Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-dong-trac-yeu-dan-nhu-con.jpg

Ta, Đổng Trác, Yêu Dân Như Con

Tháng 2 23, 2025
Chương 358. Đại Hán đã không chứa nổi lão phu Chương 357. Có hương vị hôn lễ
pokemon-shinji-lai-noi-song-gio.jpg

Pokemon: Shinji Lại Nổi Sóng Gió

Tháng 3 8, 2025
Chương 100. Tiến hóa, về nhà - FULL Chương 99. Riley
than-sung-tien-hoa.jpg

Thần Sủng Tiến Hóa

Tháng 1 26, 2025
Chương 850. Chương cuối Chương 849. Giết lại
tram-tuoi-tu-tien-tu-thuc-tinh-thien-linh-can-bat-dau.jpg

Trăm Tuổi Tu Tiên: Từ Thức Tỉnh Thiên Linh Căn Bắt Đầu

Tháng 2 7, 2026
Chương 528: Hoàng triều khí vận hồ! Chương 527: Đông Cung mưu đồ bí mật!
tu-la-kiem-than

Tu La Kiếm Thần

Tháng 2 5, 2026
Chương 3984: Tiên Vương lại như thế nào Chương 3983: Giết gà dọa khỉ
am-phu-phong-truc-tiep-phong-ta-tai-khoan-ta-danh-cha-nguoi

Âm Phủ Phòng Trực Tiếp: Phong Ta Tài Khoản? Ta Đánh Cha Ngươi

Tháng mười một 7, 2025
Chương 910: Đại kết cục Chương 909: Tế thân dẫn kiếp!
muc-muu-kiem-chu.jpg

Mục Mưu Kiếm Chủ

Tháng 2 2, 2026
Chương 261: Kiếm phổ đoạt thức ăn! Chương 260: Thụ nhân!
cuc-dao-thien-ma.jpg

Cực Đạo Thiên Ma

Tháng 1 19, 2025
Chương 1213. Chương cuối Chương 1212. Chung kết (2)
  1. Nhất Thống Thiên Hạ
  2. Chương 52 : Tương Kế Tựu Kế
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 52 : Tương Kế Tựu Kế

Lý Hạo nhảy nhổm dậy, hét toáng lên: “Cái gì? Cái gì mà tiếm đoạt hoàng quyền. Khanh chớ nói đùa với trẫm.”

Vẫn đứng sau bàn, trợn mắt sợ hãi nhìn Trần Tự Khánh đang đứng bên dưới, Lý Hạo nói tiếp: “Không thể nào, Đỗ ái khanh là trung thần của triều Lý, sao có thể phản bội trẫm?”

“Hoàng thượng, xin hoàng thượng nghe vi thần nói tiếp. Khắp kinh thành bây giờ đang nổi lên những tin đồn, hoàng thượng đã từng nghe qua hay chưa?” Trần Tự Khánh trầm giọng ngắt lời Lý Hạo.

“Nghe qua cái gì chứ hả? Lại còn chuyện gì nữa? Trần khanh gia mau nói.” Lý Hạo hỏi dồn.

“Hiện nay khắp kinh thành đang loan truyền nhau rằng Tô thái úy đã thao túng triều chính, một tay che trời, chuyện tiếm ngôi đoạt vị chỉ còn là chuyện sớm muộn mà thôi.” Trần Tự Khánh khẳng định.

“Sao có thể?” Ngồi xuống ghế đánh phịch một cái, Lý Hạo ngửa đầu thở dốc. Bất quá trong lòng hắn đang ai oán: “Ây da, ê mông quá, lần sau có giả bộ cũng phải nhẹ một chút mới được.”

“Bẩm hoàng thượng, dã tâm của Tô Trung Từ đã phơi bày như ánh sáng giữa ban ngày, như mặt trời mọc hướng đông. Vi thần cầu xin hoàng thượng minh xét.” Tô Trung Từ tiếp tục xúc xiểm.

Lý Hạo hốt hoảng ngoái đầu qua lại, hết đứng lại ngồi, đứng ngồi chán lại đi ra trước mặt Trần Tự Khánh đi vòng vòng thêm mấy vòng, miệng không ngừng lẩm nhẩm: “Không được, không được. Không ai có thể cướp ngôi của trẫm. Không ai có thể đẩy trẫm xuống ngai vàng.”

Đi thêm vài vòng nữa, hắn hét toáng lên, rồi toan bỏ ra ngoài: “Không xong rồi, trẫm phải đi báo với mẫu hậu. Mẫu hậu sẽ giúp trẫm giải quyết. Đúng vậy, trẫm phải tìm mẫu hậu.”

Trần Tự Khánh thấy Lý Hạo như một thằng nhóc con bị giật kẹo chưa gì đã khóc lóc đòi đi tìm mẹ, vội vàng kinh hô: “Hoàng thượng, hoàng thượng, xin hoàng thượng dừng bước, thần nguyện vì hoàng thượng giải mối ưu phiền.”

Bước thêm vài bước nữa, mới chầm chậm dừng lại, Lý Hạo quay người lại hỏi: “Trần ái khanh, khanh có thể giúp được trẫm sao?”

“Bẩm hoàng thượng, vi thần là tôi tớ của triều đình, là trung thần của nhà Lý, tất nhiên phải vì nhà Lý mà giải trừ nguy nan, hiểm họa.” Tô Trung Từ chính khí lẫm nhiên nói.

“Hay lắm… nhưng… đại sự này quá quan trọng. Mẫu hậu đã dặn trẫm chuyện đại sự gì cũng phải báo lại với mẫu hậu. Lỡ như trẫm không báo mẫu hậu sẽ trách mắng trẫm. Không được… trẫm phải về cung yết kiến mẫu hậu trước đã…” Lý Hạo tấm tắc khen hay, lại đắn đo suy nghĩ, ngập ngừng định quay về cung tiếp.

“A, hoàng thượng, khoan đã, hoàng thượng nghe vi thần nói. Hoàng thượng có bao giờ nghĩ, mình là nhất quốc chi quân, vương trung chi nhân. Hoàng thượng nên chứng tỏ mình đã trưởng thành, có nhiều lúc mình phải có chủ kiến của riêng mình chứ. Giả như thái hậu biết hoàng thượng đã có thể tự quyết định mọi chuyện, thần trộm đoán thái hậu sẽ rất vui mừng đấy ạ.” Trần Tự Khánh gắng sức uốn lưỡi khuyên bảo.

“Ừm, cũng có lý… Nhưng mà… Được rồi. Lần này trẫm nghe khanh.” Lý Hạo đứng trước mặt Trần Tự Khánh nhìn hắn với vẻ chờ mong.

“Hoàng thượng đã chịu nghe lời phải, chứng tỏ hoàng thượng chính là bậc minh quân xưa nay hiếm có, bậc hiền đế kim cổ khó tìm. Vi thần nguyện vì hoàng thượng dốc lòng tận lực.” Trần Tự Khánh khoan khoái tâng bốc thêm đôi câu nữa, hắn không tin không thể tâng cho thằng nhóc trước mặt lên tận mây xanh.

Lý Hạo cười sướng khoái, chụp lấy hai vai Trần Tự Khánh mà lay như quay cối xay: “Ha ha ha, người hiểu trẫm chỉ có Trần ái khanh. Trần ái khanh đích thực là tâm phúc, trung thần của trẫm. Tốt, bây giờ khanh hãy trình bày kế sách giúp trẫm giữ vững vương vị.”

Khen xong, Lý Hạo trở về chỗ mình ngồi xuống, lại còn ban cho Trần Tự Khánh được ngồi. Cả hai quân thần bàn bạc với nhau suốt cả buổi chiều đến tận khi mặt trời ngả bóng.

“Hoàng thượng, mong hoàng thượng hãy làm theo những gì mà vi thần đã xếp đặt. Chắc chắn Tô Trung Từ sẽ phải bó tay chịu trói, ngày huênh hoang của hắn không còn dài nữa. Vi thần xin cáo lui trước.” Trần Tự Khánh cúi đầu khom lưng, bộ dạng nho nhã thư sinh đặc trưng của hắn vẫn không bao giờ thay đổi, kể cả khi lập mưu hại người.

“Ha hả, Trần ái khanh, không còn lo lắng, trẫm đã ghi nhớ những lời của ái khanh. À, khi nào khanh rảnh rỗi hãy vào thăm Trần ái phi đi. Nàng rất nhớ nhung người nhà, cứ nỉ non trẫm cho gặp mãi. Ha ha ha, lỗ tai trẫm muốn thủng từ trái qua phải vì những lời mật ngọt của nàng rồi đây này.” Lý Hạo cười giả lả.

“Tạ ơn hoàng thượng. Hoàng thượng cũng biết công việc sắp tới bộn bề, thực khó lòng dứt ra được. Lâu nay, vi thần cũng rất ái ngại vì chuyện ấy, vi thần sẽ cố gắng sắp xếp để vào cung vấn an Nguyên phi nương nương. Mong hoàng thượng chuyển lời giúp vi thần.” Dứt lời, Trần Tự Khánh xoay người rời khỏi điện Thiên An.

Lý Hạo âm trầm nhìn ra ngoài cửa lớn, đăm chiêu suy nghĩ: “Trần Tự Khánh, ta không tin ngươi là người nông cạn, hấp tấp như thế. Lý do gì đã khiến hắn phải làm vậy? Trần Tự Khánh, ngươi muốn giở trò gì?Không được, phải cho người điều tra cặn kẽ chuyện này.”

Rất lâu sau, hắn lấy trong kệ bàn một tờ giấy màu vàng được thiết kế hoa văn đặc biệt, ở góc trên bên phải tờ giấy có viết hai chữ LH được uốn lượn vào nhau. Đây chính là loại giấy mật lệnh mà Lý Hạo đã yêu cầu làm ra, nhằm phục vụ cho việc liên lạc bí mật giữa hắn và người của gia tộc họ Đỗ. Cầm cây bút nghiên lên, hắn viết vào hai chữ “Thổi Lửa”. Lớn tiếng gọi Lý Văn Quý và Ngô Công Tài vào trong điện. Cả ba người lại thảo luận với nhau thêm nửa canh giờ nữa. Cuối cùng, Ngô Công Tài được giao nhiệm vụ chuyển mật thư đến Đỗ phủ. Không ai ngờ đến, phong ba chốn kinh thành lại nổi lên bởi bức mật thư ấy.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

attack-on-titan-titan-van-menh.jpg
Attack On Titan: Titan Vận Mệnh
Tháng 3 30, 2025
gia-thai-giam-tu-cong-luoc-quy-phi-bat-dau-quyen-nghieng-trieu-chinh.jpg
Giả Thái Giám: Từ Công Lược Quý Phi Bắt Đầu Quyền Nghiêng Triều Chính
Tháng 1 21, 2025
nghe-len-nguoi-o-re-tieng-long-nhac-phu-mot-nha-luong-cuong.jpg
Nghe Lén Người Ở Rể Tiếng Lòng, Nhạc Phụ Một Nhà Luống Cuống
Tháng mười một 29, 2025
mo-mat-ra-ve-den-lao-ba-nu-nhi-tu-vong-truoc-mot-ngay.jpg
Mở Mắt Ra, Về Đến Lão Bà Nữ Nhi Tử Vong Trước Một Ngày
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP