Chương 580: Lăn ra Giang Lăng (1)
Giờ phút này, Phác Nghĩa hiển nhiên đã trở thành kẻ cô đơn.
Vốn dĩ còn hơn mười thư sinh Toại Châu đi cùng hắn, hiện tại cũng cùng hắn kéo giãn khoảng cách, phảng phất lo lắng lửa sẽ cháy lây sang người mình.
Kỳ thật bọn hắn sở dĩ nhanh như vậy liền cùng Phác Nghĩa phủi sạch quan hệ, nói cho cùng vẫn là bọn hắn đã nghe lọt lời Tần Diệc nói.
Tần Diệc nói, Phác Nghĩa tới Giang Lăng là sớm có dự mưu, nhưng lúc Phác Nghĩa gọi bọn họ tới Giang Lăng, nói lại là dẫn bọn hắn cùng đi cảm nhận phong thổ Giang Lăng, trải nghiệm sinh hoạt vùng sông nước Giang Nam, cũng tham gia Thượng Nguyên thi hội Giang Lăng một chút, học hỏi lẫn nhau, dù sao Toại Châu cùng Giang Lăng chênh lệch vẫn còn không ít, bọn họ chạy tới vừa vặn có thể cảm nhận bầu không khí văn học của Giang Lăng.
Dù sao trước đó tư tưởng mà Phác Nghĩa nhồi nhét cho bọn hắn, không thể nghi ngờ đều là vô cùng cao thượng, cũng để cho bọn hắn đối với chuyến đi Giang Lăng này tràn đầy ước ao và hi vọng, chỉ bất quá khi đối mặt với thi từ của Tần Diệc, biểu hiện của Phác Nghĩa liền tương đối kháng cự.
Hơn nữa Phác Nghĩa còn một mực nhồi nhét cho bọn hắn tư tưởng rằng thi từ của Tần Diệc đều là đạo văn, để cho bọn họ gặp người liền nói —— đương nhiên, là nói cùng nhóm thư sinh Giang Lăng, bọn hắn không rõ chân tướng còn tưởng rằng Tần Diệc thật sự là một tên đạo văn, thân là người đọc sách bọn hắn tự nhiên khinh thường hành động loại này của Tần Diệc, cho nên mới sẽ gặp người liền nói.
Hiện tại xem ra, bọn hắn hoàn toàn là bị Phác Nghĩa coi như vũ khí để sử dụng.
Phác Nghĩa luôn mồm coi bọn họ là huynh đệ, kết quả lại cố ý che giấu mục đích tới Giang Lăng, hơn nữa hắn căn bản là không biết thi từ của Tần Diệc đến cùng phải hay không đạo văn —— dù sao hắn không có bằng chứng, hắn nói những thứ này chỉ là vì đạt tới mục đích dẫn Lâm Hoằng Nghị ra ngoài, lại muốn để bọn hắn tiếp nhận sự chỉ trích của người khác!
Chỉ có thể nói, Phác Nghĩa quá ích kỷ, loại người này không đáng kết giao!
Cho nên, một đám thư sinh Toại Châu kịp thời ngăn chặn tổn thất, tranh thủ thời gian rũ sạch quan hệ với Phác Nghĩa!
Đồng thời, tất cả thư sinh Giang Lăng cũng đối với Phác Nghĩa trợn mắt nhìn, dù sao Phác Nghĩa chuẩn bị đạp bọn hắn thượng vị, đối với người đọc sách Giang Lăng bọn hắn thậm chí toàn bộ bầu không khí văn học Giang Lăng, không hề có chút kính nể nào!
Mà vô luận thư sinh Giang Lăng hay thư sinh Toại Châu, bọn hắn sở dĩ không hoài nghi Tần Diệc nói dối, chủ yếu vẫn là bởi vì sau khi Tần Diệc nói xong, Phác Nghĩa không có ngay lập tức phản bác!
Cái này hoàn toàn có thể nói rõ, Tần Diệc nói đúng, Phác Nghĩa có tật giật mình, tự nhiên không dám phản bác —— nếu là đổi thành người bình thường bị người vu hãm như vậy, phản ứng đầu tiên khẳng định là phản bác, tựa như vừa rồi lúc Phác Nghĩa bị nói thành con hoang, hắn vì sao không trầm mặc?
Bởi vậy có thể thấy được, Phác Nghĩa đúng là người như vậy, cho nên lúc này hắn mới sẽ trầm mặc ít nói không phản bác, đã như vậy, nhóm thư sinh Toại Châu tự nhiên sẽ không giống như lúc trước tiếp tục đi theo Phác Nghĩa —— người nào còn đi theo Phác Nghĩa, đó chính là kẻ ngu thuần túy, bọn hắn cũng không ngốc!
Kết quả là, vô luận là thư sinh Giang Lăng hay thư sinh Toại Châu, giờ phút này đều vô cùng thống nhất trợn mắt nhìn Phác Nghĩa, đồng thời có thật nhiều người cũng phát ra lời chào hỏi thân thiết đối với Phác Nghĩa.
Trong lúc nhất thời, Phác Nghĩa như là chuột chạy qua đường, đối mặt chính là cục diện người người kêu đánh, có lẽ ngay cả chính hắn đều không nghĩ tới sẽ xuất hiện cục diện loại này, cho nên trong nháy mắt hoảng hồn.
“Nói bậy nói bạ, quả thực nói bậy nói bạ!”
Phác Nghĩa nằm mơ đều không nghĩ tới, kế hoạch chính mình tỉ mỉ chuẩn bị, ngay cả người bên cạnh đều không nói, kết quả lại bị Tần Diệc nói ra không sai một ly, Phác Nghĩa cả người đều là trạng thái hoảng hốt cùng ngơ ngác, hắn còn đang suy nghĩ Tần Diệc làm thế nào đoán được đâu, cho nên một nháy mắt có chút không biết làm sao, điều này cũng làm cho hắn bỏ lỡ thời gian giải thích tốt nhất.
Mà thời gian tốt nhất một khi bỏ lỡ, Phác Nghĩa rõ ràng, muốn lại giải thích cũng rất khó khăn, hơn nữa người khác cũng rất khó lại tin tưởng hắn.
Bất quá, hắn lại không thể không giải thích, bằng không những người này sợ rằng sẽ càng thêm cừu thị hắn, thế là hắn tranh thủ thời gian nhìn về phía quần chúng vây xem, lấy một loại tư thái hèn mọn đáng thương để kêu oan cho mình.
“Mọi người đừng nghe hắn nói bậy! Hắn oan uổng ta như thế, chẳng qua là vì châm ngòi mâu thuẫn giữa người đọc sách Toại Châu cùng Giang Lăng chúng ta mà thôi! Mọi người tuyệt đối đừng trúng kế hắn!”
“. . .”
Phác Nghĩa khàn cả giọng vì chính mình hò hét, muốn khơi dậy sự đồng tình của mọi người đối với hắn, chỉ bất quá, sau khi hắn hô xong, trong Xuân Mãn lâu lặng ngắt như tờ, mọi người hai mặt nhìn nhau, hiển nhiên vẫn là không tin hắn.
Hơn nữa nếu như chỉ là lặng ngắt như tờ còn tốt chút, một lát sau trong đại sảnh liền vang lên âm thanh thảo phạt liên tục không ngừng.
“Oan uổng ngươi? Ngươi cũng xứng bị oan uổng?”
“Ngươi bằng lương tâm mà nói, người đọc sách Giang Lăng chúng ta đối với ngươi như thế nào?”
“Ngươi đường xa tới là khách, người đọc sách Giang Lăng chúng ta đương nhiên phải tận tình địa chủ chi nghị với ngươi, thế nhưng ngươi đã làm thế nào?”
“Vốn cho rằng ngươi thật sự là bởi vì ngưỡng mộ Lâm công tử, cho nên mới cùng Lâm công tử so tài luận bàn, ai ngờ ngươi tới Giang Lăng là vì đạp Lâm công tử thượng vị, tâm hắn đáng chết a!”
“Đáng giận hơn là, Lâm công tử không có chút nào phòng bị, lúc này mới trúng kế của ngươi, bị một bài thơ ngươi tỉ mỉ chuẩn bị đánh bại, liền phẩm hạnh loại này cũng vọng tưởng nổi danh? Nằm mơ!”
“. . .”
Một đám người đọc sách Giang Lăng sau khi nghe lời Tần Diệc, hiển nhiên không muốn lại tin tưởng bất kỳ câu nào của Phác Nghĩa, bởi vì bọn họ tin Tần Diệc, cảm thấy Phác Nghĩa chính là vì đạp người đọc sách Giang Lăng bọn hắn cùng với Lâm Hoằng Nghị để thượng vị, người như vậy, không đáng để bọn hắn đồng tình cùng ủng hộ.
Kết quả là, một đám người lại lần nữa dùng văn chương để lên án tội trạng của hắn.
Mà Phác Nghĩa nghe được mọi người căn bản không tin tưởng hắn, thậm chí ngay cả nhóm thư sinh Toại Châu đi cùng hắn tới Giang Lăng, lúc này cũng im lặng không nói, đừng nói là giúp hắn, bọn hắn không bỏ đá xuống giếng sợ là đều đã tốt lắm rồi!
Cho nên, Phác Nghĩa giờ phút này đã chúng bạn xa lánh, cả người liền có chút cảm giác đâm lao thì phải theo lao —— dù sao cũng không có người giúp hắn, hắn cũng không cần bất kỳ ai ủng hộ, vậy thì làm tới đi!
Sau đó, Phác Nghĩa cười lạnh một tiếng, nói ra: “Thua chính là thua, còn kiếm cớ gì? Hơn nữa ngay cả chính Lâm Hoằng Nghị đều không có nói thêm cái gì, các ngươi tại đây nói cái gì đó?”
“. . .”
Vừa rồi Phác Nghĩa có dáng vẻ chuột chạy qua đường người người kêu đánh, cho nên những thư sinh Giang Lăng này mới không chút kiêng kỵ dùng văn chương lên án tội trạng của hắn, bởi vì bọn họ cảm thấy, coi như bọn hắn mắng Phác Nghĩa, Phác Nghĩa cũng sẽ không hoặc là không dám đáp trả, nhưng ai ngờ Phác Nghĩa còn dám cãi lại đâu?
Hơn nữa Phác Nghĩa không chỉ là cãi lại, hắn nói vừa lúc chạm vào chỗ đau của những thư sinh Giang Lăng này —— Lâm Hoằng Nghị xem như Giang Lăng đệ nhất tài tử, hắn đại biểu trình độ văn học cao nhất của Giang Lăng, mặc dù bình thường trong âm thầm, những thư sinh Giang Lăng này cũng chưa chắc chịu phục Lâm Hoằng Nghị, bất quá đây chẳng qua là người mình không hợp nhau, một khi liên quan đến đối ngoại, những thư sinh Giang Lăng này vẫn là vô cùng ủng hộ Lâm Hoằng Nghị.
Dù sao thi tài của Lâm Hoằng Nghị, mọi người đều rõ như ban ngày, thậm chí có thể nói Lâm Hoằng Nghị đại biểu cho mặt mũi của người đọc sách Giang Lăng, nếu như Lâm Hoằng Nghị đều thua, vậy toàn bộ Giang Lăng bọn hắn cũng đều thua.