Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
star-rail-tu-bi-kafka-nhan-nuoi-bat-dau.jpg

Star Rail: Từ Bị Kafka Nhận Nuôi Bắt Đầu

Tháng 1 23, 2025
Chương 492. Hoàn tất cảm nghĩ Chương 491. Ôm tinh hà nhập mộng
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show

Ta Có Một Quyển Hàng Yêu Phổ

Tháng 1 16, 2025
Chương 716. Đại kết cục Chương 715. Yến Thanh Khâu ký ức
nguyen-to-tien-su.jpg

Nguyên Tố Tiễn Sư

Tháng 1 21, 2025
Chương 826. Tương lai Chương 825. Chân chính Thần linh
ta-that-khong-muon-de-cac-nu-chu-deu-thich-ta-a.jpg

Ta Thật Không Muốn Để Các Nữ Chủ Đều Thích Ta A

Tháng 1 12, 2026
Chương 686: Huyền Minh: Hỏng, ta phản bội Cách Mạng? Chương 685: Sương Tuyết tiên tử nghĩ tới tuyệt hảo phương án
bien-thien-1-lol-de-nguoi-gia-day-cach-choi-lien-minh.jpg

Biến Thiên 1 – Lol – Để Người Già Dạy Cách Chơi Liên Minh

Tháng 12 4, 2025
Chương 354: Kết thúc để bắt đầu Chương 353: Nghịch phạt tà thần
sieu-cap-an-cuop-sam-tien-gioi.jpg

Siêu Cấp Ăn Cướp Sấm Tiên Giới

Tháng 1 22, 2025
Chương 1077. Từ nay ta là Long Hoàng Chương 1076. Độc Y Tiên
do-kiep-chi-vuong.jpg

Độ Kiếp Chi Vương

Tháng 1 22, 2025
Chương 1308. Hết phim Chương 1307. Khoa học phần cuối
phu-hoang-ta-that-su-la-dai-hieu-tu-ngai-the-nao-doa-ngat.jpg

Phụ Hoàng, Ta Thật Sự Là Đại Hiếu Tử, Ngài Thế Nào Dọa Ngất

Tháng 2 6, 2026
Chương 308: Ta Đại Chu hùng sư, chưa bao giờ có không đánh mà lui tiền lệ a! Chương 307: Man Vương, chó đều không được! Người nào thích làm ai làm đi!
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 194: Lan Anh
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 194: Lan Anh

Sau đó, dưới sự sắp xếp của Hồng Khanh, cô gái kia liền không cần phải làm những công việc nặng nhọc kia nữa. Mà thay vào đó, là mặc vào cho mình một bộ trang phục lộng lẫy nhưng không kém phần diêm dúa. Cô ta còn tưởng là bản thân đã đổi đời rồi chứ nào đâu có ngờ, đây chỉ là khởi đầu cho chuỗi ngày đau khổ phía sau của cô ta.

– Tiểu thư, cô có hài lòng với y phục hiện tại không? Có cần thay đổi gì không? Có thể nói với ta, ta sẽ thay đổi theo ý muốn của người!- Đông, tùy nữ thân cận của Hồng Khanh, hiện tại đang phụ trách ‘tân trang’ lại cho đối phương.

– Như vậy mới hợp với ta chứ? Xem như các cô biết điều! (Tình lang của ta đúng là tài giỏi mà, chỉ cần một câu nói thì đã giải quyết được cái con nhỏ đáng ghét kia rồi. Yêu chết mất đi được!)- Còn cô gái đó thì vẫn chưa biết tính nghiêm trọng của vấn đề, vẫn còn chìm đắm trong mộng tưởng. Nhưng rất nhanh thôi, hiện thực sẽ cho cô ta biết thế nào gọi là tàn khóc.

– Hài lòng thì tốt!- Hồng Khanh từ ngoài bước vào, dáng vẻ vẫn là yêu kiều như trước đây. Thậm chí là còn có phần hơn, cho dù đối phương có trang điểm như nào đi chăng nữa. So với cô ta vẫn là kém xa bội phần.- Sẵn tiện, ta cũng có chuyện muốn nói với cô đây. Từ nay, tên của cô sẽ là Lan Anh!

– Ta tại sao lại phải đổi tên? Nhưng mà tên này nghe cũng không tệ, rất hợp với người xinh đẹp như ta. Ta tạm chấp nhận nó vậy!- Cô ta thích thú ra mặt nhưng vẫn cố mà toả ra kiêu kì. Bởi vì nó không chỉ nghe hay mà còn rất sang, khác hẳn với cái tên trước đây của cô ta, Lựu.

– Được, nếu như cô đã thích như vậy. Vậy thì cô cũng nên làm công việc mà cô nên làm rồi. Đại nhân, mời ngài vào!- Đối phương còn chưa kịp hiểu chuyện gì, Hồng Khanh đã tiếp tục mà nói.

– Công việc gì? Không phải ta chỉ cần trang điểm xinh đẹp thôi sao?- Lan Anh hoàn toàn là không hiểu đối phương nói gì, ngệch mặt ra đó.

– Tiếp khách!- Hồng Khanh mặt lạnh như băng, ngữ khí âm trầm nhưng lại không kém phần rợn người mà nói.

– He he, tú bà, nghe nói cô có con hàng mới. Hôm nay bổn đại gia phải thử con hàng này mới được!- Từ bên ngoài bước vào, là một người đàn ông trung niên. Mặc áo thêu gấm, bụng phệ to tròn, người chỉ tầm mét sáu. Miệng nở một nụ cười dâm dê khiến người ta rùng mình.

– Lão già xấu xí này là ai vậy?- Lan Anh như nhận ra gì đó, giờ mới bắt đầu lo sợ. Nhưng tất cả, đều đã quá muộn màng rồi.

Đối phương nhìn cô ta cứ như là thú đói vậy, còn chưa kịp để cô ta phản ứng, đã vồ vập mà xông tới. Đè cô ta xuống đó, thô bạo mà muốn cởi quần áo của cô ta ra. Mặc cho cô ta có vùng vẫy phản kháng như thế nào đi chăng nữa, cũng là phí công vô ích.

– Aaa! Tình lang, cứu em! Đừng mà, buông ta ra, ta không muốn! Tình lang, chàng ở đâu rồi? Mau đến cứu em đi!- Lan Anh điên cuồng mà vùng vẫy nhưng suy cho cùng, cô ta cũng chỉ là một cô gái yếu đuối.

– Muốn tốt cho cô, cô lại không muốn. Nếu đã ngu ngốc như vậy, thế thì chịu khổ đi!- Hồng Khanh cùng với Đông, lạnh lùng mà quay người đi, để đối phương từ từ hưởng thụ cuộc sống mà cô ta hằng mong muốn vậy. Để cho cô ta biết, đâu mới thực sự gọi là khổ.

– Ngoan nào, đừng chống cự, bụng sẽ bự đấy. Hehe, Anh sẽ cho em biết thế nào gọi là sung sướng. Hehe!- Đối phương cười đến chảy dãi, như muốn ăn tươi nuốt sống cô ta vậy.

Mặc cho cô ta có điên cuồng phản kháng như thế nào đi chăng nữa. Nửa giờ sau, đối phương bước ra với vẻ hài lòng. Quần áo xộc xệch, gương mặt bơ phờ. Còn Lan Anh thì nằm tại trên giường, không một mảnh vải che thân. Đâu đâu trên người cũng đều là vết thương cả.

– Đây là ngân lượng mà cô kiếm được, cầm lấy đi!- Hồng Khanh bước vào, ném cho đối phương vài bạc vụn.

– Khốn kiếp, ta liều với cô! Trong sạch của ta…- Lan Anh như phát điên vậy, còn muốn xông đến mà động tay với đối phương.

– Đây không phải là những điều mà cô muốn sao, cô tức giận với ta cái gì?- Hồng Khanh lại chỉ cần phẩy tay một cái, cô ta đã bị đẩy ngã rồi.- Nói cho cô biết, Vy Oanh trước đó giống cô. Kết cục không mấy là tốt đẹp đâu, cô cẩn thận đi!

– Cô… Nữ nhân ác độc, hại ta ra nông nổi này. Ta nhớ kĩ cô rồi, nhất định sẽ không tha cho cô. Tình lang của ta sẽ vì ta mà trừng trị cô!- Lan Anh lòng mang hận thù, nguyền rủa lấy đối phương. Trong mắt cô ta giờ đây, sớm đã không còn vẻ ngây thơ như trước đây nữa rồi.

– Xem cô kìa, vẫn còn sức mắng chửi ta sao? Vậy được rồi, sắp xếp cho cô ta đi. Mỗi ngày tiếp khách không dưới mười người. Làm không được thì không cho ăn cơm!- Hồng Khanh lạnh giọng, lời nói cũng trở nên nặng nề hơn.

– Vâng, em sẽ đi sắp xếp liền đây!- Đông gật đầu hiểu ý, rồi cứ thế mà lui đi.

– Cô…- Lan Anh giương mắt đầy căm phẫn của mình nhìn đến đối phương, đôi mắt ấy đầy tia máu nhưng lại chẳng thể làm được gì. Bởi vì bây giờ, đến sức lực nói chuyện cô ta cũng không còn.

Từ ngày hôm đó, mỗi ngày Lan Anh đều phải đều đặn tiếp khách. Ít thì dăm ba người, nhiều thì mười mấy hai mươi người. Vốn dĩ là một cô gái cũng được coi xinh đẹp, đến nay đã hoa tàn héo úa. Mỗi ngày đều nằm tại trên giường, bị giày vò qua ngày.

– Ây, phục vụ không tệ đấy, ta rất thích cô gái này. Lần sau lại đến tìm cô ta tiếp vậy!- Một lão hói lân lân bước ra, nét mặt rất chi là thoả mãn.

– Hôm nay không tệ, cô làm rất tốt đó!- Hồng Khanh bước vào, lời thì nghe ra như tán dương nhưng thật chất, lại tràn ngập ý mỉa mai trong đó.- Nói cho cô một tin tốt, người mà cô muốn gặp đến tìm cô kìa!

– Là… Tình lang?- Nghe thế, ngay lập tức Lan Anh ngập tràn sức sống trở lại.

– Gì mà đông vui thế này? Có chuyện gì à?- Tình lang bước vào, nhìn thấy Lan Anh quần áo chẳng chỉnh tề y lại chẳng quan tâm là mấy.

– Tình lang, là chàng? Thật là chàng! Nhanh, mau đưa em rời khỏi đây, nơi này đáng sợ quá rồi! Còn cái người phụ nữ đáng ghét kia nữa, chàng nhất định phải thay em mà trả thù cô ta!- Lan Anh gặp lại đối phương, liền cáo trạng lấy. Những gì mà cô ta đã chịu, cô ta muốn đối phương phải chịu gấp trăm ngàn lần.

– Nói cái gì vậy, ồn ào quá đi mất? Thế… Ngân lượng của tháng này đâu? Đưa ta!- Nhưng Tình lang lại chẳng màn mà quan tâm tới, thứ khiến y để ý đến cũng chỉ có ngân lượng mà thôi.

– Cái… Gì…- Lan Anh như không tin vào tai mình, nhất thời sửng sờ mà nói không nên lời.

– Ngân lượng mà ngươi muốn, ở đây!- Hồng Khanh từ trong túi áo mà lấy ra, là một túi bạc nặng trĩu.

– Phải như vậy chứ? Em đó, ở đây làm tốt công việc của mình đi. Tháng sau anh nhất định sẽ quay lại thăm em. Cô ta giao cho cô chăm sóc đấy, thay ta mà ‘chăm sóc’ cho tốt vào!- Tình lang nhanh tay cầm lấy túi bạc đó, rồi thong dong mà rời đi. Để lại đối phương ngỡ ngàng đến nói không nên lời.

– Ta trước đó muốn tốt cho cô, cô lại không muốn. Bây giờ chịu khổ rồi thì lại hối hận. Nhưng đáng tiếc, cô cũng chỉ có thể hối hận trong hối tiếc mà thôi!- Hồng Khanh lạnh giọng, nói rồi thì xoay người rời đi. Để lại đây đối phương, không cam tâm cũng như đầy oán hận.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tam-quoc-de-nhat-han-phi.jpg
Tam Quốc Đệ Nhất Hãn Phỉ
Tháng 1 24, 2025
bat-dau-nu-than-do-luc-ta-co-the-trieu-hoan-ngan-van-tu-si
Bắt Đầu Nữ Thần Đồ Lục, Ta Có Thể Triệu Hoán Ngàn Vạn Tử Sĩ
Tháng 12 6, 2025
vua-len-lop-12-he-thong-de-cho-ta-di-thao-phat-ma-vuong.jpg
Vừa Lên Lớp 12, Hệ Thống Để Cho Ta Đi Thảo Phạt Ma Vương?
Tháng 1 30, 2026
sieu-cap-phu-khong-thanh.jpg
Siêu Cấp Phù Không Thành
Tháng 4 29, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP