Chương 253: Thành Amavarati Rực Lửa
Cơn ác mộng của quân đội thủ thành còn chưa chấm dứt, đang khổ sở chống chọi với đội thiết kỵ dũng mãnh vô địch của Đại Việt thì lại nghe tiếng hò hét, tiếng bước chân chạy rầm rập phát ra từ ngoài cổng thành.
“Giết, giết vào thành.”
“San bằng thành Amavarati.”
“Giết sạch giặc Chân Lạp.”
Bụi đất bốc lên tận trời bên ngoài thành Amavarati, khoảng ba ngàn bộ binh liên minh Việt – Chiêm ẩn núp từ xa lúc bấy giờ cũng gào thét đánh vào thành, bước chân chạy ầm ầm ở phương xa làm cả phiến đất trời như náo động, tiếng hô tấn công mãnh liệt vạn phần.
Chỉ chốc lát, bộ binh của quân liên minh đã tới cổng thành kết hợp với đám lính Chiêm Thành đang trấn giữ tại đó đánh thốc vào quân lính Chân Lạp. Bộ binh liên minh trấn thủ, tấn công, từ từ đẩy lính giặc lui bước. Kỵ binh Đại Việt chia năm xẻ bảy đội hình phòng thủ của quân Chân Lạp, khiến cho bọn chúng quân tướng lẫn lộn, không còn đường chỉ huy, mạnh ai nấy đánh, xu thế tan rã đã hình thành.
Đội kỵ binh Thanh Long xông pha trên đường lớn, giết địch như chém chuối, quét sạch mọi vật cản trên đường, anh dũng vô địch, cái thế vô song. Hình tượng Hoàng đế Kiến Gia vô địch, uy mãnh như thần linh giáng thế, luôn đi đầu trong mọi trận chiến, càng in đậm vào lòng của quân lính nước Đại Việt khiến cho họ càng sùng bái hơn, thậm chí cả quân lính Chiêm Thành cũng cực kỳ kính ngưỡng vị Hoàng đế hùng cường của Đại Việt.
“Tiếp viện, tiếp viện, tiếp viện.”
“Mau lên, tiếp viện cho quân Chân Lạp chúng ta.”
Tướng chỉ huy của các đội quân tiếp viện phe Chân Lạp vừa tới mặt trận cổng thành liền kêu gào quân đội xông lên phản công. Những tên lính tóc xoăn bặm trợn, quấn xà rông sải bước chân ùn ùn kéo tới không ngừng. Những tên cung thủ giương cao cung lên bắn tên đường vòng cung về phía có đông quân liên minh Việt – Chiêm.
“Cung thủ chú ý, bắn tự do về phía đội cung Chân Lạp. Nỏ thủ bắn nơi quân địch đang tập trung đông quân.” Một tiếng ra lệnh quyết đoán vang lên từ phía quân Đại Việt.
Lý Bất Nhiễm nhanh chóng nhận ra đội cung thủ của Chân Lạp đã tụ tập đông đảo có thể gây nên sức uy hiếp cho phe mình, lập tức chỉ huy đội cung thủ nỏ thủ Đại Việt bắn trả. Tên bắn từ phía Đại Việt có tầm sát thương xa và bao trùm, trong khoảnh khắc áp chế cung thủ Chân Lạp, làm cho bọn chúng chật vật không thể tập trung gây hại cho liên quân.
Chiến trường cổng thành càng lúc càng hỗn loạn, hai bên đánh nhau bắn tên loạn xạ đầy trời. Quân tướng thủ thành Amavarati kéo tới mỗi lúc một đông, ngăn cản sự tiến công của liên minh Việt – Chiêm. Khí thế của phe liên minh bạo tăng như cầu vồng nên sự quyết chiến của cả hai bên giằng co dữ dội.
Tăng Pha Ram ở trong tòa dinh thự chủ thành, nghe quan quân chỉ hủy hồi báo lại tình hình chiến sự giữa đôi bên. Phe Chân Lạp mới đầu ở thế hạ phong, do lực lượng tiếp viện kéo tới nhiều thêm đã từ từ lấy lại được thế trận, Tăng Pha Ram mới từ từ thả lỏng được tinh thần, nhưng vẫn không dám khinh suất, liên tục đưa ra hàng loạt mệnh lệnh cho các tướng chỉ huy, người ra vào dinh thự nườm nượp không ngớt.
Bất thình lình, có những quân lính đưa tin chạy hộc tốc vào dinh thự chủ thành báo với Tăng Pha Ram những tin tức mà hắn có nằm mơ cũng không nghĩ đến, đúng là phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí.
“Cháy. Cháy. Cháy.”
“Cháy rồi.”
“Hỏa hoạn lớn quá.”
“Những đám lửa to nổi lên ở mọi hướng.”
“Báo chủ thành, quân doanh của chúng ta đang cháy.”
“Cấp báo, kho lương bị cháy dữ dội.”
“Báo… chợ… chợ tây thành nổi lửa cháy lớn.”
Bàn tay Tăng Pha Ram run rẩy, hắn nói: “Chia quân ra các nơi dập lửa, phải dập lửa thật nhanh.”
“Tâu chủ thành, các con đường đột nhiên xuất hiện các chướng ngại vật. Không biết là bọn khốn nào mang đá lớn, gỗ to, gốc cây cổ thụ đổ ra các ngả đường. Tình hình di chuyển và đi lại của quân ta rất bất lợi.” Lính truyền tin liền đáp.
Tăng Pha Ram trầm ngâm, suy đoán tới một khả năng, nghẹn họng nói: “Đây, đây không còn là tai họa nữa. Đây chính là âm mưu, đây là dự mưu từ trước của đám Chiêm Thành. Bọn chúng mai phục người ở trong thành Amavarati, chỉ chờ đến thời khắc này là nổi lên quấy phá mà thôi.”
“Báo… báo cáo chủ thành, có quân của Chiêm Thành từ đâu xuất hiện đang gây rối loạn, bọn chúng chia ra nổi loạn ở nhiều nơi, chúng đang tấn công chém giết trong dinh thự của các quan văn võ chúng ta.”
Tăng Pha Ram loạng choạng, vịn tay lên cạnh bàn, cả người ướt đẫm mồ hôi, hắn cảm giác như chìm vào vực sâu không đáy, tự thì thào: “Binh lính mai phục, đây hoàn toàn chính là tác phẩm của binh lính mai phục người Chiêm Thành. Quân Chiêm Thành đã đặt binh lính mai phục ẩn núp ở trong thành Amavarati từ trước, chỉ đợi đến ngày này là toàn bộ xuất động quấy rối đốt phá khắp nơi trong thành.”
“Báo… thêm hai quân doanh nữa đang bị đốt phá.”
“Người nhà của các quan văn võ đang bị giết hại, chạy trốn tứ tán.”
“Báo… liên quân Việt – Chiêm đã đột phá hàng phòng thủ quân ta. Phòng thủ quân ta đã vỡ trận.”
Tăng Pha Ram mấp máy môi, cả người run rẩy, hắn đã hoàn toàn rối loạn, mọi chuyện diễn ra đã vượt ngoài tầm tay của hắn, khả năng của hắn không thể giải quyết được hết thảy những chuyện này, hắn không biết đưa ra những mệnh lệnh nào khác thêm nữa. Đôi mắt hắn vô thần rỗng tuếch.
Khắp nơi trong thành bị hỏa hoạn bốn phương không thiếu mặt nào, cơ man nào là lửa, dường như cả thành Amavarati như ngập trong lửa, khói bụi mịt mùng tứ phía vây quanh. Đội quân tiếp viện Chân Lạp từ các nơi trú binh khác kéo tới bị ngăn chặn bởi chướng ngại vật trên đường, đồng thời phải chia quân ra dập lửa ở quân doanh, nơi đồn trú, nơi dự trữ lương thực, tòa phủ, dinh thự của các quan văn võ trong thành. Quân tướng mất liên lạc, người người kêu khóc như cảnh tận thế giáng lâm.
Đội quân thủ ở cổng thành mặc dù đông nhưng một khi đã không còn có thêm lực lượng tiếp viện thì cũng không thể nào ngăn cản được sự tiến công mãnh liệt của liên minh Việt – Chiêm, dần dần bại lui, một số tên lính đã quay người tìm đường tháo chạy. Quân Chân Lạp chống cự thêm một hồi lâu nữa, số lượng quân lính chết quá nửa thì những kẻ còn lại chỉ còn cách bỏ chạy thục mạng. Bại cục phe Chân Lạp đã định.
Lọc cọc. Lọc cọc.
“Xoẹt.”
Lý Hạo chém một phát là chặt đứt ba cái đầu tên lính đang bỏ chạy trên đường, quay sang hỏi tướng Chiêm Thành: “Ngươi có biết tên chủ thành Amavarati đang ở đâu không?”
Tướng Chiêm Thành đáp: “Muôn tâu Hoàng thượng, chủ thành Amavarati đang chỉ huy quân tình ở tòa dinh thự chủ thành.”
“Được. Vậy ngươi mau dẫn ta đi tìm tên chủ thành này. Gã chủ thành Amavarati có thể cầm cự được đến bây giờ là cũng khá lắm.” Lý Hạo gật đầu nói.
Tướng Chiêm Thành chắp tay: “Tuân mệnh Hoàng thượng, mời Hoàng thượng đi theo mạt tướng.”
Khi Lý Hạo kéo quân đến tòa dinh thự chủ thành Amavarati thì chỉ thấy cả tòa dinh thự rộng lớn đang ngập chìm trong biển lửa.
Hí… hí… hí…
Lý Hạo lặng lẽ trên thân ngựa trắng đang dợm bước, trước biển lửa như con hỏa long oằn mình uốn lượn, cất tiếng hỏi: “Có ai biết tại sao mà dinh thự chủ thành bốc cháy không? Là do quân Chiêm Thành đốt hay gì?”
Một viên tướng Chiêm Thành đứng hầu ở bên trả lời: “Muôn tâu Hoàng thượng, mạt tướng nghe nói là Tăng Pha Ram tự tay đốt tòa dinh thự, có lẽ hắn quá sợ hãi sự trả thù của quân dân Chiêm Thành chúng tôi.
Tướng Chiêm Thành khác phụ họa: “Hừ, hắn chết như thế là vạn hạnh của hắn rồi. Nếu để lọt vào tay người dân Chiêm Thành thì hắn sẽ biết như thế nào gọi là địa ngục.”
Thực là thế, chủ thành Tăng Pha Ram thấy đại cục đã mất, hắn biết không thể nào trốn thoát, hoặc có lẽ hắn cũng không muốn bỏ chạy hay đầu hàng, bèn tự thiêu cả tòa dinh thự chủ thành, thân người chìm trong biển lửa mà chết.
Toàn thân Lý Hạo mặc giáp hoàng kim vàng rực, cưỡi trên lưng ngựa trắng, từng đợt hơi nóng phả vào mặt, trầm tư hồi lâu, mới lặng lẽ phán một câu: “Chủ thành Amavarati, cũng được xem là một nhân kiệt.”