Chương 573: Tiền thưởng (1)
Bên trong Xuân Mãn lâu, bầu không khí giương cung bạt kiếm.
Phác Nghĩa nhìn Lâm Hoằng Nghị nói: “Vừa rồi lúc Lâm công tử còn chưa tới, ta đã phân tích qua, phân tích tự nhiên là tại sao thi từ của Tần Diệc này là đạo văn, hơn nữa phân tích có lý có cứ. Các vị huynh đài ở đây cũng đều tán thành phân tích của ta, đồng thời nhất trí cho rằng thi từ của Tần Diệc đúng là đạo văn, nói rõ phân tích của ta không có vấn đề gì cả. Hay là hiện tại ta nói lại với Lâm công tử một chút ta phân tích như thế nào?”
Nói xong không quên cười lạnh một tiếng: “Cũng tốt để cho Lâm công tử biết, tên Tần Diệc đã hù Lâm công tử đến mức đóng cửa không ra kia, kỳ thật chính là một kẻ giả mạo chỉ biết đạo văn mà thôi! Ta phân tích như thế, kỳ thật Lâm công tử còn nên cảm ơn ta đấy, bởi vì ta phân tích xong, Lâm công tử sau này cũng không cần đóng cửa không ra nữa, bởi vì cái tên Tần Diệc kia chẳng qua chỉ là cái danh hão mà thôi, làm sao đến mức để cho Lâm công tử sợ đến như vậy? Ha ha ha. . .”
“. . .”
Nói xong, Phác Nghĩa cười to một trận, hơn nữa trong tiếng cười của hắn ẩn chứa ý tứ quá mức rõ ràng, tràn đầy sự khinh thường đối với Lâm Hoằng Nghị, chỉ cần là người bình thường, liền có thể nghe ra vô cùng rõ ràng.
Lời này vừa nói ra, đám thư sinh Giang Lăng trước tiên ngồi không yên.
“Họ Phác, ngươi nói cái gì đấy?”
“Đúng a, ai nói Lâm công tử bị hù dọa?”
“Biết nói thì nói, không biết nói thì ngậm miệng!”
“. . .”
Vừa rồi Lâm Hoằng Nghị không ở đây, những thư sinh Giang Lăng này hoặc nhiều hoặc ít vẫn kiêng kị Phác Nghĩa, hiện tại Lâm Hoằng Nghị đến, bọn hắn phảng phất có trụ cột cùng chỗ dựa, tự nhiên sẽ không chiều theo hắn.
Mà những thư sinh Toại Châu kia tự nhiên cũng muốn bảo vệ Phác Nghĩa, trực tiếp giằng co cùng đám thư sinh Giang Lăng.
Lâm Hoằng Nghị xua tay, ra hiệu thư sinh Giang Lăng lui ra, sau đó ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Phác công tử cũng không cần phân tích với ta, bởi vì ta căn bản không tin! Lúc trước ngày Tần công tử từ Giang Lăng trở về, tại hạ liền từng gặp Tần công tử, đối với khí chất và ăn nói của Tần công tử, tại hạ cũng là tận mắt nhìn thấy.”
“Tại hạ từ ba tuổi bắt đầu liền đi theo gia phụ học tập biết chữ, đọc cũng đều là sách thánh hiền, đối với nhìn người, tại hạ luôn luôn rất chuẩn. Tần công tử rốt cuộc có thực học hay không, tại hạ xem xét liền biết, cho nên không cần mặc cho người nào phân tích, tại hạ đều có thể xác định, 《 Thủy Điệu Ca Đầu 》 chính là do Tần công tử tự tay viết!”
“Ngược lại là có ít người danh xưng là đệ nhất tài tử, ta chỉ nhìn một cái đã cảm thấy hữu danh vô thực, còn có người nghi vấn tài năng của Tần công tử, dưới góc nhìn của ta cũng chỉ là bất lực sủa loạn mà thôi! Bởi vì hắn không sánh bằng Tần công tử, cho nên mới sẽ cố ý mở miệng chửi bới Tần công tử, trên thực tế, đây cũng chỉ là một loại biểu hiện bất lực mà thôi!”
“. . .”
Mặc dù Lâm Hoằng Nghị nói là “Có ít người” nhưng tất cả mọi người ở đây đều vô cùng rõ ràng, Lâm Hoằng Nghị nói chính là Phác Nghĩa, liền kém chỉ vào mũi Phác Nghĩa mắng lên!
Mà Phác Nghĩa làm một văn nhân, vẫn là Đệ nhất tài tử Toại Châu, công phu mồm mép của hắn cũng rất cao, đều bị Lâm Hoằng Nghị chỉ vào mũi mắng lên, hắn làm sao có thể nhẫn?
Thế là hắn cười lạnh một tiếng, trả lời: “Tại hạ ngược lại là cảm thấy, có ít người có thể bị thi từ đạo văn hù đến, nói rõ người này chính mình cũng không có bản lĩnh thật sự gì, uổng là người đọc sách!”
“Ngươi đang nói ta?”
Phác Nghĩa nói như vậy, nói rõ là chuẩn bị vạch mặt cứng rắn, Lâm Hoằng Nghị tự nhiên sẽ không chiều theo tật xấu của hắn, trực tiếp hỏi.
Phác Nghĩa cũng không ngán hắn, dù sao từ khắc Phác Nghĩa đặt chân đến Giang Lăng trở đi chính là chạy tới vì Lâm Hoằng Nghị, hiện tại vừa vặn mượn cơ hội này cùng Lâm Hoằng Nghị hảo hảo trò chuyện một chút.
“Thính lực của Lâm công tử thật tốt!”
Phác Nghĩa chắp tay, không quên nói móc một câu.
Lâm Hoằng Nghị vốn đang mặt lạnh, vậy mà trực tiếp cười, hắn là bị chọc cười vì tức: “Nói như vậy, Phác công tử chướng mắt tại hạ, cảm thấy tại hạ ngay cả ngươi cũng không bằng?”
“Rốt cuộc có so được với ta hay không, cái kia phải so qua mới biết được.”
Phác Nghĩa nghênh tiếp ánh mắt Lâm Hoằng Nghị, trầm giọng nói: “Thế nhưng chỉ bằng việc Lâm Hoằng Nghị e ngại thi từ đạo văn của Tần Diệc, từ phương diện này đến xem, Lâm công tử xác thực không bằng tại hạ! Tại hạ ít nhất dám vạch trần việc này, mà Lâm công tử thì chỉ biết đóng cửa không ra!”
Lâm Hoằng Nghị xua tay, nói ra: “Bây giờ là chuyện giữa hai người chúng ta, chớ có lại liên lụy Tần công tử! Ngươi muốn chửi bới Tần công tử thì cũng phải thắng ta trước đã, nếu không ngươi căn bản không có tư cách nói Lâm công tử!”
“Tốt, vậy liền so một trận!”
“Tốt, vậy liền so một trận!”
“. . .”
Hai người đối chọi gay gắt, ai cũng không sợ ai, bầu không khí Xuân Mãn lâu trong nháy mắt bị đẩy lên cao trào, mà ở phía sau đám người, ba người Tần Diệc, Tiết Khả Ngưng cùng Tân Di ngồi ngay ngắn bên cạnh bàn xem kịch.
Nhìn thấy Lâm Hoằng Nghị cùng Phác Nghĩa khiêu chiến, Tiết Khả Ngưng hiếu kỳ nói: “Ngươi quen biết vị Lâm công tử này?”
Dưới góc nhìn của Tiết Khả Ngưng, Lâm Hoằng Nghị khẳng định quen biết Tần Diệc, hơn nữa quan hệ với Tần Diệc chắc hẳn rất tốt —— nếu không thì Lâm Hoằng Nghị cần gì phải ra mặt vì Tần Diệc sao?
Ai ngờ Tần Diệc lại lắc đầu, cười khổ một tiếng nói: “Kỳ thật ta cũng không tính được là quen biết Lâm công tử, nhiều nhất chẳng qua là lúc ban đầu từ Nam Sở về Giang Lăng, từng có một lần gặp mặt với hắn mà thôi.”
“Một lần gặp mặt?”
Tiết Khả Ngưng có chút không thể tin nói.
“Xác thực như vậy.”
Tần Diệc nhẹ gật đầu.
“Vậy vị Lâm công tử này. . .”
Tiết Khả Ngưng trầm mặc một lát, mới mở miệng nói: “Rất tốt.”
“Đúng vậy a, không nghĩ tới Lâm công tử trượng nghĩa như vậy.”
Tần Diệc phụ họa nói: “Chờ một chút ta phải cùng hắn uống một chén thật ngon!”
“. . .”
Nói thật, từ khi Tần Diệc xuyên qua tới đến nay, người đọc sách to to nhỏ nhỏ cũng thấy không ít, thế nhưng trong số những người đọc sách này, lại không có một ai có thể lọt vào mắt Tần Diệc.
Ngạn ngữ nói văn nhân tương khinh, câu nói này dùng trên người những kẻ đọc sách mà Tần Diệc từng gặp trước đây, đúng mức, duy chỉ có Lâm Hoằng Nghị này có chút đặc thù. Hắn khi nghe đến từ của Tần Diệc về sau, không có sinh ra nửa phần bất kính hoặc là hoài nghi, ngược lại tất cả đều là kính sợ.
Loại tâm tính này, cũng trách không được hắn là Đệ nhất tài tử Giang Lăng, cho nên Tiết Khả Ngưng đánh giá Lâm Hoằng Nghị “Rất tốt” hắn hoàn toàn tán thành.
. . .
Trong khoảng thời gian Tần Diệc cùng Tiết Khả Ngưng thì thầm, đại sảnh Xuân Mãn lâu đã nhường chỗ cho Lâm Hoằng Nghị cùng Phác Nghĩa.
Đã nói là so tài, tự nhiên là muốn so thi từ.
Dù sao, hai người này đều là người đọc sách, hơn nữa một người là Đệ nhất tài tử Giang Lăng, một người danh xưng Đệ nhất tài tử Toại Châu, mặt ngoài nhìn như là hai người so tài, trên thực tế là Giang Lăng cùng Toại Châu so tài, cho nên thư sinh Giang Lăng cùng thư sinh Toại Châu tại hiện trường đều vô cùng phấn khởi.
Bọn hắn tự nhiên hi vọng người mình ủng hộ chiến thắng, cho nên tranh thủ thời gian kéo một chiếc bàn dài đi ra. Lâm Hoằng Nghị cùng Phác Nghĩa đứng ở hai bên, mà trên mặt bàn trước người bọn họ sớm đã trải tốt giấy Tuyên, các thư sinh bên cạnh cũng giúp bọn hắn mài tốt mực, bày sẵn bút, chỉ chờ bọn hắn múa bút thành văn.
Mà Lâm Hoằng Nghị cùng Phác Nghĩa hai người đứng đối mặt nhau, đều cầm lên bút lông trên bàn, phảng phất bất cứ lúc nào cũng sẽ múa bút thành văn.
Các thư sinh vây xem một bên cũng đang cổ vũ động viên cho người mình ủng hộ, thư sinh Giang Lăng tự nhiên hi vọng Lâm Hoằng Nghị thắng, mà thư sinh Toại Châu cũng không hi vọng nhìn thấy Phác Nghĩa thua.