Chương 40 : Người Thần Bí Áo Đen
Nghe tiếng hét của gã gia đinh nọ, hai tên đang đứng kỳ quái quay đầu nhìn ra phía sau. Đã trễ, Lý Hạo nhún mình về phía hai gã gia đinh đang ngẩn ngơ, hai tay Lý Hạo nắm vào hai bên đầu, táng mạnh vào nhau.
Bụp.
Hai cái đầu giống như hai trái dưa hấu bị đập mạnh, xương sọ vỡ nát, máu tươi kèm theo tương não nhầy nhụa bắn ra tung tóe. Hai cái xác không đầu phún phún máu ở phần cổ, lúc lắc ba cái, đổ ập về phía trước. Máu vương khắp người Lý Hạo, máu văng cả ra tận chỗ hai gã gia đinh ở phía xa. Một giọt máu rơi vào mặt gã cao thủ, một giọt máu rơi vào tay gã kia.
Gã kia hoảng loạn cực độ, hàm răng va vào nhau lập cập, gã muốn kêu mà kêu không ra tiếng, chỉ nghe tiếng rên rỉ ư ư trong cổ họng. Gã vẩy vẩy cánh tay, ngồi phệt mông dưới đất, chân đạp loạn, lết lết, lùi về phía sau. Một mùi khai nồng nặc hòa lẫn mùi máu tanh tưởi bốc lên, dưới mông gã xuất hiện vũng nước vàng khè, thì ra gã chết nhát kia quá sợ hãi, tới nỗi đái hết ra quần.
Lý Hạo cười nanh ác, quệt máu dây trên khuôn mặt, bước từng bước về phía gã cao thủ, cất tiếng âm u như tử thần đòi mạng: “Mày, xứng đáng đánh với tao ba chiêu, lên đi.”
Không nói không rằng, gã gia đinh đập mạnh hai tay nện lên mặt đất, mượn lực bật người, từ trên cao gã đấm mạnh về phía Lý Hạo, tiếng gió vù vù theo quyền phong của gã. Lý Hạo đứng yên tại chỗ nghênh chiến, đấm thẳng vào nắm đấm của gã kia.
Rắc.
Tiếng xương vỡ vụn phát ra. Hai đấm chạm nhau, gã gia đinh rên lên đau đớn, cảm giác nhức nhối truyền từ các khớp ngón tay lộng tận óc. Gã rơi tự do xuống đất. Lý Hạo chuyển đấm thành trảo chộp vào ngực gã.
Thấy sắp bị năm ngón tay Lý Hạo ghim vào tim, gã gia đinh uốn người lộn nhào một vòng, vững vàng tiếp đất. Ngay lúc ấy, gã trợn trừng mắt nhìn ngón tay như con độc xà mổ thẳng vào cổ họng. Ngón tay ấy xọc sâu trong cổ họng, chuyển thành móc câu, xoay một vòng, mới kéo mạnh ra.
Ọc ọc!
Máu từ cổ họng gã gia đinh phun thành vòi dội vào áo Lý Hạo. Hai tay gã gia đinh ôm cổ họng, giật giật vài lần, sau đó buông tay, ngửa đầu ngã phịch xuống, âm thanh từ cổ họng gã gia đinh hãy còn vang lên nghe như tiếng suối đang óc ách chảy.
“Không tệ, có thể né được đòn Hổ Vồ Mồi.” Lý Hạo tán dương gã gia đinh vừa bị hắn chọc thủng họng. Hắn chuyển ánh mắt tới gã gia đinh đang run như cầy sấy ở góc tường, từ từ đi đến.
Gã gia đinh thấy tên hung thần kia tiến về phía mình, dựa hẳn vào tường, tay cào vào mép tường, chân chống đất đẩy cho người lui lại. Gã rất muốn đứng lên mà chạy, nhưng gã không thể chạy. Cả hai chân đã không còn điều khiển được, chúng hoàn toàn tê liệt, gã lắp ba lắp bắp: “Đ… đ… đ… đại… đại.. nh.. nh… nhân… th… tha… tha… mạng.”
“Suỵt…” Lý Hạo đặt tay dọc vành môi, đến sát bên cạnh gã gia đinh, quỳ xuống bằng một chân, gã nói qua hơi thở: “Im nào, đừng sợ, ngươi chẳng hiểu đâu, ngươi chẳng hiểu gì hết. Trẫm có thể giết cả nhà ngươi, cả vợ con ngươi, cả cha mẹ ngươi, dòng tộc ngươi. Nhưng trẫm vốn thiện lương, nhân từ. Cái chết của ngươi chính là để cứu mạng cả chín họ nhà ngươi. Thế nào hả? Ngươi có lời rồi, còn trẫm lại lỗ vốn. Nể tình cái câu xin tha mạng của ngươi, trẫm hạ chỉ, cho ngươi chết được toàn thây.”
Gã gia đinh mặt cắt không còn giọt máu, thở không ra hơi, đạp chân càng ngày càng quyết liệt. Gã lắc đầu quầy quậy: “Không… không.”
Một tay Lý Hạo bịt mồm gã gia đinh, một tay nắm lấy cổ, vặn mạnh.
Cụp.
Tiếng xương cổ gãy giòn tan, gã gia đinh tuyệt khí, đôi mắt mở lớn trợn trừng, gã chết không nhắm mắt. Lý Hạo đưa tay vuốt lên mắt gã, thì thào: “Yên nghỉ, người anh em.”
Cởi phăng áo gã gia đinh, Lý Hạo lau chùi sạch máu tươi trên mặt và tay, rồi vứt lại cái áo trùm lên mặt xác chết. Hắn một mặt cởi quần áo của hắn, một mặt đi đến bên cái xác ở phía ngoài, lột sạch quần áo không dính máu, mặc lên người. Không hề nhìn lại, Lý Hạo rời khỏi con hẻm, bóng dáng hắn khuất dần trong màn đêm u tối.
* * * * * * * * * *
Nửa vầng trăng treo cao, đêm về khuya lạnh dần. Một người mặc áo choàng đen trùm kín đầu, cúi gằm mặt, lầm lũi tiến về tòa phủ đệ to lớn, trên cổng tòa phủ đệ có khắc hai chữ vàng tráng lệ mà sâm nghiêm, Trần Phủ. Tới trước cổng, hai tên bảo vệ canh cổng giơ tay chặn lại, cất tiếng hỏi lạnh nhạt: “Ngươi là ai, muốn gặp người nào, biết nơi đây là đâu không?”
Người áo đen không đáp lời, móc từ trong túi áo choàng tấm thiếp bài màu đen, giơ lên cho hai người canh cổng xem. Người bên trái có vẻ còn trẻ, hững hờ nói: “Áo Đen. Nghĩa là cái quái gì? Ngươi đưa cho ta xem cái này làm gì hả? Biến đi, đây là phủ đệ họ Trần, không phải nơi để ngươi náo loạn.”
Người trung niên đứng bên phải giữ vai người thanh niên kia lại, trầm tĩnh nói: “Khoan đã. Tấm thiếp bài này… cậu nhanh chóng vào nói với quản gia cặn kẽ mọi chuyện, đi đi.”
Đoạn người trung niên quay sang người áo đen cung kính lên tiếng: “Mời đại nhân đứng đợi một lúc. Phiền đại nhân, mong đại nhân thông cảm.”
Vẫn im lặng, người áo đen gật đầu biểu lộ đã hiểu, không có ý muốn trò chuyện với người trung niên bảo vệ. Người thanh niên thấy người trung niên kia nghiêm túc như vậy, hắn không dám chậm trễ, xoay người đi vào phủ. Chốc lát sau, hắn đi ra cùng với một ông già đầu tóc hoa râm, mắt ưng, lưng thẳng, bước đi nhanh nhẹn, không chút biểu hiện của người già, đó chính là quản gia của phủ đệ họ Trần.
Đứng trước mặt người áo đen, lão quản gia lại không hề kiêu ngạo, giơ tay hướng vào trong phủ tỏ ý mời: “Áo Đen đại nhân, mời ngài vào, tộc trưởng đang đợi ở thư phòng.”
Người áo đen khẽ gật đầu, phất tay. Lão quản gia hiểu ý đi trước dẫn đường, người áo đen thinh lặng theo sát lão quản gia. Đến trước cửa thư phòng, lão quản gia đứng ngoài cửa, nói vọng vào: “Bẩm tộc trưởng, Áo Đen đại nhân đã tới.”
* Lời tác giả.
Tác giả xin giải thích thêm một chút về tâm lý của Lý Hạo ở hai phân đoạn gặp bà chủ quán và gã công tử bột.
– Thứ nhất, Lý Hạo là ông trùm xã hội đen. Khi bạn xem phim về các ông trùm mafia của Mỹ, Italy, Nhật Bản, Mexico thì sẽ thấy các ông trùm hành xử thường xuyên như thế. Đang nói nói cười cười là quay ngang lụi cho một dao hoặc bắn cho một phát. Còn chuyện tra tấn của mafia là như chuyện ăn cơm uống nước hàng ngày vậy, về độ tàn nhẫn thì không bút mực nào tả xiết.
– Thứ hai, khi bạn xem phim cung đấu, bạn có thể thấy vua, hoàng hậu, phi tần xem mạng người như cỏ rác vậy. Nô tì, thái giám động đậy làm sai một chút là bị đánh đến chết, xử tử hoặc ném xuống giếng. Vua thì còn đỡ một chút, chứ hoàng hậu, phi tần phải thường xuyên đấu đá với nhau, đấu trí đấu mưu, lúc nào cũng lo sợ bị người khác hại chết, nên tâm lý những người sống trong cung có phần thâm độc hơn người thường. Lý Hạo ở đây phải chịu cảnh quẫn bách bởi các tập đoàn quyền thần khống chế, hắn chú ý từng hành động lời nói, cũng lo sợ không biết lúc nào thì đám quyền thần giở chứng mà hại chết hắn không, hắn luôn sống trong sự bực bội, lo âu, sợ hãi. Bởi vậy, chỉ cần một cái chốt được mở là hắn sẽ bùng nổ mất hết lý trí.
– Thứ ba, ở đây Lý Hạo trở về quá khứ, nhập linh hồn vào linh hồn một vị vua trẻ con, hai linh hồn, hai ký ức kết hợp dẫn đến tâm lý có đôi chút khủng hoảng. Có lúc ta sẽ thấy Lý Hạo cư xử như trẻ con là bị vua Lý Hạo Sảm ảnh hưởng, có lúc ta sẽ thấy Lý Hạo có ý nghĩ có phần độc ác là do ký ức về thời mới ra tranh đấu giang hồ để trả thù cho người yêu. Đây là một loại tâm lý tội phạm đặc biệt. Khi gặp một trường hợp nào đó bị xúc động sẽ bộc phát ra.
– Thứ tư, khi bạn xuyên không sẽ gặp phải sự hỗn loạn về thời gian và không gian, lại thêm quá trình kết hợp ký ức, người bình thường sẽ phải cần một thời gian dài để thích nghi và quá độ sang cuộc sống mới, người nào yếu bị sang chấn tâm lý rất dễ dẫn đến phát điên. Đây là một quá trình quá độ của một ông trùm xã hội đen và một hoàng đế.
– Thứ năm, những người bị nhốt trong không gian chật hẹp lâu ngày thường dẫn đến ức chế tâm lý như vậy, ở đây lại phải chịu thêm cảnh áp bức về hành động và tính cách, không dám làm việc lỗ mãng. Lý Hạo bị nhốt trong hoàng cung, bốn bức tường to hơn một chút mà thôi, khó tránh khỏi tâm lý bị stress nặng nề. Minh chứng tốt nhất là các vụ án nghiêm trọng xảy ra khi người ta không được cho ra ngoài đường, chỉ quanh quẩn ở nhà trong một thời gian dài, các vụ án giết người, tự tử, treo cổ liên tục xuất hiện… sau khi con người phải chịu cảnh hạn chế trong bốn bức tường một thời gian quá dài.
– Thứ sáu, thân là ông trùm xã hội đen nên Lý Hạo phải tính toán nhiều thứ, trong đó có phần lo sợ bị lộ những hành động khác lạ của mình, đến tai mắt của các thế lực quyền thần. Nếu bị lộ ra sự thay đổi, sẽ bị các thế lực dùng thủ đoạn để phế truất hoặc thậm chí ám sát. Một là không làm, nếu đã làm thì phải làm cho tuyệt hậu hoạn, xử lý tất cả những rủi ro có thế xảy ra, dập tắt chúng từ trong trứng nước.
Tóm lại, đây là một trường đoạn để Lý Hạo phát tiết cảm xúc, quá độ con người, biến hóa lột xác thành một con người mới, trường đoạn này sẽ chỉ xuất hiện đến đây thôi, sau này Lý Hạo sẽ có thể tự kiềm chế được cảm xúc của mình lại.