Chương 69: Mỹ Huyền
Mỹ Huyền càng lớn càng đẹp, càng là mê người. Trong vô tình, cô ta lại quen biết với Kim Thịnh, con trai trưởng của Kim gia. Lại gả cho y, trở thành con dâu trưởng của nhà họ Kim. Tưởng đâu từ đây cuộc đời sẽ sang trang, sống trong nhung lụa. Nhưng cô ta lại nhận ra, chồng mình là một tên vô dụng. Không tiếng nói trong gia đình, bị mẹ kế chèn ép. Thậm chí còn bị cả hạ nhân xem thường.
Ban đầu, cô ta cũng không để ý gì nhiều. An ủi đối phương hết lời, còn là không ngừng khích lệ. Nhưng dần dà, cô ta lại nhận ra. Kim Thịnh quá nhu nhược, không làm được chuyện gì nên hồn cả. Lại càng không dám phản kháng, cũng kéo cô ta bị người khác khinh thường theo. Cũng từ đây, cô ta đối với người chồng này, thất vọng tràn trề.
– Đại thiếu phu nhân, cô nên biết thân biết phận đi. Đừng quản nhiều chuyện quá, cô có quyền lực gì ở đây?
– Các ngươi…
Nhưng đến cùng Mỹ Huyền lại quên mất một điều, người chồng mà cô ta luôn luôn coi thường lại là người yêu mình nhất. Những thứ cô ta muốn, Kim Thịnh đều cố gắng đáp ứng cho được. Chỉ là thứ mà cô ta muốn có, càng ngày càng cao, y cũng khó mà đáp ứng được nữa.
Mà Kim Khang chính là nhân lúc này, nhằm vào tư sắc của cô ta. Ra sức mà quyến rũ lấy người chị dâu này. Trước cám dỗ của tiền tài, địa vị, quyền lực, cô ta đã không thể giữ mình mà sa ngã vào vũng lầy.
– Xinh đẹp như này, lại phải gã cho tên vô dụng đó. Thật là đáng tiếc mà!
– Đừng…
– Đừng gì? Đừng ngừng lại à? He He He!
Có lần đầu thì sẽ có nhiều lần sau đó, Mỹ Huyền từ phản kháng cho đến khuất phục. Mà Kim Khang đối xử với cô ta không tệ, trang sức và quyền lực đều cho cô ta đủ. Những hạ nhân trước đó khinh thường cô ta, tất cả đều bị trừng phạt. Như này ai mà không yêu cho được.
– Đại thiếu phu nhân, là nô tỳ sai rồi! Cầu xin người, cầu xin người tha cho chúng nô tỳ!
Có điều Mỹ Huyền lại không biết, mọi chuyện mà cô ta làm, Kim Thịnh đều biết cả nhưng lại không vạch trần ra mà thôi. Là vì quá yêu người vợ này, không muốn cô ta phải chịu điều tai tiếng. Y đều chấp nhận cả, cho qua mọi chuyện.
Lần đầu gặp gỡ của hai người, là lúc Kim Thịnh bị Kim phu nhân trừng phạt chỉ vì một lỗi lầm nhỏ, là vô tình làm vỡ một chiếc bình bông quý. Mà bình bông đó lại là do Kim Khang làm vỡ nhưng đến cùng, y lại là người phải chịu tội.
Chuyện này, Kim phu nhân không phải là không biết. Bà ta chỉ là muốn nhân cơ hội này, trừng phạt lấy Kim Thịnh. Cả này hôm đó, y đều phải nhịn đói. Là Mỹ Huyền giấu đi một cái bánh bao, lén lút đem đến cho y. Mà lúc này, cô ta thân phận cũng chỉ là người hầu.
– Ngươi làm sao thế? Sao lại ra nông nổi này?- Giọng nói dịu êm vang lên bên tai, Kim Thịnh xoay người nhìn đến là một cô gái xinh đẹp, đẹp đến động lòng người.
– Ta không sao! Đẹp… Đẹp quá!- Kim Thịnh nhìn mà nhìn đến ngẩn người, trong một khoảng khắc nào đó, y như bị hút hồn vậy.
– Đói không? Ta có thứ này, ngươi ăn tạm đi vậy!- Mỹ Huyền đưa cái bánh bao cho y, rồi xoay người mà đi mất.- Ta còn có chuyện, đi trước đây! Ngươi cứ từ từ ăn đi nhé!
Đối với Kim Thịnh lúc đó mà nói, cô ta như mặt trời tỏa nắng. Soi sáng lấy cuộc đời tăm tối của y vậy. Y mới không màn đến thân phận, cho dù có bị phản đối cũng phải cưới cô ta về làm vợ. Lúc đó, hạnh phúc biết bao.
Chỉ là thời gian rồi sẽ làm thay đổi mọi thứ, khoảng cách giữa hai người bọn họ càng ngày càng xa. Nhưng như thế cũng không làm Kim Thịnh bớt yêu thương đi người vợ này của mình, đến nay là vẫn như thế.
– Vợ à, em không sao?- Kim Thịnh cố lết người từng chút một, vươn bàn tay về phía đối phương. Đáng tiếc hai người họ lại quá xa, y muốn chạm cũng chạm không tới.
– Chậc chậc chậc, đúng là thứ ngu si mà. Cô ta phản bội ngươi như vậy, ngươi đến chết lại còn nhớ đến cô ta. Thật là không hiểu nổi ngươi nghĩ gì?- Hắn nhìn Kim Khang bằng ánh mắt thương hại, rồi từ tay bắn ra một tia sáng, xuyên thẳng qua đầu đối phương.- Để ta làm người tốt, tốt đến cùng. Tiễn ngươi đi gặp cô ta vậy!
– Thiếu gia…- Thúy đứng phía sau hắn, run rẩy mà nói không nên lời.
– Thiếu cái gì mà thiếu! Nếu ngươi đã nhớ thiếu gia của ngươi như vậy, vậy thì để ta làm người tốt thêm một lần nữa vậy, giúp ngươi đến gặp thứ đáng chết đó!- Hắn phất tay một cái, chém ra một đường, người đối phương liền bị chẻ đôi.
– Tên kia, ngươi giết hai con trai của ta, khiến Kim gia ta tuyệt hậu. Ta phải băm ngươi thành trăm ngàn mảnh, ngươi chịu chết đi!- Kim Tài tức đến đỏ mặt, uy áp tỏa ra mạnh mẽ vô cùng. Nhưng trong mơ hồ lại cảm thấy, cơ thể có gì đó không đúng. Muốn ngăn cản hắn nhưng không sao ngăn cản được.
– Cấp Linh sao? Chậc, phiền phức rồi đây!- Nói thì nói thế, hắn mặt không chút biến sắc, ngoáy tai mà khinh bỉ.- Kim gia các ngươi tuyệt hậu không phải là do ông sao, trách gì ở ta? Nếu như ông không nghe lời con mụ này, đối xử tệ bạc với hai đứa con ruột của mình. Sẽ có một ngày hôm nay sau? Hừ, tự mình gieo nhân giờ lại muốn trách ai!
– Ngươi… Con ta…- Kim phu nhân cứng người, phun ra một ngụm máu tươi vì tức.
– Cút!- Hắn vả bà ta một bạt tay đau điếng, khiến cho bà ta ngã lăn ra đó.
– Kêu cái gì mà kêu, con bà bị ta giết rồi! Xuống âm tào địa phủ mà gặp con ngoan của bà đi! Bát canh đó, ngon chứ?- Lời hắn vừa dứt, Kim phu nhân liền bị hắn dùng Niệm giết chết. Chết mà không nhắm mắt.
Không biết từ lúc nào, nơi đây đã bị bao phủ trong một làn sương đỏ. Đây chính là kiệt tác mà hắn tạo ra, có tên gọi là Huyết Vụ. Trong Huyết Vụ này của hắn, liên kết với bên ngoài hoàn toàn bị cắt đứt. Nếu không gây ra động tĩnh lớn đến như vậy thì e là sớm đã bị người ta phát hiện ra. Kéo đến nhiều người, lại càng là phiền phức với hắn.
Nếu như là hắn của một tháng trước, hắn chắc chắn sẽ không đánh lại đối phương. Nhưng đáng tiếc là, trải qua lần hấp thụ khoáng mạch kia. Lại hấp thụ thêm Bạch Tử Mai Hương và Nguyệt Đằng Quế, thực lực của hắn tiến triển mạnh mẽ, đánh một trận không phải là không thể. Nhưng bây giờ thì không cần rồi.
– Lão già kia, có phải là bây giờ ông cảm thấy cả người vô lực, chóng mặt hoa mắt nhức đầu không hả?- Hắn chấp tay trước ngực, đắc ý mà nói. Kéo dài thời gian lâu đến thế, cũng đợi được thuốc độc phát tát rồi.
– Cái này… Ngươi đã giở trò gì với ta?- Kim Tài bước chân nghiêng ngả, hoài nghi nhìn hắn. Ban đầu lão ta còn không cảm nhận được gì nhưng càng về sau, nó lại càng rõ ràng. Sức lực của bản thân gần như là bằng không vậy.
– Giở trò gì thì ông phải hỏi con gái yêu quý của ông kìa. Vẫn là câu nói đó. Bát canh ấy, ngon miệng chứ?- Hắn nở ra nụ cười nham hiểm, đắc chí mà nói.
– Kim An con…- Kim Tài như hiểu ra gì đó, liền nhìn đến đối phương.
– Chết!- Hắn nhân lúc đối phương phân tâm, ra tay mà đánh lén. Tụ ra một thanh huyết kiếm đâm xuyên ngực lão ta. Máu tươi bắn ra như mưa, Kim Tài ngã gục.
– Ngươi tại sao lại giết anh ta?- Kim An hùng hổ xông đến, tức giận đều hiện rõ trên mặt.
– Nói gì thế? Cả cô ta cũng giết mà, đâu riêng gì anh cô?- Hắn thì lại nhếch mép mỉm cười, trông rõ là gian ác.
– Cái gì?- Kim An còn chưa kịp hiểu lời hắn nói thì mắt mũi miệng của cô ta đã bắt đầu chảy máu.- Ngươi… Từ bao giờ…
– Từ lúc ta gặp cô ấy! Cô nghĩ, ta sẽ tiết lộ bí mật cho người khác biết sao? Chỉ là lợi dụng cô thôi, đồ ngu ạ. Nếu như không có cô, ta thật là không biết phải giết cha cô như nào nữa. Còn phải cảm ơn cô một tiếng nữa đấy!- Hắn bước đến, nâng cằm đối phương lên, đểu cáng mà cười khinh.
– Ngươi…. Ngươi… Ta… Ta…- Kim An tức đến hộc máu, ánh mắt đầy căm phẫn mà nhìn hắn. Rồi cứ thế mà không cam tâm đổ gục xuống.