Chương 66: Gặp riêng Kim An
Đêm đến, Mỹ Huyền tìm đến Kim Khang. Hắn sớm đã chờ đợi sẵn, nhâm nhi ly trà. Khoan thai mà ngồi đợi cô ta. Vẫn như mọi khi, cô ta mặc một chiếc đầm ngủ mà bước vào. Nhưng đó lại không phải là điều mà hắn muốn.
– Nói đi, hai người bọn họ bàn bạc những gì rồi!- Hắn không gấp không chậm, bình thản mà hỏi cô ta.
– Muốn người ta nói cũng được thôi, có một món trang sức đẹp lắm. Mua cho người ta đi rồi người ta nói!- Mỹ Huyền ngồi vào lòng hắn, nũng nịu như đứa trẻ vậy.
– Được, mua thì mua! Ta tiếc với cô sao?- Hắn sảng khoái đồng ý lấy, không chút chần chừ. Dù sao tiền phải bỏ ra cũng không phải là tiền của hắn, hắn sợ gì.
– *Chụt* Người ta biết ngươi đối tốt với người ta mà!- Mỹ ôm hun hắn một cái thật chặt, ngọt giọng mà nói với hắn.
Hắn vốn dĩ không định quan tâm tới chuyện này, nhưng phòng bệnh còn hơn là chữa bệnh. Biết nhiều thêm một chuyện đối với hắn mà nói, đó cũng không phải là chuyện xấu gì. Biết đâu còn có thu hoạch ngoài ý muốn.
Đại khái hắn có thể hiểu được, Kim An chính là muốn thuê sát thủ bắt cóc hắn. Dùng hắn để mà uy hiếp Kim phu nhân, ép bà ta vào thế yếu, đoạt lấy quyền lực Kim gia. Đợi đến khi đại sự đã thành thì sẽ triệt để xử lý hai mẹ con bọn họ sau.
– Nói xong rồi, chúng ta có phải là nên làm chuyện chính rồi không?- Mỹ Huyền đưa ngón tay sờ lấy lưng, rồi lại thỏ thẻ vào tai hắn.
– Chuyện gì?- Hắn nghiêng đầu, hờ hững mà nhìn tới cô ta.
– Là chuyện này này!- Mỹ kéo hắn lên giường, truyền đến là từng âm thanh rung động lòng người, khiến con người ta không khỏi rạo rực. Dự là đêm nay, lại là một đêm lao lực quá độ của hắn nữa rồi đây.
Hôm sau, hắn vẫn như thường lệ, dạo từ nơi này đến nơi khác, tìm kiếm bảo vật. Chẳng có dáng vẻ nào là lo lắng cả. Hắn vung tay mà chẳng tiếc tiền, món nào vừa ý là liền mua. Dù sao người phải trả tiền cũng không phải là hắn, hắn cần gì phải tiếc. Ngoài ra, hắn còn là đang câu cá lớn.
– Đã bắt đầu ra tay với ta rồi sao? Nhanh hơn ta tưởng đấy. Không sao, từ từ chơi với các ngươi vậy!- Dưới tác dụng của Niệm, hắn phát hiện ra, đang có ba người đang âm thầm theo dõi hắn. Nhưng hắn lại tỏa ra như không có chuyện gì cả.
Thế là, từ sáng cho tới chiều, hắn đều ở tại thanh lâu, tận hưởng thú vui. Ra dáng của một tên công tử bột chỉ biết ăn chơi. Để cho bọn họ đợi chờ mòn mỏi, bản thân thì hưởng lạc. Còn gì vui hơn được nữa.
– Tên đó đáng ghét thật! Hắn thì ăn chơi, chúng ta thì phải đứng đây đợi. Đợi ta bắt được hắn, nhất định sẽ dày vò hắn một phen cho hả dạ!
– Đợi đi, đừng quên mục đích của chúng ta là gì?
Phải đến tận lúc trời tối, hắn chơi không nổi nữa, mới rời khỏi nơi đó. Bước chân loạng choạng, không vững mà đi. Trên mặt là vô số vết son, trên người là mùi phấn thơm. Xem ra, hắn cũng thật là biết chơi.
– Âydao, đúng là cái gì nhiều quá thì đều không tốt mà!- Hắn vừa đi vừa cảm thán thành lời, đột nhiên lại muốn rẻ vào con hẻm gần đó.
– Chàng trai trẻ à, đi đâu mà vội mà vàng, dừng chân ghé lại nơi đây, già này có vài câu muốn nói với cậu!- Bất chợt, phía sau lưng hắn lại truyền đến một giọng nói.
– Ông gọi ta?- Hắn quay đầu nhìn tới đối phương, là một lão ăn mày, tóc tai luộm thuộm, râu ria lởm chởm, cả người rách rưới, dơ dơ mà bẩn bẩn. Tay trái cầm bát, tay phải thì cầm gậy.
– Đúng vậy, nhìn cậu cũng được đấy, sao lại ra nông nổi này rồi? Quay đầu đi, đó không phải là con đường mà cậu nên đi đâu!- Lão ăn mày nhìn hắn từ trên xuống dưới một lượt, rồi thiện ý mà nhắc nhở lấy.
– Ông nói gì thế? Con đường này thì có làm sao? Chuyện của ta từ lúc nào lại cần ông quản thế?- Hắn nửa hiểu nửa không, chẳng hề để lời đó vào tai.
– Chỉ nhắc nhở cậu mấy câu mà thôi, nghe hay không thì tùy. Gần mực thì đen hay là gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, là cái nào thì phải xem ở cậu rồi!- Lão ăn mày nói rồi, xoay người lại, cứ thế mà đi mất hút.
– Nói nhảm gì thế?- Hắn lại bỏ lời đó ngoài tai, đi vào con hẻm nhỏ đó.
– Kim Khang, nộp mạng đi!- Lúc này, ba tên sát thủ kia cũng xuất hiện. Bao vây trước sau lấy hắn.
– Ồ, ba tên cấp Sư sao? Vì để đối phó ta cũng chịu chi thật nhưng mà, hình như các ngươi tính sai một bước rồi thì phải!- Trước tình thế này, hắn bình tĩnh, thậm chí là còn nở ra một nụ cười thích thú.
Hắn nhanh như chớp, bóp lấy cổ một người trong số bọn họ. Nhẹ dùng lực, cổ đối phương liền bị hắn bẻ gãy. Vung tay một cái, đầu người bên cạnh đứt lìa tại chỗ. Thủ đoạn phải nói là cực kỳ tàn ác, chẳng có chút nương tình nào cả.
– Cái gì?- Người còn lại sửng sốt mà thốt không nên lời, như này cũng quá là tàn nhẫn đi.
– Ngạc nhiên gì chứ, tới ngươi rồi đây này!- Còn chưa để đối phương phản ứng lại, hắn đã áp sát. Một quyền đánh nát xương sườn của đối phương nhưng không giết chết mà giữ lại một chút hơi tàn.
Hắn xách theo đối phương, đạp cửa xông vào nơi của Kim An, làm cho ra lẽ chuyện này. Nhưng thực chất, hắn đến là còn có một mục đích khác. Và đây cũng chỉ là cái cớ của hắn mà thôi, hắn muốn gặp riêng cô ta.
– Kim An chuyện gì đây, cô lại cho người muốn giết ta?- Hắn ném người đến trước mặt đối phương, gằn giọng mà hỏi.
(Kim Khang không phải là một tên phế vật ăn chơi trác táng sao? Sao lại có thể giải quyết được ba tên cấp Sư? Chuyện này là không thể nào!) Kim An trong lòng thầm nghĩ, nhìn hắn bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.
– Chuyện gì là chuyện gì?- Kim An mặt không chút gợn sóng, bình tĩnh mà đối đáp với hắn.
– Ồ, làm mà không chịu nhận sao? Xem ra ta đánh giá cô cao quá rồi. Thất vọng thật đấy!- Hắn chấp tay giữa ngực, cười khẩy mà mỉa mai.
– Ngươi là ai? Kim Khang sẽ không nói chuyện với ta như thế? Càng là sẽ không có thái độ này?- Kim An như nhận ra gì đó, cảnh giác nhìn hắn.
– Ồ, vậy mà người phát hiện ra đầu tiên lại là một nữ nhân, thú vị đấy! Không ngại nói cho cô ta, Kim Khang sớm đã bị ta giết rồi. Mà ta cũng thuận thế giả dạng thành, sống trong Kim gia các người!- Không sớm hay muộn, thân phận giả của hắn sẽ bị vạch trần. Vậy chi bằng trước khi bị phát hiện ra, hắn chủ động ra tay trước chiếm lợi thế vậy.
– Nghe nói ở khoáng mạch có vài tên chết bất thường, chuyện đó cũng là do ngươi làm ra?- Kim An lùi về sau một bước, không quên thăm dò lấy hắn.
– Chỉ là chút chuyện nhỏ, không ngờ lại làm kinh động đến Kim nhị tiểu thư thế này. Thất lễ rồi!- Hắn đưa tay chống cằm, trực tiếp thừa nhận lấy.
– Nói nhiều đến thế, mục đích của ngươi là gì?- Kim An đối với hắn, bỗng chốc lại trở nên dè chừng.
– Ta có thể giúp cô độc chiếm Kim gia nhưng đổi lại, cô phải thay ta đầu độc một người!- Hắn điềm đạm mà nói nhưng lại thành công khơi gợi dã tâm của đối phương.
– Là ai?- Kim An trong lòng khẽ động, nhịn không được mà hỏi hắn.
– Cha cô, Kim Tài!- Hắn nghiêm giọng lại, ngữ khí tràn ngập sát ý.
– Ngươi muốn ta giết cha mình, không đời nào!- Kim An nhíu chặt chân mày, lập tức chối từ.
– Cô coi ông ta là cha, ông ta chưa chắc coi cô là con. Từ ngày mẹ cô mất, cô nói xem, ông ta đối xử với hai anh em cô như nào? Chuyện này, trong lòng cô phải tự biết rõ chứ?- Hắn nhẹ cười, ra sức mà chia rẽ lấy tình cảm đối phương.
– Ngươi…- Kim An trong lòng khẽ giao động, bởi vì lời này của hắn quả thật là không sai. Từ khi mẹ cô ta mất cho tới nay, người cha này của cô ta chẳng hề đối hoài gì tới hai anh em cô ta cả. Mà ngược lại, dưới sự xúi giục của Kim phu nhân hiện tại đã bắt đầu sinh lòng cố kị với bọn họ.