Chương 251: Tập Kích Thành Amavarati
Thành Amavarati, hay còn gọi là cựu châu, đứng sừng sững giữa đất trời qua bao năm tháng tang thương. Nói đến cựu châu thì ý nghĩa ở đây là chỉ kinh đô cũ người Chiêm Thành, theo cách gọi của người nhà Đường ở phía bắc thời xưa. Tòa thành cổ này từng chứng kiến sự thăng trầm và sụp đổ của biết bao thế hệ vương giả Chiêm Thành, bởi vì nơi đây từng là kinh đô của vương triều Lâm Ấp. Các thế hệ vua của Lâm Ấp đặt kinh đô tại Amavarati nên rất chăm lo phát triển tòa thành, họ đã đắp dựng tường thành từng đời từng đời nối tiếp nhau, đến nay tường thành được xây từ đất và đá kết hợp, độ dày bằng hai sải tay người, chiều cao vời vợi chọc trời. Thành Amavarati là một trong những niềm kiêu hãnh tộc bậc của người dân xứ Chiêm Thành.
Màn đêm buông xuống dinh thự của chủ thành Amavarati càng thêm nét thê lương tiêu điều. Tăng Pha Ram ngồi trên bàn làm việc xem lại các báo cáo về tình hình hoạt động mấy ngày nay. Chiến hỏa càng lúc càng rối ren, có thể lan đến thành Amavarati bất cứ lúc nào cho nên Tăng Pha Ram làm việc không kể ngày đêm, cũng được xem là một chủ thành đủ tư cách.
Tăng Pha Ram đang chăm chú làm việc thì có tên lính vội vã chạy vào cấp báo: “Tâu chủ thành Tăng Pha Ram, có người ở ngoài tự xưng là chủ thành Indrapura muốn gặp ngài.”
Tăng Pha Ram nhíu mày, xong bật đứng lên hỏi: “Chủ thành Indrapura Châu Sam Pot? Ngài ấy đang ở đâu?”
Tăng Pha Ram tuy là đồng liêu với Châu Sam Pot, nhưng Tăng Pha Ram vẫn phải dùng giọng kẻ dưới để gọi Châu Sam Pot. Tăng Pha Ram so về chức vị còn nhỉnh hơn Châu Sam Pot một chút, bởi vì thành Indrapura nhỏ hơn thành Amavarati, xét về độ bề thế giàu sang còn không bằng thành Amavarati. Mặc dù vậy, Châu Sam Pot có dòng máu Hoàng tộc, lại có một người cha mạnh mẽ, vương gia Kaluavarman, một kẻ mà không ai dám xem thường. Những kẻ chống đối với Vương gia Kaluavarman đều không có kết cục tốt, nhẹ thì thân bại danh liệt, nặng thì mất nhà diệt tộc, thê thảm không kể xiết.
“Tâu chủ thành, ngài Châu Sam Pot còn đang đợi ở ngoài.” Tên lính trả lời.
“Ở ngoài? Các ngươi cho ngài Châu Sam Pot vào trong thành rồi sao?” Tăng Pha Ram hỏi tiếp.
“Chúng tiểu nhân đâu dám. Chủ thành đã dặn dò kỹ là thời điểm này đóng hết cửa thành lại không cho bất kỳ ai ra vào thành rồi mà.” Tên lính vội đáp.
Tăng Pha Ram bước nhanh ra ngoài cửa, vừa đi vừa nói: “Các ngươi làm thế là đúng lắm. Bên phía Châu Sam Pot có bao nhiêu người?”
Tên lính nghoẻo đầu sang một bên, hồi báo: “Tiểu nhân ước chừng hơn một ngàn đấy thưa chủ thành.”
Tăng Pha Ram gật gù: “Hơn một ngàn người? Có hơi nhiều. Đây là chắc là đám cận vệ của chủ thành Châu Sam Pot.”
“Tên Châu Sam Pot này chẳng ra làm sao cả, không ở Indrapura lo thủ thành, lại mang cận vệ của mình bỏ thành mà chạy. Thực đúng là làm mất mặt Hoàng tộc Chân Lạp vĩ đại.” Tăng Pha Ram ngầm khinh bỉ Châu Sam Pot ở trong lòng.
Tới lầu cao trên cổng thành, Tăng Pha Ram nhìn xuống đoàn người đang đứng ở dưới chân thành, cất tiếng hỏi: “Xin hỏi ở dưới có phải là chủ thành Indrapura Châu Sam Pot hay không?”
Trước cổng thành Indrapura, khoảng một ngàn người đang cầm đuốc đứng đen đặc, tất cả đều im lặng không đáp, Châu Sam Pot cưỡi ngựa ở hàng đầu tiên, xung quanh có vài chục kỵ sĩ đứng quây lấy hắn. Châu Sam Pot ngập ngừng một chút, liền cắn răng nói: “Ta… là ta đây… Châu Sam Pot đây. Tăng Pha Ram đó hả? Ngươi… ngươi mau mở cổng thành cho ta vào.”
Tăng Pha Ram mỉm cười nói: “Ngài Châu Sam Pot có thể để cho tại hạ nhìn rõ gương mặt của ngài được chứ?
Một kỵ sĩ liền mang đuốc tới, Châu Sam Pot cầm lấy đuốc ngẩng đầu lên gào lớn: “Là ta, Châu Sam Pot, ngươi còn không nhanh chóng mở cổng thành ra cho ta thì coi chừng cái mũ trên đầu ngươi đó.”
Tăng Pha Ram nhìn chăm chú người đang dọa dẫm ở bên dưới thì khuôn mặt và phong cách này đúng là Châu Sam Pot không sai, hắn mới bật cười nói: “Ha ha, thì ra thực sự là chủ thành Châu Sam Pot, mong ngài thứ lỗi cho sự mạo phạm của tôi, cẩn thận vẫn hơn, cẩn thận vẫn hơn.”
“Quân bay mau mở cổng thành cho Châu Sam Pot đại nhân vào.” Tăng Pha Ram quát bảo thủ hạ.
“Tuân lệnh chủ thành Tăng Pha Ram.” Những tên lính gác cổng đáp lời, bèn hè nhau mở cổng.
Két. Két. Két.
Cổng thành dần dần hé mở, Châu Sam Pot cưỡi ngựa chầm chậm đi vào trong thành, đầu hắn cúi xuống, môi mấp máy muốn nói gì đó, ánh mắt xẹt qua tia lo lắng lại cắm đầu đi tiếp. Toán lính cận vệ của Châu Sam Pot lừng lững theo sát bên cạnh, cả đoàn người tỏa ra sát khí lạnh lùng, pha vài phần quỷ dị.
Tăng Pha Ram ở trên lầu cao nhíu chặt lông mày quan sát những người ở bên dưới, hắn ngờ ngợ có điều gì đó khác thường nhưng không rõ là khác thường ở điểm nào.
Đoàn người Châu Sam Pot đang đi vào cổng thành được gần hết thì một tên lính Chân Lạp ở gần đó chỉ vào một người trong toán quân của Châu Sam Pot, ngoác miệng nói, gương mặt của hắn thể hiện rõ sự giễu cợt: “Ồ, ta nhận ra ngươi, tên đê tiện người Chiêm, Gia Mư Rây, vợ ngươi bị mấy kẻ Chong Tung cưỡng hiếp tới chết mà ngươi nhút nhát không dám làm gì, ngươi tự nhiên mất tích đã lâu, sao giờ lại ở đây?”
Tên lính trong đoàn tùy tùng của Châu Sam Pot bị gã Chân Lạp chỉ mặt gọi tên không trả lời trả vốn gì, cúi gằm mặt xuống, bước đi càng nhanh hơn.
Tăng Pha Ram nghe thấy thế, một loạt suy nghĩ liên tiếp xuất hiện trong đầu hắn. Người Chiêm Thành? Lính Chân Lạp? Cận vệ Châu Sam Pot? Phải rồi, người Chiêm Thành và người Chân Lạp khá giống nhau ở vẻ bề ngoài, trời lại tối đen, dù cho có cải trang cũng khó mà nhận biết được. Bọn chúng đều là gian tế. Nghĩ tới đây, Tăng Pha Ram quát lớn: “Giết tất cả bọn chúng cho ta, bọn chúng đều là người Chiêm Thành, là gian tế.”
Ngập ngừng một chút, Tăng Pha Ram nói tiếp: “Bắt sống Châu Sam Pot.”
“Giết.”
“Giết.”
“Giết.”
Khi quân Chân Lạp còn đang bất ngờ chưa kịp thực hiện mệnh lệnh của Tăng Pha Ram thì quân ngụy trang người Chiêm Thành đồng loạt rút vũ khí tấn công trước vào đám lính gác cổng.
Những tên lính Chân Lạp ở gần là bị chém chết đầu tiên, chúng còn chưa kịp ra đòn đã bị quân Chiêm Thành đâm giáo xiên thành con nhím.
“A, a, a.”
Gia Mư Rây rút đao giắt bên hông, nhanh như chớp lao tới tên lính Chân Lạp lúc nãy chỉ mặt hắn, bổ xuống một đao toàn lực, chiêu đao phanh hết lồng ngực kẻ thù, nội tạng rơi cả ra ngoài, tên lính kia trợn tròn mắt chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã bị chém chết tươi. Tròng mắt Gia Mư Rây đỏ ké, như con dã thú phát rồ, bổ nhào vào bất cứ tên lính Chân Lạp nào mà hắn thấy, điên cuồng chém giết, toàn những chiêu đao đổi mạng.
“Á…”
“Á…”
Hai tên lính Chân Lạp đứng sát cổng bị mấy tên lính Chiêm Thành lao tới đâm giáo xuyên người của chúng, vẫn theo đà chạy, những tên lính Chân Lạp ở phía sau bị dồn ép vào một góc tường thành. Ở hai bên cổng thành, lính Chiêm Thành ùa vào đánh cho những tên lính gác cổng trở tay không kịp.
Quân Chiêm Thành tập trung tấn công vào những tên lính Chân Lạp đứng ở cổng trước hết, vừa đánh vừa bước lên bậc thang trên cổng, nhằm mục đích khống chế cổng thành.
Những tên lính Chân Lạp ở cổng bị chém giết máu me bay khắp nơi, bắn lên cổng thành, vương vãi trên tường thành, bọn chúng bị áp đảo phần vì bất ngờ, phần vì lính Chiêm Thành ở cổng thành đông hơn, lại thêm sự trả thù liều lĩnh không màng sống chết của những kẻ chồng chất hận thù, khiến cho lính Chân Lạp nhất thời rơi xuống hạ phong.