
Giọng nói Tôn Nguyên Hương có chút khàn khàn, Tần Diệc có thể cảm giác được, khoảnh khắc sau nàng sợ là có thể khóc òa lên, Tần Diệc suy nghĩ một chút, cảm thấy lúc này thì phải lại nói lời nặng, trực tiếp khiến nàng tỉnh ngộ.
“Tôn cô nương tướng mạo nha, cũng không khó nhìn.”
Tần Diệc trước tiên nhìn như an ủi Tôn Nguyên Hương một câu, lập tức lại nói: “Nhưng nếu là nói Tôn cô nương dáng dấp đẹp cỡ nào, thì cũng chưa chắc! Nhất là nhóm vị hôn thê của ta, mỗi người đều mỹ mạo như tiên, nếu như các ngươi về tướng mạo này còn chưa có khái niệm quá rõ ràng —— vậy các ngươi có thể nhìn sư phụ ta mà xem, tướng mạo của nhóm vị hôn thê của ta cũng giống như sư phụ ta vậy, đều đẹp!”
“. . .”
Nghe nói như thế, tất cả mọi người nhìn về phía Mộc Ly, mặt của nàng trong nháy mắt đỏ lên.
Mộc Ly vốn là dáng dấp cực đẹp, lúc này trên mặt hồng hà trải rộng, một cỗ thẹn thùng dâng lên, càng là tăng thêm vẻ đẹp của nàng, khiến Tôn Nguyên Hương so với Mộc Ly, thì Tôn Nguyên Hương trong nháy mắt tự ti mặc cảm.
Tần Diệc thấy thế, tiếp tục thừa thắng xông lên nói: “Đẹp xấu là muốn đối chiếu, cho nên nói, Tôn cô nương cùng cô gái bình thường so sánh, thì dĩ nhiên là đẹp, nhưng Tôn cô nương nếu là cùng nữ tử như sư phụ ta so sánh, Tôn cô nương tự mình nói xem ngươi còn đẹp sao? Ngươi cùng sư phụ ta, rốt cuộc ai xấu hơn một chút?”
“. . .”
Giết người tru tâm!
Tần Diệc không chỉ muốn nói Tôn Nguyên Hương xấu, còn muốn cho chính bản thân nàng nói!
Thật ra Tôn Nguyên Hương dáng dấp không hề xấu, nói cho cùng thì, tướng mạo Tôn Nguyên Hương cũng là trung đẳng thậm chí hơi thiên về phía trên, thế nhưng là Tần Diệc đưa ra lựa chọn là so xấu nàng với Mộc Ly, thì kết quả kia liền rõ ràng, khẳng định là nàng xấu!
Giờ khắc này, Tôn Nguyên Hương cuối cùng có một chút hiểu rõ bản thân, đêm qua nàng đã nghe nói, đêm hôm trước Tần Diệc mang đến vị hôn thê kia đẹp như thiên tiên, bởi vì không tận mắt nhìn thấy, cho nên nàng cũng không cảm thấy thế nào, còn đang suy nghĩ bản thân dáng dấp cũng không kém, lại thêm thân phận của nàng, Tần Diệc làm sao có thể không nghe theo?
Thế nhưng là Tần Diệc đem Mộc Ly ra so sánh, Tôn Nguyên Hương trong nháy mắt liền không còn dũng khí để so sánh, dù sao Mộc Ly đẹp hơn quá nhiều!
Nhìn Tôn Nguyên Hương mím môi, có thể khóc òa lên bất cứ lúc nào, Tần Diệc cũng không có bất kỳ suy nghĩ thương hương tiếc ngọc nào, dù sao hoàn cảnh hiện tại này, hoàn toàn là Tôn Nguyên Hương không biết tự lượng sức mình, không tự biết mình nên gieo gió gặt bão, cho nên Tần Diệc lại nói thêm liều thuốc mạnh cuối cùng!
“Tôn cô nương, ta đây nói cho cùng thì rất chung thủy, đó chính là ta rất chung thủy với cô gái xinh đẹp, cho nên nhóm vị hôn thê của ta, mỗi người mỹ mạo như tiên, khuynh quốc khuynh thành, mà ta đối với tướng mạo kẻ xấu xí thì không có cảm giác gì, cho nên, tại hạ chỉ có thể phụ lòng ưu ái của Tôn cô nương đối với ta! Cũng hi vọng Tôn cô nương đừng phí tâm tư với ta nữa!”
Nói xong, Tần Diệc đối với Tôn Nguyên Hương làm một cái vái chào.
Mà Tôn Nguyên Hương khi nghe đến Tần Diệc nói nàng xấu xong, biểu cảm trên mặt rốt cuộc không kiểm soát nổi, một dòng nước mắt chảy xuống, trực tiếp chạy đi.
Tôn Lập Bản thấy thế, có chút không nói nên lời, hơn nữa hắn trơ mắt nhìn chất nữ của mình bị ủy khuất, ngay cả khi hắn muốn bênh vực kẻ yếu cho nàng cũng không được.
Dù sao người ta không nói sai, nếu như Tôn Nguyên Hương cùng Mộc Ly so sánh, thực sự không thể coi là đẹp, hơn nữa Tần Diệc là đệ tử Vô Tướng các, Lăng Sơn phái trước mặt Vô Tướng các cũng không mấy đáng kể, cho nên hắn cũng không có khả năng đối với Tần Diệc nổi giận.
Cuối cùng chỉ có thể cười ngượng ngùng một tiếng, dẫn người đuổi theo Tôn Nguyên Hương.
. . .
“Cuối cùng đi!”
Chờ Tôn Lập Bản và đám người rời đi, Tần Diệc thở phào một hơi dài nhẹ nhõm mà nói.
“Thế nào, ngươi không phải rất hưởng thụ cảm giác được người truy phủng như vậy sao?”
Mộc Ly liếc nhìn hắn một cái, giọng điệu vẫn còn vị chua, chỉ bất quá đang trước mặt các đệ tử Vô Tướng các khác, nàng cũng không thể nói quá nhiều.
“Sư phụ, ta chỗ nào hưởng thụ a?”
Tần Diệc lập tức giải thích nói: “Nếu là bị mỹ nhân như sư phụ truy phủng tự nhiên là hưởng thụ, nhưng bị loại kẻ xấu xí kia truy phủng, ta đều phải khó chịu chết!”
“. . .”
Sắc mặt Mộc Ly lại lần nữa đỏ lên, liếc trắng Tần Diệc một cái, dường như đang khuyên bảo hắn đừng nói lung tung, còn bên cạnh những đệ tử Vô Tướng các kia ngược lại là không nghĩ nhiều, chỉ là nghe được Tần Diệc nói Tôn Nguyên Hương là kẻ xấu xí xong, đều lộ ra biểu cảm buồn cười.
Tần Diệc cũng không muốn tiếp tục xoắn xuýt quá nhiều trong chuyện này, thế là liền mở miệng hỏi thăm đệ tử Vô Tướng các đang làm công việc ghi chép bên cạnh: “Còn có mấy nhà tông môn chưa tới?”
“Còn có. . .”
Đệ tử Vô Tướng các phụ trách ghi chép kia nhìn thoáng qua, lập tức nói: “Ngoại trừ ba đại tông môn còn lại, liền chỉ còn Cầm Long khuyết một tông môn chưa tới!”
“Cái thứ chó má Cầm Long khuyết này!”
Tần Diệc nghe vậy, trực tiếp mắng một tiếng: “Ba tông môn khác chưa tới, đó là bởi vì người ta là tứ đại tông môn, có thể vô lễ, nhưng hắn một cái Cầm Long khuyết thì chẳng là cái thá gì, tại đây mà làm bộ làm tịch gì chứ?”
Kẻ thù gặp mặt, cực kỳ đỏ mắt, cho nên Tần Diệc chờ được cơ hội, tự nhiên sẽ thật tốt quở trách Cầm Long khuyết.
Lập tức, Tần Diệc lại nói: “Muốn ta nói, Cầm Long khuyết này bản lĩnh không lớn, mà chuyện vô vị lại chẳng ít! Đại hội luận võ còn chưa bắt đầu, bọn hắn liền làm bộ chạy đến Vô Tướng các để thăm hỏi, hiện tại đại hội luận võ bắt đầu, bọn hắn liền bắt đầu làm bộ làm tịch, người không biết, còn tưởng bọn hắn là tứ đại tông môn chứ!”
“Sư điệt. . .”
Lúc này, có đệ tử Vô Tướng các bên cạnh lôi kéo Tần Diệc, khẽ kêu hắn hai tiếng.
Bởi vì Tần Diệc là hướng mặt về phía Mộc Ly và đám người, còn lưng thì đối diện với ngoài cửa, nhìn thấy biểu cảm của mấy người có chút cứng ngắc, Tần Diệc quay đầu lại, liền thấy Diêu Thiên Nguyên với vẻ mặt xanh xám, sau lưng còn có Uông Tù Hoán cùng Ngô Hâm và đám người.
“Tần công tử, nói xấu người sau lưng, cũng không phải hành vi của quân tử!”
Diêu Thiên Nguyên lạnh giọng nói.
Bọn hắn sở dĩ tới hiện tại, quả thực có ý nghĩ phô trương, bởi vì bọn họ lần này tới tham gia đại hội luận võ, chính là nhắm vào tứ đại tông môn mà tới, cho nên Diêu Thiên Nguyên cố ý đến muộn, bởi vì trong lòng hắn, hiện tại Cầm Long khuyết sớm đã có thể sánh ngang tứ đại tông môn, chỉ cần đại hội luận võ kết thúc, thì bọn hắn Cầm Long khuyết chính là chắc chắn trở thành tứ đại tông môn!