Chương 257: Dị Động Của Đại Tống
Bất quá Lý Hạo nghĩ tới nghĩ lui thì lại thấy lợi bất cập hại, hại nhiều hơn lợi. Lý Hạo tuy háo sắc thật nhưng hắn biết phân biệt nặng nhẹ, cái gì đụng được, cái gì không đụng được. Mặt hàng này đụng vào dễ bỏng tay. Không biết đang đêm nằm ngủ, nàng ấy có phải sát thủ mà tỉnh dậy lúc nửa đêm xiên hắn chết hay không? Lịch sử có nhiều chuyện như thế xảy ra lắm rồi, cẩn tắc vô áy náy. Cố nhịn một chút, hưởng thụ ngàn thu. Hắn phải gánh vác sứ mệnh lớn lao, đâu thể chỉ vì vài giây sung sướng mà làm lỡ chuyện đại sự. Nghĩ tới đây hắn lại băn khoăn không biết sau này có nên đưa theo một hai phi tần cùng lên đường chinh chiến với hắn hay không nữa. Chứ cứ thế này mãi thì khổ ải vô biên. Chuyện này phải từ từ tính toán nghĩ cách xem sao.
Còn chuyện hậu cung nữa, mang nàng ấy về thì hậu cung có khả năng phát sinh nhiều chuyện. Hậu cung phải khó khăn lắm mới bình ổn được, giờ mang phi tần ngoại tộc về rất dễ sinh sự, gây chia rẽ nội bộ. Giả như lần này đưa về, rồi sẽ ngựa quen đường cũ, đến nước nào cũng đưa về thêm vài phi tần, quản lý hậu cung lại càng khó khăn, về sau đám con cái mỗi đứa một tộc người khác nhau, tiếng nói, phong tục, cách nghĩ khác nhau, ảnh hưởng đến nhân cách khác nhau, dễ gây xích mích bất hòa, suốt ngày chí chóe với nhau thì mệt lắm. Bớt được chuyện nào hay chuyện ấy.
Lý Hạo nuốt khan một cái, uống cạn ly rượu, liếc nhìn nàng ca nữ xinh đẹp tuyệt vời đang nhảy múa kia, đôi mắt lấp lánh kia, đôi tay uốn cong cong kia, đôi bàn chân trần kia, mỗi một cử chỉ tựa như khiến cho vạn vật đều chuyển động nhảy múa theo nàng, đúng là thiếu nữ tuyệt mỹ, đúng là vưu vật thiên sinh, chỉ cần là đàn ông chân chính thì khó cưỡng lại được dụ hoặc khôn cùng này.
Lý Hạo gian nan đấu tranh tư tưởng một lúc thì cuối cùng gắng gượng cười cười, lắc đầu từ chối: “Không cần đâu, trẫm là con người chung thủy. Các ái phi của trẫm đang đau đáu nhớ thương trẫm ở quê nhà, sao trẫm có thể làm chuyện với có lỗi với các nàng ấy được cơ chứ.”
Chế Ma La nhón tay ăn một trái nho tươi, dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Lý Hạo giống như nhìn một sinh vật lạ, cất giọng ngờ vực: “Hoàng thượng là Hoàng đế một nước thì có gì phải sợ các phi tần ở Đại Việt chứ? Hoàng đế có tam cung lục viện thất thập nhị phi là chuyện thiên kinh địa nghĩa, nằm trong quy củ của lễ nhạc triều đình bắt buộc phải tuân theo cơ mà.”
Lý Hạo xua tay, cười xòa: “Trẫm khác, trẫm khác, trẫm là người yêu vợ thương con, chuyện này phải giải thích thế nào ấy nhỉ. Mà thôi thôi, ngài không hiểu được đâu. Chúng ta chuyển đề tài khác đi thôi.”
Chế Ma La gợi ý thêm vài lần nhưng Lý Hạo đã quyết tâm từ chối, nên hắn không nhắc lại nữa. Hai người chuyển sang chủ đề phong hoa tuyết nguyệt, thưởng gió ngắm trăng, uống rượu ngâm thơ. Phải công nhận Chế Ma La là một kẻ toàn tài, kiến thức phong phú, hắn hầu như biết được rất nhiều chuyện trên đời, lại hiểu tâm ý người khác, có lúc Lý Hạo chỉ nói hé đôi ba câu mà Chế Ma La đã hiểu Lý Hạo muốn hỏi chuyện gì, liền kể ra cố sự để hầu chuyện Lý Hạo. Lý Hạo trò chuyện với Chế Ma La cũng được mở mang kiến thức thêm nhiều điều về đất nước Chiêm Thành xinh đẹp. Buổi tiệc kéo dài tới tận đêm khuya mới chấm dứt, vua quan hai nước Việt – Chiêm lũ lượt kéo nhau đi nghỉ ngơi. Ánh trăng soi sáng treo cao trên bầu trời tòa thành Amavarati cổ kính.
Đêm khuya, Lý Hạo trở về hành cung của mình nằm trong dãy cung điện xa hoa lộng lẫy, đến cửa cung thấy Lê Việt Công và Lý Kháng đang đứng đợi, Lý Hạo cười cười nói đùa vài câu: “Vừa thấy bộ mặt suốt ngày lạnh như băng của Lý Kháng là trẫm biết có chuyện rồi. Sao hả, có chuyện gì lớn lao mà căng thẳng thế? Trời sập xuống có chúng ta cùng đỡ, sợ cái gì chứ?””
Lê Việt Công cất giọng the thé: “Bẩm Hoàng thượng, ở trong phòng của Hoàng thượng có người.”
“Ồ, có người? Là ai vậy?” Lý Hạo ngạc nhiên.
“Một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần. Nàng ta đang khoác trên mình bộ áo cánh thật là khêu gợi đó nha Hoàng thượng.” Lê Việt Công cất lời ca tụng bằng giọng ai ái của thái giám, nghe có điểm vi diệu.
Lý Hạo nghe thấy vậy liền hiểu ra là ai, bèn cười bảo: “Chế Ma La vẫn còn quấn quýt mãi chưa chịu buông tha chuyện này đây mà. Hắn cứ làm như trẫm là kẻ háo sắc lắm không bằng. Nàng ta sao rồi?”
“Vẫn đang đợi Hoàng thượng ở trên giường ngủ.” Lê Việt Công trả lời bằng giọng eo éo cố hữu của con gà mái, dẫu sao Lý Hạo nghe riết đã quen, nhưng trong hoàn cảnh đêm hôm khuya vắng thế này thì lại thấy hơi rờn rợn.
Lý Hạo liền phất tay đuổi Lê Việt Công đi: “Ngươi vào phun mê hương cho nàng ta ngủ luôn, rồi tìm cách mang trả lại cho Chế Ma La. Trẫm là người thanh bạch đó. Không thể để vấy bẩn thanh danh của trẫm được.”
“Tuân lệnh Hoàng thượng.” Lê Việt Công vái chào Lý Hạo, đoạn lắc mông tiến vào trong phòng, gã nhập vai quả là siêu quần bạt chúng, dường như gã tin tưởng bản thân đã trở thành một thái giám thật sự.
Giải quyết xong chuyện cô nàng ca nữ xinh đẹp, Lý Hạo thở phào một hơi pha lẫn chút tiếc nuối, quay sang Lý Kháng hỏi: “Có tin tức quan trọng gì mà khanh tìm tới trẫm giữa đêm hôm khuya khoắt thế này?”
Lý Kháng đáp bằng giọng nghiêm túc phối hợp với cái gương mặt lạnh lùng, càng khiến cho mùa đông phủ xuống toàn thân của hắn hơn nữa: “Bẩm Hoàng thượng, có tin đến từ kinh thành Thăng Long, bên Đại Tống đã có dị động.”
Mắt Lý Hạo tỏa sáng: “Tới rồi sao? Chuyện gì đến cũng phải đến. Đại Tống cụ thể có những hành động khác lạ gì?”
Quả như thế, chuyện gì đến cũng phải đến, sau bao nhiêu kế hoạch bày mưu đặt kế, tính toán chi li của Lý Hạo đã có kết quả. Đại Tống thấy Hoàng đế Kiến Gia thân chinh nam hạ, vào sâu trong vùng đất Chiêm Thành, cuối cũng cũng đưa ra quyết định, lợi dụng Đại Việt không có mặt vua của mình ở trong nước tọa trấn, liền giở trò cắn trộm, khởi động chiến tranh giữa nước Tống và Đại Việt.
“Bẩm Hoàng thượng, Đại Tống đã mời sứ giả các nước Chân Lạp, Ai Lao, Đại Lý, cùng họp bàn kế hoạch thành lập liên minh có tên gọi là liên minh Thảo Phạt An Nam.” Lý Kháng nói.
Lý Hạo trợn tròn mắt: “Liên minh Thảo Phạt An Nam? Bọn người Tống này thật quá đề cao Đại Việt. Muốn đánh chúng ta mà còn cần phải liên minh thêm với ba nước nữa. Rồi những nước kia đều chấp nhận tham gia liên minh hay sao?”
Nước đi này của Đại Tống, quả thật Lý Hạo chưa lường trước được. Trong lịch sử thì Đại Tống chưa bao giờ liên minh với nhiều nước như thế đánh Đại Việt. Nước Tống đã từng liên minh với Chân Lạp và Chiêm Thành đánh Đại Việt. Nhưng giờ đây Đại Việt và Chiêm Thành đang có mối quan hệ hữu hảo với nhau, nên khả năng liên minh giữa Đại Tống và Chiêm Thành là gần như không thể. Đại Tống chỉ có thể liên minh với Chân Lạp là khả thi nhất. Ấy vậy mà, Đại Tống lại có thể lôi kéo thêm hai nước Đại Lý và Ai Lao vào vũng nước đục này. Quả là không thể xem thường con cáo già Sử Di Viễn kia được, với bản tính của lão thừa tướng nước Tống thì hắn chưa bao giờ làm việc không nắm chắc. Với liên minh hùng mạnh nắm trong tay, Sử Di Viễn hoàn toàn cho rằng có thể đánh rắn bảy tấc, ăn trọn Đại Việt. Có lẽ đây là hiệu ứng cánh bướm trong truyền thuyết hay chăng? Một sự thay đổi lịch sử nho nhỏ có thể dẫn đến sự thay đổi toàn bộ bánh xe của lịch sử vốn có.