Chương 195: Cao Thái Lâm, Viên Hoa Lâu
Cao Thái Lâm sau khi tiếp quản vị trí người thừa kế của Cao Thế gia, thân phận giờ đã khác xưa. Điều đầu tiên mà y làm chính là tìm đến Viên Hoa Lâu, ăn chơi thỏa đáng sáng về sớm một phen, tận hưởng cái gọi là thú vui của người giàu.
– Đây là Viên Hoa Lâu đó à? Sớm đã nghe danh rồi, hôm nay nhất định phải chơi cho đã một lần mới được!- Cao Thái Lâm đứng trước cửa lớn của Viên Hoa Lâu, đã cười không khép được miệng rồi.
– Way, ngươi là ai vậy? Có biết nơi này là nơi nào không hả? Không phải là ai cũng có thể bước vào đâu. Khôn hồn thì đi chỗ khác chơi, chớ có ở đây mà làm bẩn!- Cao Thái Lâm còn muốn bước vào thì đã bị một người chặn lấy, vẫn là hắn, kẻ canh cổng cũng là trở ngại lớn nhất của y.- Không biết là dạo gần đây có chuyện gì nữa, chó mèo nào cũng muốn bước vào nơi này. Có xem lại mình không vậy?
– Ngươi có biết ta là ai không? Lại dám đối xử với ta như này, ngươi là muốn chết có phải không hả?- Cao Thái Lâm thân là thiếu gia của Cao Thế gia, người thừa kế số một. Vậy mà lại bị một tên người hầu chặn cửa thì làm sao nuốt trôi cục tức này.
– Ta mặc kệ ngươi là ai? Còn không cút đi có tin là ta lấy chổi chà ra, đuổi ngươi đi không hả? Thứ đồ không có tiền mà học đòi làm sang này!- Hắn chẳng buồn mà để đối phương vào trong mắt, rồi đưa tay mà chỉ về một hướng, nơi mà Nam Chín đang ngồi bần thần ở đó.- Thấy cái tên đang ngồi ở đó không? Cũng giống như ngươi vậy đó, muốn vào nhưng đâu có cửa. Chỉ có thể như con chó mà ngồi ở đó thôi!
Trước đó, Nam Chín năm lần bảy lượt muốn đột nhập vào Viên Hoa Lâu nhưng tất cả đều bất thành. Có hắn canh cửa đó, muốn chui lổ chó vào cũng khó nói chi đến đi cửa chính vào. Đến cùng, tất cả đều là công cốc. Cũng chỉ có thể ngồi tại một góc, không cam tâm mà nhìn tới.
– Là ngươi, Chín! Lâu ngày không gặp lại, ngươi sao lại ra nông nổi này rồi?- Thấy đối phương trong bộ dạng tơi tả này, Cao Thái Lâm nhất thời mà sửng sờ.
Ngày xưa, hai người bọn họ còn cùng nhau lăn lộn đó. Đùng một cái, đối phương đột nhiên biến mất. Còn tưởng là đã xảy ra chuyện gì, không ngờ tới bây giờ gặp lại. Nam Chín lại là trong cái bộ dạng ăn xin này đây.
– Là ngươi, Lâm! Chuyện này dài lắm, để khi nào rảnh ta kể ngươi nghe!- Nam Chín bùi ngùi mà nghĩ lại, chẳng muốn mà kể lại một chút nào cả. Không ngờ tới, lại gặp người quen cũ trong tình cảnh này.
– Ta nói mà, hai người các ngươi quen biết nhau. Còn muốn làm loạn, cút đi, trước khi ta mạnh tay!- Hắn liền trưng ra bộ mặt cá chết, thờ ơ mà khinh thường nhìn tới hai tên bọn họ.
– Mở mắt chó của ngươi ra mà nhìn cho kĩ, dõng cái tai ngươi lên mà nghe cho rõ đây. Nói cho ngươi biết, ta chính là thiếu gia mới của Cao Thế gia, Cao Thái Lâm. Ngươi còn không tránh ra để ta bước vào, có tin là ta ngay lập tức, tống cổ ngươi đi không?- Cao Thái Lâm hít lấy một hơi dài, bước tới phía trước một bước, dõng dạc mà nói to. Viên Hoa Lâu này vốn là vật thuộc về Cao Thế gia, thân là thiếu gia của bọn họ. Y không tin hắn còn không sợ.
– Nói nhiều quá đấy, điếc hết cả tai. Ngươi nói ngươi là thiếu gia của Cao Thế gia, ta tại sao lại không biết? Nếu là phải, vậy bằng chứng đâu? Đưa bằng chứng ra đây đi, rồi chúng ta nói tiếp!- Hắn thì lại ngoáy ngoáy tai, thái độ ra mặt.
– Bằng chứng… Cái này… (Chết dỡ, ta làm gì có thứ này? Phải làm sao đây?)- Cao Thái Lâm rơi vào trầm mặc, trán lấm tấm mà mồ hôi rơi.
– Nhanh, lấy bằng chứng ra cho hắn xem đi. Xem hắn có dám xem thường chúng ta nữa không?- Nam Chín hừng hực khí thế, sớm đã nhịn không được mà muốn ra oai trước mặt hắn rồi.
– Cái này… Ta không có, sáng đi gấp qua quên không đem theo. Bây giờ phải làm sao giờ?- Cao Thái Lâm quay sang mà nói nhỏ với Nam Chín, chỉ thấy y nghe xong mà không nói gì.
– Có chuyện gì mà ồn ào thế?- Ngay lúc này, một giọng nói thanh tao nhưng không kém phần uy nghiêm vang lên. Đưa mắt nhìn tới, hóa ra là Cao Thư Trang, tiểu thư nhà họ Cao bọn họ.
– Hồi bẩm tiểu thư, là hai cái tên này đây. Thân phận không xứng lại một mực muốn bước vào Viên Hoa Lâu, thuộc hạ chỉ là muốn đuổi bọn chúng đi bọn chúng lại ở đây làm loạn. Người yên tâm, ta rất nhanh sẽ đuổi hai người bọn họ đi!- Hắn liền đem mọi chuyện, nói lại với cô ta.
– Thư Trang, là ta đây!- Thấy là cô ta, Cao Thái Lâm vội mà nhận thân. Chỉ cần cô ta chứng minh được thân phận của y, y còn phải sợ hắn chắc.
– Thái Lâm, ngươi sao lại ở đây? Không yên ổn ở nhà lại chạy đến nơi này, ngươi là muốn học đòi tên chết bầm kia sao?- Cao Thư Trang liếc mắt nhìn đối phương một cái, rồi chẳng buồn mà nhìn thêm một lần nào nữa.
– Hừ, ta muốn đi đâu là quyền của ta, cô quản được sao? Cô bây giờ nói cho tên này biết đi, ta là ai? Có phải ta là thiếu gia của Cao Thế gia không? Nhanh lên!- Cao Thái Lâm giờ chỉ muốn vả mặt hắn, nào đâu có tâm tư quan tâm nhiều chuyện đến vậy.
– Ngươi…- Cao Thư Trang còn muốn nói gì đó nhưng lại ngập ngừng, rồi lại đổi ý.- Người này ta không biết, người đâu còn không mau đuổi tên gây rối này đi!
– Nghe thấy gì chưa? Tiểu thư nhà ta nói không quen biết ngươi, ngươi còn không mau cút đi cho ta. Có tin là ta lấy gậy ra, đánh ngươi đi không hả?- Nghe thế, hắn liền lấy gậy ra, cầm trên tay mà dọa đánh đối phương.
– Cô… Hay lắm! Đợi trở về nhà, cô biết tay ta!- Cao Thái Lâm lui người tránh né, co giò mà bỏ chạy.
Sau khi đuổi Cao Thái Lâm đi, Cao Thư Trang mới thong thả mà bước vào Viên Hoa Lâu. Đây cũng là lần đầu tiên cô ta đặt chân bước vào nơi này. Trước đây do khinh thường nên chẳng bao giờ tới. Nếu như không phải lần này có việc, cô ta cũng chẳng buồn mà đến.
– Người đẹp này ở đâu ra thế? Mau, lại đây phục vụ ta nào!- Liền có một tên say xỉn bước tới, đánh chủ ý lên người cô ta.
– Cút!- Không nói nhiều lời, Cao Thư Trang một chân, đã đem đối phương đá văng ra xa rồi.
– Hồng Khanh xin diện kiến tiểu thư, người đến ta không kịp đón tiếp, thật là thất trách. Người đâu, còn không mau đem tên say xỉn này ném ra ngoài cho ta!- Hồng Khanh xuất hiện, vội mà đón tiếp đối phương.
– Người khác ở bên ngoài làm loạn, cô lại ở đây không quản. Chức vị tú bà này của cô, có phải là ngồi thoải mái quá rồi không?- Cao Thư Trang liếc mắt một cái nhìn nàng, ánh mắt ấy không khỏi dò xét.
– Thuộc hạ không dám, chỉ là mấy tên gây rối nhỏ nên không đáng quan tâm. Tiểu thư không biết, Viên Hoa Lâu những chuyện này đều là những chuyện thường gặp…- Hồng Khanh từ tốn mà đáp lời, cô ta cũng quá là quen với loại chuyện này đi.
– Ý ngươi nói là, ta nghi ngờ oan cho ngươi sao? Hay là ta nói sai gì?- Cao Thư Trang giọng trầm lại, sắc mặt cũng trở nên nghiêm nghị hơn.
– Thuộc hạ không dám, mong tiểu thư minh xét!- Hồng Khanh cúi đầu xuống, biết là nói gì cũng sai, nên chỉ đành nhận lỗi.
– Kỹ nữ chính là kỹ nữ, ngoài câu dẫn đàn ông ra thì không làm được chuyện gì cả. Hừ!- Cao Thư Trang lộ rõ vẻ chán ghét, ánh mắt lại càng xem thường thấy rõ.- Dẫn ta đến thư phòng, ta muốn xem sổ sách kì này!