Chương 71: Các cấp
Hoả Vũ tìm kiếm một lượt, lại không tìm được gì, tức giận mà rời đi. Điều này, lại khiến cho hắn nảy sinh ra thích thú với cô ta. Ở cái nơi người ăn người này, còn có người quan tâm đến người khác kì thật cũng xem như là hiếm thấy.
– Thú vị đấy, ở cái nơi mất hết tính người này, lại còn có kẻ quan tâm đến người khác cơ à? Từ từ mà chơi với cô vậy!- Hắn nhìn theo bóng lưng đối phương, nhẹ cười thích thú.
– Thiếu gia… Đứa trẻ đó…- Than, người hầu thân cận của Hoả Diện, giúp đối phương làm không biết bao nhiêu là chuyện xấu. Vẻ ngoài tấm 30 mấy, chỏm râu để dài. Không thấy bé gái đâu, thắc mắc mà hỏi.
– Đây là chuyện ngươi nên hỏi à? Để cô ta tự tiện xông vào đây, tội của ngươi ta còn chưa hỏi tới. Ở đó mà nhiều chuyện đi!- Hắn cau có ra mặt, xém tí nữa là lành ít dữ nhiều rồi. Bị phát hiện ra, hắn không mất một lớp da mới là lạ.
– Đó là đại tiểu thư đấy, ngài bảo ta phải làm sao đây? Chặn cũng có chặn được đâu, khổ cho ta rồi! (Thiếu gia sao lạ vậy, mọi hôm gặp đại tiểu thư đều sợ sệt lắm mà. Sao hôm nay, lại dám đôi co với đại tiểu thư rồi?)- Than cúi đầu nhận lỗi, lầm bầm trong miệng.
– Thứ vô dụng, cút đi!- Hắn tức giận mà quát to, rồi đá mạnh một cái, cố ý mà đuổi đối phương đi.
Hoả gia này không phức tạp như Kim gia nhưng nội tình thì lại không hề thua kém. Hắn phải cẩn thận mà hành động, không thể tùy tiện. Vì hấp thụ trước đó quá vội vàng nên dẫn đến tình trạng kí ức khiếm khuyết, hắn phải từ từ mà bổ sung lại. Chỉ là còn chưa đợi hắn làm quen với tình hình, khổ hình đã tìm đến hắn rồi.
– Tên mập nhà ngươi còn không dậy, có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?- Trời mới vừa sáng, Hoả Vũ đã đạp cửa mà gọi hắn dậy, động tác cực kì thô bạo. So với sự nhẹ nhàng của Thúy trước đây, khác biệt đúng là một trời một vực.
– Làm gì mà ồn ào vậy, trời còn chưa sáng cơ mà?- Hắn nhất thời vẫn chưa phản ứng lại, nằm ì ra đó mà không có phản ứng gì.
– Còn cải!- Hoả Vũ không nói nhiều, liền đấm cho hắn một đấm thay cho lời cảnh cáo.
– AAA!- Theo đó là một tiếng hét thống khổ vang lên, chấn kinh bốn phương.
Ở Hoả gia này, địa vị của Hoả Diện không được cao là mấy. Khác với thân phận Kim Khang, ở đây hắn bị Hoả Vũ đàn áp, đàn áp đến không thể nào đàn áp hơn được nữa. Đây cũng là do thường ngày Hoả Diện không ra gì, mới bị đối phương quản giáo nghiêm đến như vậy.
(Má nó, biết vất vả như này thì không giả dạng thành tên mập này rồi. Xem ra lần sau có thu thập tình báo thì thu thập tình báo một cách cẩn thận mới được. Lỗ mãng là thiệt thân mà!) Hắn cảm thán không ngớt, đúng là tự mình làm khổ mình mà.
– Ngươi đó, tập đủ một canh giờ đi! Đừng có ngày nào cũng lười biếng nữa. Đã lười biếng thành bộ dạng gì rồi!- Hoả Vũ lớn tiếng mà răn đe lấy hắn, Ngày tháng sau này, e là còn khổ dài dài.
Ở cái thế giới này, có ba cách để tu luyện. Một là Niệm, từ ý chí mà ra. Hai là Lực, từ cơ thể rèn luyện mà thành. Ba là Khí, dung nạp mà có. Hoả Diện vì quá phế, tư chất không, ngộ tính cũng không. Chỉ có tu luyện Lực, ngày ngày phải khổ luyện đứng tấn.
Mà hệ thống tu luyện được phân thành các bậc như sau: Đồ, Giả, Sư, Hồn, Linh, Vương, Hoàng, Tôn, Thánh. Thực lực giữa các cấp với nhau, là vô cùng lớn. Ngoài ra, giữa các bậc với nhau, còn phân ra Sơ cấp, Trung cấp, Cao cấp và Đỉnh cấp.
Mà Hoả Diện đã 22 tuổi rồi, lại chỉ mãi ở cấp Giả, còn là Sơ cấp. Hoả Vũ là vì lo nghĩ cho em trai, mới ngày ngày ép phải đứng tấn. Đối với đối phương, đây không khác gì cực hình cả. Cuối cùng cái khổ này lại rơi trên người hắn, hắn lãnh đủ.
– Xì, cô nói ta đứng là ta đứng sao? Ta cứ thích đi đấy, cô làm gì ta?- Đợi cho đối phương vừa đi khỏi, hắn liền không đứng nữa, phủi mông rời đi.
Hắn đi chưa được ba bước, thì không biết từ đâu một đấm đấm tới, đánh thẳng vào mặt hắn. Đem hắn đánh văng vách, phun nước bọt như mưa. Hắn có thể cảm nhận rõ, chỉ cần quyền này mạnh thêm một chút. Cái mạng của hắn cũng khó giữ.
– Ta nói ngươi không nghe rõ à? Hay là ngươi thèm đòn?- Hoả Vũ không biết từ đâu bước đến, đánh mà hắn không kịp trở tay.
– Nhìn hai đứa bọn nó kìa, vui vẻ biết bao!- Hoả phu nhân, mẹ của Hoả Vũ cũng là mẹ của Hoả Diện. Tuổi tầm 50, vẻ ngoài phúc hậu, hiền từ.
– Đúng vậy!- Hoả gia chủ, Hoả Tán, tóc đỏ mày đen, ánh mắt sắc bén. Nhưng trái ngược với đó, Hoả gia chủ lại là người điềm đạm, là người biết suy nghĩ thấu đáo.
– Cha, mẹ, hai người nhìn xem. Con mụ này ăn hiếp con này!- Trong kí ức mà hắn có được, những lúc như này Hoả Diện đều hướng hai người bọn họ mà cầu cứu. Hắn liền bắt chước mà làm theo.
– Chị con chỉ là muốn tốt cho con thôi, con đừng phụ lòng nó. Cố gắng mà chăm chỉ luyện tâm đi!- Hoả phu nhân lại chẳng mải mai mà để ý tới, vì đây là chuyện thường ngày rồi, cũng chẳng lấy gì mà làm lạ cả.
– Nghe gì chưa, cái đồ heo mập nhà ngươi! Dám cáo trạng ta, ngươi chết chắc rồi!- Hoả Vũ nhéo lấy tai hắn, nhéo đến đỏ hết cả tai.
– Đau đau đau! Nhẹ tay thôi! (Đợi đó đi, thù này ta nhớ rồi. Có cơ hội nhất định sẽ lừa cô lên giường cho mà xem. Khoan đã, sao ta lại có suy nghĩ lên giường với cô ta? Nên giết cô ta mới đúng chứ? Chuyện này không đúng!)- Trong mơ hồ hắn như cảm nhận được, dục vọng của bản thân ngày càng gia tăng.
So về độ vô dụng, Hoả Diện này còn vô dụng hơn cả Kim Khang nữa. Nhưng có điều, tên này lại là con trai một. So về cưng chiều Hoả gia dành cho tên này, chỉ có hơn chứ không kém. Chỉ là bị Hỏa Vũ đàn áp quá mà thôi.
Đêm đến, hắn đang tu luyện Huyết Hành Quyết thì đột nhiên cửa lại được mở ra. Than len lén mà lẻn vào, trên vai là một bao tải. Còn không quên ngó trước nhìn sau một lượt, trông rõ là mờ ám. Không trộm thì cũng là cướp.
– Thiếu gia, ta bắt người đến cho ngài rồi này! Là loại mà ngài thích đấy. Ủa, người đâu?- Than nhỏ tiếng mà gọi hắn, chầm chậm mà bước vào.
– Ta đây! Bắt người?- Hắn không biết từ lúc nào đã đứng sau đối phương, trầm giọng mà hỏi. Ánh mắt mơ hồ lộ ra một tia sắc lạnh.
– Không phải ngài đã căn dặn ta, để ngài thỏa mãn thú tính sao? Yên tâm đi, lần này thuộc hạ rất cẩn thận. Đại tiểu thư không phát hiện đâu mà lo!- Than lấy làm lạ nhưng lại không để ý đến, tự vỗ ngực mà tự tin nói.
– Tên mập nhà ngươi lại bắt người nữa, muốn chết có phải không hả?- Lời Than vừa dứt, Hoả Vũ đột nhiên xông vào.
– Má nó, tới nữa rồi!- Hắn nhăn mặt, dự cảm là chuyện không lành xảy ra. Quả như không ngoài dự đoán của hắn, Hoả Vũ không nói nhiều lời. Trực tiếp mà động thủ, tay đấm chân đá túi bụi.
– Ta muốn làm gì là chuyện của ta, liên quan gì đến cô đòi xía vào. Đừng tưởng làm chị là muốn làm gì thì làm?- Hắn mạnh miệng là thế nhưng bước chân lại không tự chủ mà lui về sau mấy bước. Ôm mình mà cố thủ chịu đòn.- Âyda, đừng đánh nữa! Ta nhận sai, nhận sai được chưa hả?
Lần này tang chứng vật chứng có đủ, hắn muốn chối cũng chối không được. Liền bị Hoả Vũ đập cho một trận thừa sống thiếu chết. Cô ta ra tay chẳng có chút nào là nương tình cả. Đánh đến mặt hắn sưng như cái đầu heo vậy. Còn Than thì không biết đã chuồn đi từ lúc nào, tình huống nguy hiểm chỉ đành mạng ai nấy giữ vậy.
– Ta phải nói với cha mẹ, cưới vợ cho ngươi mới được. Không thể để ngươi như này hoài được!- Hoả Vũ nói rồi, liền dắt đứa bé đi mất. Còn hắn thì nằm đó mà thoi thóp một chút hơi tàn. Trông rõ là thảm.