Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
cai-gi-la-ca-si-que-mua-xin-goi-ta-trung-lao-nien-than-tuong.jpg

Cái Gì Là Ca Sĩ Quê Mùa? Xin Gọi Ta Trung Lão Niên Thần Tượng

Tháng 12 6, 2025
Chương 276: Đại kết cục Chương 275: Triệu Mặc sát điên rồi 2
than-sung-tien-hoa-he-thong-toc-do-giay-thang-cap.jpg

Thần Sủng Tiến Hóa Hệ Thống Tốc Độ Giây Thăng Cấp

Tháng 2 7, 2025
Chương 2575. Cảm nghĩ Chương 2574. Lời cuối sách
dai-tan-de-tu-thuc-tinh-nhan-vat-phan-dien-he-trieu-hoan-thong.jpg

Đại Tần Đế Tử Thức Tỉnh Nhân Vật Phản Diện Hệ Triệu Hoán Thống

Tháng mười một 25, 2025
Chương 199: Đại kết cục Chương 198: Đại hôn, phục sinh Quân Trường Tiên
ngu-thu-ta-tinh-bao-moi-ngay-doi-moi.jpg

Ngự Thú, Ta Tình Báo Mỗi Ngày Đổi Mới

Tháng 1 7, 2026
Chương 489: Huyết trì bí mật lộ ra ánh sáng rồi Chương 488: Gió bão Huyết Lang
kiem-vuong-trieu.jpg

Kiếm Vương Triều

Tháng 2 26, 2025
Chương 235. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 234. Đại hôn
lam-thay-thuoc-co-mo-phong-phong-giai-phau

Làm Thầy Thuốc Có Mô Phỏng Phòng Giải Phẫu

Tháng 1 16, 2026
Chương 1020: Cmn? ! Ngưu bức! Chương 1019: Như thế nào đem Trương Dịch lừa gạt ra ngoài?
vong-du-vo-ngan-vo-tan-chi-chu

Võng Du: Vô Ngần Vô Tận Chi Chủ

Tháng 1 15, 2026
Chương 1030: Tinh Hải khoa học kỹ thuật công ty trách nhiệm hữu hạn Thần năng (hai hợp một) (1) Chương 1029: Áo bác Sith · hằng tinh · súng ngắm (ba hợp một) (3)
ta-tai-pho-ban-the-nghiem-nhan-sinh.jpg

Ta Tại Phó Bản Thể Nghiệm Nhân Sinh

Tháng 1 24, 2025
Chương 202. Ngươi làm sao ở nơi này Chương 201. Sợ cái gì
  1. Nhất Thống Thiên Hạ
  2. Chương 255: Thẩm Thấu Chiêm Thành
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 255: Thẩm Thấu Chiêm Thành

Tầng lớp quần chúng nhân dân Chiêm Thành thật thà chất phác, họ đơn giản lắm, thấy ai giúp mình thì họ khen, thấy ai cứu mình thì họ nhớ ơn mà cảm kích. Khi có một hiệu ứng đám đông bắt đầu thì nó như một tảng tuyết lăn dần trên núi tuyết càng lúc càng lớn.

“Kia là vua Đại Việt, người đã giải cứu chúng ta khỏi ách tai ương.”

“Hoàng đế Kiến Gia là người tốt.”

“Vua nước Việt cứu rỗi nhân dân ta, đánh đuổi giặc Chân Lạp khỏi đất nước Chiêm Thành.”

“Ta nghe nói Hoàng đế Đại Việt là vị cứu tinh của Chiêm Thành.”

“Ngươi không biết gì sao? Hoàng đế Đại Việt tự mình thân chinh đánh trận. Dẫn binh đoàn ngựa sắt diệt sạch giặc Chân Lạp.”

“Chính mắt ta đêm qua nhìn thấy, Hoàng đế Đại Việt thân mặc giáp vàng, cưỡi trên lưng ngựa trắng, uy vũ vô cùng, chém chết tướng giặc như cắt cỏ.”

“Ta còn nghe nói Hoàng đế Đại Việt thương dân như con, ngài sợ quân lính Chiêm Thành chúng ta tổn thương nhân mạng, mà tự thân ra trận đánh giặc, dùng võ lực oai khiếp quỷ thần của mình mà hàng phục binh tướng quân thù.”

“Ngươi nói đúng lắm, ngươi xem tự cổ chí kim có vua nào dám một mình xông lên tuyến đầu, tự mình cầm đao đánh giặc? Ngay cả vua Paramesvara Varman dũng lược hơn người, cũng không dám làm thế, chỉ dám cưỡi voi ở hậu quân chỉ huy mà thôi.”

“Đại Việt có Hoàng đế Kiến Gia thực là vạn hạnh.”

“Đội ơn đại ân đại đức của vua Đại Việt, ngài là đấng cứu thế của dân ta.”

Đường phố càng lúc càng đông đúc, những nơi Lý Hạo đi qua đều có người cúi chào hắn, thậm chí có người còn quỳ bái hắn, dập đầu lạy như tế sao. Lý Hạo rẽ qua một con phố thì thấy ông già lọm khọm chống gậy râu tóc bạc phơ dẫn theo vài chục người đến trước mặt Lý Hạo, quỳ xuống tung hô: “Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

Gương mặt Lý Hạo rạng rỡ, cất tiếng sang sảng: “Khanh bình thân. Chẳng hay khanh muốn gặp trẫm có chuyện gì không?”

Ông già người Chiêm đứng dậy, chắp tay nói: “Muôn tâu Hoàng đế Đại Việt. Ngài là bậc quân vương anh minh nhân nghĩa. Thảo dân xin thay mặt nhân dân Chiêm Thành tặng cho ngài chút lễ mọn để tỏ lòng thành kính biết ơn của chúng tôi. Quà tuy ít ỏi, nhưng mong ngài hãy nhận lấy cho.”

Lý Hạo mỉm cười: “Nếu mọi người đã yêu quý trẫm như vậy mà từ chối cũng không phải phép. Trẫm xin nhận lấy quà của mọi người.”

Ông già chống gậy, vẫy tay với những người đứng sau nói: “Các con đâu, mang lễ vật lên hiến tặng cho Hoàng đế Đại Việt nhanh lên.”

Những người dân Chiêm Thành nghe ông già nói xong liền lục tục mang đến rất nhiều thùng đồ vải vóc, vàng bạc, trái cây, kẹo bánh hiến tặng cho vua Đại Việt. Quân lính hầu cận của Lý Hạo liền tới đón nhận những thùng đồ để mang về quân doanh. Lý Hạo trò chuyện hỏi han những vấn đề thường ngày với ông già và người dân một cách gần gũi, giờ đây hắn như là người bạn hàng xóm của họ vậy. Tiếng nói cười rôm rả yên bình lan tỏa mọi nơi.

Lý Hạo còn tới nhà của ông già để ăn bữa cơm trưa thân mật. Lúc nhân dân Chiêm Thành bày tỏ sự băn khoăn về giặc Chân Lạp còn đang thống trị đồng bào ở phía nam, thì Lý Hạo hứa hẹn với những người dân rằng sẽ hoàn toàn đánh đuổi toàn bộ quân đội Chân Lạp ra khỏi bờ cõi Chiêm Thành, giải phóng người dân thoát khỏi ách nô lệ đau thương. Nghe được lời hứa hẹn nhiệt thành ấy, người dân Chiêm cực kỳ sung sướng, vỗ tay hoan hô, hò reo vang dậy cả một góc trời. Thậm chí có những người dân Chiêm Thành còn làm bài vè về Hoàng đế Đại Việt truyền tai nhau, đặt biệt danh cho Hoàng đế Đại Việt là Người Bảo Hộ Chiêm Thành.

Cùng thời gian Lý Hạo đang giao lưu với quần chúng nhân dân thành Amavarati thì ở những nơi khác trong thành trì cổ kính này có rất nhiều sự kiện khác diễn ra. Trong con hẻm vắng, một nhóm người Chiêm Thành đang tụ tập nói chuyện rôm rả với nhau. Một gã người Chiêm đầu xù, có gương mặt hèn mọn, vung vẩy túi tiền trên tay nói: “Các ngươi diễn rất tốt, lúc nãy ai diễn hay nhất, ai lôi kéo được nhiều người theo nhất thì bổn đại gia đã ghi nhớ trong lòng. Bổn đại gia không bạc đãi các ngươi, xếp hàng, xếp hàng lại cho bổn đại gia phát tiền.”

Gã đầu xù lấy từ trong túi ra những đồng tiền nhỏ, phát cho người vài đồng, người mười đồng, có người được cả vài chục đồng. Tên nào tên nấy nhận tiền đều hớn hở ra mặt, sung sướng nắn nắn những đồng tiền trong tay, rời khởi con hẻm.

Tiếng thủ thỉ của chúng với nhau còn vọng lại trong hẻm.

“Quá sướng, chỉ tung hô Hoàng đế Đại Việt mấy câu liền có tiền.”

“Tiền lại có thể kiếm dễ như thế hả tụi bây, tao thật là không ngờ luôn đó.”

“Tao cũng không ngờ tới, ha hả, thằng nào hô to nhất còn được thêm chút tiền nữa kìa.”

“Úi xời, đó có là gì? Tao khóc to nhất, diễn cảnh mến mộ Hoàng đế Đại Việt đến phát khóc, gây cảm động chúng nhân đương trường, tiền còn nhiều hơn hết. Hô to nhất sao nhiều tiền bằng tao. Ha ha ha…”

“Ha ha, ta tiếc quá, chỉ kéo theo được có hơn chục người đi quỳ bái Hoàng đế Đại Việt. Biết thế ta lôi kéo theo trăm người thì giờ có phải ngon rồi hay không. Đêm nay ta sẽ cho ả kỹ nữ chết lên chết xuống, ha ha.”

“Ngươi còn dám nói, mấy ả đó chỉ sàng mông hai ba cái là ngươi xụi lơ như con gà chết toi rồi còn bày đặt.”

“Đừng có giỡn mặt với ta, hôm ấy ta chỉ say quá thôi, hôm nay ta sẽ đại triển hùng phong, đại sát tứ phương cho ngươi xem, ha ha ha.”

“Không biết bao giờ mới lại có món làm ăn này nữa, ta rất mong chờ lại có cơ hội tiếp theo để trổ tài diễn kịch.”

Gã đầu xù phát tiền xong, đuổi hết đám đàn em đi, ra ngoài nhìn ngang ngó dọc, hí ha hí hửng đến một căn nhà có dựng rạp bán trái cây ở trước cửa, hắn vào trong một chút thì vui vẻ đi ra, bên hông đeo lủng lẳng túi tiền to.

Xế chiều, chủ nhân của nhà bán trái cây đi ra, lên xe ngựa đến cửa sau của quán bán vịt quay ở cách đó mấy con phố hồi lâu mới rời khỏi cùng với một cái hộp tiền. Đến tối thì một thương nhân người Đại Việt ghé qua quán vịt quay, mua bốn con vịt quay một lúc, trò chuyện với ông chủ cửa hàng vịt, sau đó vào trong nhà chốc lát liền bỏ đi.

Thương nhân người Đại Việt ngồi xe ngựa tới trước cửa một tòa nhà cũ kỹ thì dừng lại, một người hầu của tòa nhà dắt xe ngựa đi, một người hầu khác dẫn người thương nhân Đại Việt vào trong tòa nhà. Đến cửa, người thương nhân Đại Việt ngửi thấy mùi thịt chó thơm lừng bay vào mũi liền cười ha hả: “Các anh em đến sớm thật, tự chế biến món thịt chó nướng mà không báo trước với tôi, khiến tôi phải đi mua bốn con vịt quay đến khoản đãi anh em đây.”

Trên bàn ăn trong phòng, đã có khoảng bốn người ngồi uống rượu với nhau từ trước. Người ngồi đối diện với cửa, da đen trùi trũi, lưng hùm như con gấu, gắp miếng thịt chó nướng lên bỏ vào mồm nhai ngồm ngoàm, nuốt ực một cái, cười vang: “Ái chà, ông chủ lớn Đinh Minh Thao trông dạo này khác hẳn. Sang trọng hơn xưa rất nhiều, bụng phệ ra tới mấy vòng.”

Thương nhân Đại Việt cũng cười to mà rằng: “Không dám, không dám, sao có thể sánh bằng lão đại Hắc Hùng, uy chấn bát phương, hô một tiếng là đàn em trong ngành bảo tiêu của mọi miền dạ ran răm rắp.”

Người có cái lưng cao nhòng gầy đét ngồi ngược với cửa ra vào, nên không thấy mặt, hắn cầm lấy chai rượu trắng, vận công ném ngược về phía thương nhân Đại Việt, lên tiếng: “Đinh Minh Thao ngươi biết quy củ của chúng ta rồi đấy, ra bảy vào ba, ngươi tự mình nốc cạn ba chai đi.”

Chai rượu xoáy vòng tròn bay đến trước mặt thương nhân Đại Việt, hắn xoay tay nắm lấy cổ chai, ngồi vào bàn với mọi người, đặt mấy con vịt quay lên bàn, tự rót ra ly rượu, nhấp nhám từ từ, cười đáp: “Ba chai rượu trắng? Ngươi muốn giết ta sao? Đâu ra cái quy củ này? Đúng quy củ chỉ có ba ly.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trinh-quan-de-nhat-hinh-an-quan.jpg
Trinh Quán Đệ Nhất Hình Án Quan
Tháng 1 6, 2026
cung-tong-giang-quyet-liet-sau-ta-nhi-long-son-manh-dang-so.jpg
Cùng Tống Giang Quyết Liệt Sau, Ta Nhị Long Sơn Mạnh Đáng Sợ
Tháng 1 9, 2026
vo-dich-tu-chinh-phuc-nu-de-bat-dau.jpg
Vô Địch, Từ Chinh Phục Nữ Đế Bắt Đầu!
Tháng 1 16, 2026
ta-doi-voi-ngoi-cung-ban-nguoi-hung-khong-noi
Ta Đối Với Ngồi Cùng Bàn Ngươi Hung Không Nổi
Tháng 12 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved