Chương 663: Mang thù nên làm cái gì (1)
Cục diện giằng co lúc đầu, trong nháy mắt bị làm lệch đi.
Vốn dĩ Tôn Nguyên Hương cho rằng, dưới “thế công ôn nhu” của mình, không có nam nhân nào có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay nàng. Lại thêm nàng vừa rồi lần đầu tiên sử dụng ra một chút ánh mắt mị hoặc, Tần Diệc khẳng định sẽ bị nàng công hãm!
Nhắc tới cũng lạ, Tôn Nguyên Hương cũng không phải loại người không có chút tự mình hiểu lấy về nhan sắc bản thân như Tần Diệc nghĩ —— nàng cũng biết, chính mình tuyệt không phải loại đại mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành kia, nàng nhiều lắm là được coi là trên trung đẳng mà thôi. Mà nghe những thư sinh ở Xuân Mãn lâu kia nói, vị hôn thê của Tần Diệc có dung mạo khuynh quốc khuynh thành, vậy mình so với vị hôn thê của hắn, tỉ lệ lớn là không chiếm ưu thế.
Tuy nhiên, Tôn Nguyên Hương từ trước đến nay đều là người tự tin.
Bởi vì gia thế Tôn Nguyên Hương bày ở đó, cho dù phóng nhãn nhìn khắp Giang Lăng lớn như vậy, Tôn gia cũng tuyệt đối là tồn tại số một số hai.
Lúc trước, Tôn Nguyên Hương còn cảm thấy Lâm Hoằng Nghị là sự lựa chọn tốt nhất, dù sao Lâm Hoằng Nghị dáng dấp còn có thể, cũng coi là trên trung đẳng, ở cùng với nàng cũng là tồn tại trai tài gái sắc. Hơn nữa Lâm Hoằng Nghị có chút tài năng, được xưng là Giang Lăng đệ nhất tài tử, đây mới là điểm Tôn Nguyên Hương coi trọng nhất —— mặc dù nói Tôn Nguyên Hương là đại đệ tử Lăng Sơn phái, thế nhưng nàng từ nhỏ sống ở thư hương môn đệ, đối với thi từ có niềm yêu thích đặc biệt, đây cũng là hạng mục cộng điểm của Lâm Hoằng Nghị ở chỗ nàng.
Chỉ bất quá, hậu kỳ sau khi nàng cùng Lâm Hoằng Nghị cãi nhau rồi tách ra, có một khoảng thời gian rất dài không chú ý qua thi từ. Hôm nay, Tần Diệc xuất hiện, phảng phất lại làm cho nàng nhặt lại tình yêu đối với thi từ, bởi vì thi từ Tần Diệc viết đều quá tốt rồi, tùy tiện cầm một bài đi ra, đều có thể treo lên đánh bất luận kẻ nào!
Có một cái nháy mắt, Tôn Nguyên Hương đều đang nghĩ, chính mình phía trước có phải là cũng quá choáng váng chút rồi không? Vì sao nàng lúc ấy sẽ si mê Lâm Hoằng Nghị như vậy? Lâm Hoằng Nghị so với Tần Diệc —— hừ, hắn xách giày cũng không xứng!
Đương nhiên, Tần Diệc sở dĩ hấp dẫn Tần Nguyên Hương như vậy, ngoại trừ viết được một bài thơ hay ra, chủ yếu nhất vẫn là “giao diện” của Tần Diệc quá ổn. Tôn Nguyên Hương trước kia chưa từng thấy nam tử nào đẹp mắt như vậy, cho nên khi còn chưa biết Tần Diệc đến cùng có biết làm thơ từ hay không, nàng liền có hảo cảm đối với Tần Diệc.
Mặc dù nàng nghe nói Tần Diệc có vị hôn thê, hơn nữa vị hôn thê của hắn còn có dung mạo khuynh quốc khuynh thành, khẳng định hơn hẳn chính mình —— nhưng, Tôn Nguyên Hương không cảm thấy gia thế vị hôn thê của hắn hơn được mình!
Cho nên, Tôn Nguyên Hương để lộ gia thế ra, lại thể hiện ra một mặt đầy tính dẫn dắt… Không đúng, là một mặt mị hoặc của mình trước mặt Tần Diệc, nàng không tin Tần Diệc có thể chống đỡ.
Kết quả Tần Diệc chống đỡ được hay không còn chưa biết, thế nhưng một thanh âm lại cắt ngang kế hoạch tiếp theo của Tôn Nguyên Hương, sắc mặt nàng lập tức kéo xuống.
Mặc dù không biết người đến là ai, nhưng chỉ nghe giọng nói, liền biết đối phương là nữ nhân, hơn nữa còn là một nữ nhân xinh đẹp. Chẳng lẽ là vị hôn thê của hắn?
Tôn Nguyên Hương mặt đen lại nghĩ, nếu thật là vị hôn thê của hắn thì càng tốt, chính mình vừa vặn cho nàng ta một cái ra oai phủ đầu!
Thế là, Tôn Nguyên Hương quay đầu lại, tiếp đó cả người đều sửng sốt.
“Mộc. . . Mộc trưởng lão?”
“. . .”
Nguyên lai, người tới chính là Trưởng lão Mộc Ly của Vô Tướng các.
Mộc Ly mang theo đám người Tiết Khả Ngưng đi bờ hào hộ thành xem pháo hoa. Về tiến trình Tần Diệc dạy dỗ Ngụy Phổ Viên, đừng nói là Mộc Ly, bao gồm cả đám người Tiết Khả Ngưng đều không lo lắng qua, bởi vì các nàng biết, Ngụy Phổ Viên cùng Tần Diệc căn bản không cùng một đẳng cấp, Tần Diệc muốn giáo huấn hắn dễ như trở bàn tay.
Bất quá, nhìn pháo hoa rực rỡ từ từ bay lên, chiếu sáng gò má mỗi người rõ ràng, khiến người hoa mắt, nhìn cảnh tượng thịnh vượng này, Mộc Ly liền bắt đầu nhớ đến Tần Diệc, bởi vì ban đầu ở huyện Hoài Dương, Tần Diệc liền đáp ứng nàng, muốn bồi nàng đón năm mới, cùng nàng đi xem pháo hoa.
Hiện tại pháo hoa có rồi, Tần Diệc lại không ở bên người.
Thế là, Mộc Ly lên tiếng chào hỏi Tiết Khả Ngưng, liền một mình đi về phía Xuân Mãn lâu, nàng nghĩ Tần Diệc cũng sắp xong rồi —— đối phó một tên Ngụy Phổ Viên mà thôi, Tần Diệc lãng phí không mất bao nhiêu thời gian.
Kết quả còn chưa tới cửa Xuân Mãn lâu, nàng liền xa xa nhìn thấy Tần Diệc, bên cạnh còn có một nữ nhân, con mắt Mộc Ly liền híp lại.
Chờ nàng tới gần một chút, liền nghe được cuộc đối thoại của hai người, ánh mắt Mộc Ly đều lạnh xuống —— nàng vẫn hài lòng đối với biểu hiện của Tần Diệc. Đương nhiên cũng tin tưởng Tần Diệc, đây cũng không phải bởi vì Tần Diệc là chính nhân quân tử gì, mà là bởi vì ánh mắt Tần Diệc vẫn còn “online”. Vô luận là Cổ Nguyệt Dung, Ninh Hoàn Ngôn, hay là Chúc Tưởng Nhan hoặc Tống Khanh Phù, đương nhiên còn phải thêm nàng một cái, người nào không phải đại mỹ nhân cái thế?
Lại nhìn cô ả Tôn Nguyên Hương này, dáng dấp căn bản không đẹp mắt không nói, hơn nữa còn không có khí chất gì, Tần Diệc làm sao lại có ý tứ đối với nàng ta?
Mà kết quả chân thực cũng đúng là như thế, Tần Diệc căn bản không muốn trả lời ý nghĩ của nàng ta, Mộc Ly thấy thế chỉ muốn cười lạnh.
Thế là, nàng liền mở miệng.
Mà Tôn Nguyên Hương sau khi thấy rõ ràng người tới đã ngây dại, bởi vì nàng căn bản không biết tại sao Mộc Ly lại tới đây, tại sao lại dính líu vào việc này?
Đột nhiên, Tôn Nguyên Hương liền nghĩ đến, Tần Diệc nhìn như không có chút nội lực nào, lại có thể nói đánh ai liền đánh người đó, ngay cả nàng cũng không nhìn thấy hắn ra tay như thế nào —— đến cùng là Tần Diệc quá mức lợi hại, hay là kỳ thật người động thủ hoàn toàn là một người khác?
Chẳng lẽ, là Mộc Ly ra tay?
Nghĩ đến khả năng này, Tôn Nguyên Hương trong nháy mắt sáng tỏ thông suốt. Vừa rồi nàng vẫn luôn suy nghĩ, trong Xuân Mãn lâu cũng không có cao thủ, đến cùng người nào mới có thể động thủ dưới mí mắt nàng. Hiện tại xem ra, đáp án tìm tới rồi, người kia có lẽ chính là Mộc Ly!
Đến mức Mộc Ly vì sao muốn giúp Tần Diệc, hai người có lẽ quen biết, lại hoặc là Mộc Ly cũng đối với Tần Diệc. . .
Mặc dù điều này nghe có vẻ không thể tưởng tượng nổi, dù sao Mộc Ly là ai? Đây chính là Trưởng lão Vô Tướng các – một trong tứ đại tông môn, địa vị cao cao tại thượng, ngay cả Tôn Nguyên Hương thấy nàng đều tự ti mặc cảm, nàng cảm mến một nam tử, tựa hồ rất không có khả năng.
Cũng đừng quên, vô luận Mộc Ly cao cao tại thượng bao nhiêu, nói cho cùng nàng chỉ là một nữ nhân mà thôi. Mà Tôn Nguyên Hương đồng dạng là nữ nhân, nữ nhân là hiểu rõ nữ nhân nhất, nàng đều có thể coi trọng Tần Diệc, Mộc Ly lại làm sao không thể?
“Mộc trưởng lão, sao ngài lại tới đây?”
Tôn Nguyên Hương mở miệng cười hỏi.
“Ngươi có thể tới, chẳng lẽ ta không thể tới?”
Mộc Ly tựa như ăn phải thuốc súng vậy, nói chuyện đều mang hỏa khí.
“Có thể tới. . . Mộc trưởng lão tự nhiên có thể tới. . .”
Tôn Nguyên Hương cười làm lành nói. Lúc này, tâm nàng đang chìm xuống, bởi vì nàng gần như có thể kết luận, giữa hai người bọn họ nhất định là có chuyện, bằng không Mộc Ly nói chuyện cũng sẽ không xông như thế.
“Ta vừa rồi nghe nói, ngươi không cho hắn đi?”
Mộc Ly nhìn chằm chằm Tôn Nguyên Hương, gằn từng chữ. Khí thế cường đại phát ra trên người Mộc Ly ép Tôn Nguyên Hương không dám nói lời nào.
Nhưng Tôn Nguyên Hương cuối cùng không phải người bình thường, nàng cuối cùng vẫn ngẩng đầu nhìn thẳng vào ánh mắt Mộc Ly, nói ra: “Mộc trưởng lão, ta cùng vị Tần công tử này mới quen đã thân, cho nên muốn cùng hắn nói chút chuyện, đến mức nói không cho hắn đi, cũng chỉ là nói đùa với hắn mà thôi. Dù sao chân sinh trưởng ở trên người hắn, hắn muốn đi, ta còn có đạo lý ngăn hắn không đi sao?”