Chương 193: Nút thắt trong lòng
Với hai lần đột nhập thất bại, Nam Chín mới hiểu thế nào là trái đắng. Nhưng người ngăn cản y này, cũng không ai là xa lạ. Là hắn, kẻ giết người thành tính kia thì một chút chuyện nhỏ này cũng chẳng đáng là gì. Nhưng hắn lại không biết vì sao, hễ mà gặp đối phương thì bản thân lại khó chịu đến lạ.
– Chủ nhân, ngài là đang làm gì thế? Thân phận của ngài đặc biệt, sao có thể làm những chuyện vụn vặt như vậy được!- Hồng Khanh vô tình đi ngang qua, thấy là hắn đang mang thân phận của người hầu đứng đó. Liền vội mà cung kính cúi chào.
– Chỉ là chơi đùa cùng một con gián thôi, cô không cần phải bận tâm tới ta đâu. Làm chuyện nên làm đi!- Hắn thì phủi tay như không, nhếch mép cười khoái chí.
– Vâng, Hồng Khanh đã biết!- Hồng Khanh tự mình mà lui ra, không làm phiền đến hắn nữa.
Mà phía sau của Viên Hoa Lâu lúc này, là một thân ảnh phải lam lũ làm những công việc lặt vặt. Từ giặt giũ cho đến nấu cơm, rửa chén cho đến lau nhà. Chẳng lúc nào là ngơi tay cả. Mà người này cũng không phải là ai xa lạ mà chính là cô gái được Tình lang đưa đến kia.
– Không biết đến bao giờ, Tình lang mới quay lại thăm ta nữa đây. Ta nhớ chàng ấy quá đi mất. Còn cái nơi này nữa, ta xinh đẹp đến như vậy lại bắt ta làm những công việc thấp kém này. Đây là đang đố kỵ với nhan sắc trời ban này của ta mà!- Cô gái đó ngày nhớ mà đêm mong, mong sao Tình lang quay lại mà đón cô ta đi. Rời xa nơi phù phiếm xa hoa nhưng lại đầy khổ nhọc này.
– Có chuyện gì thế? Lại khiến cho em ưu sầu như này. Là ai chọc cho em không vui sao?- Thì bất ngờ, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai. Nhìn tới, hai mắt của cô ta liền sáng rỡ.
– Tình lang… Là chàng, chàng đến thăm em sao?- Cầu được ước thấy, người mà cô ta ngày nhớ đêm trong giờ đã xuất hiện ở trước mặt của cô ta rồi. Cô ta vui mừng mà khôn xiết. Thiếu chút là xà đã vào lòng của đối phương.
– Vậy… Ngân lượng mà em kiếm được trong tháng này đâu, đưa đây anh xem nào!- Tình lang còn nói chưa được hai ba câu, đã nhắc tới tiền rồi.
Nghe thế, đối phương liền vội vàng mà từ trong người lấy ra một túi tiền nhỏ. Hai mắt Tình lang sáng rực, còn chưa kịp đợi đối phương đưa thì đã đưa tay lấy rồi. Nhưng khi mở nó ra, sắc của gã liền biến sắc.
– Gì đây? Đùa ta đó à? Đưa cô đến đây cũng mấy tháng rồi, cô lại đưa cho ta một chút bạc này? Đây còn không đủ một bữa ăn của ta nữa, cô có phải là quá vô dụng rồi không?- Tình lang thái độ ngoay ngoắc 180° cau mày, rồi giở giọng mà trách móc.
– Tình lang, đều tại cô ta hết. Bắt ta làm những công việc thấp kém kia, tay chân đều chai sạn hết cả rồi. Sao có thể kiếm được nhiều tiền cho chàng được?- Cô gái xà vào lòng của gã mà phàn nàn, còn là xoa xoa lấy ngực của đối phương mà xoa dịu.
– Vậy sao? Vậy để anh đi tìm cô ta vậy. Dám để em yêu của anh phải chịu ủy khuất, xem anh làm sao giải quyết cô ta đây!- Tình lang nắm lấy bàn tay của cô ta, lặng lẽ mà để qua một bên. Nói rồi thì liền đi mất, chẳng buồn mà quan tâm cô ta thêm một giây nào.
– Tình lang, đừng đi thế mà… Em… Em…- Cô gái còn muốn nói gì đó nhưng y thì đã đi mất rồi.
– Khí tức này…- Trong mơ hồ, hắn cảm nhận được một khí tức áp bức. So với hắn, khí tức này mạnh hơn gấp nhiều lần.
Nhờ vào việc vây quét được Ma tu trước đó, Thường Âu cũng tranh thủ được một ít thời gian nữa cho mình. Nhưng nó không đồng nghĩa với việc, bọn họ có thể thư thả trong khoản thời gian này. Hắn như cái gai nhọn cắm sâu vào da thịt của bọn họ vậy, muốn nhổ ra lại không sao nhổ ra cho được. Chỉ càng khiến nó đâm sâu hơn mà thôi.
– Nhờ vào công vây quét Ma tu này của ngươi, bệ hạ rất hài lòng. Nên cho ngươi thêm thời gian hai tháng để bắt tên kia. Ngươi tốt nhất là biết cảm ơn ta đi!- Kiếm Cô Tinh đem tin tức đến nhưng vẻ mặt ấy, lại chẳng hề vui một chút nào cả. Nghe ra, còn là có chút thị uy.
– Hai tháng, ha, chỉ hai tháng mà muốn bắt được tên đó. Đây là muốn khó ta mà!- Thường Âu trước đó còn tự tin nhưng trải qua lần gặp mặt kia, không biết vì sao lại trở nên tự ti đến lạ. Hắn mang đến một cảm giác áp bức mà khó diễn tả thành lời, khiến y bất giác mà sinh ra kiên dè.
– Thường Âu, ngươi đã xa sút đến mức độ này rồi sao? Thật khiến ta xem thường ngươi mà!- Kiếm Cô Tình thấy bộ dạng này của đối phương, nào đâu còn cái dáng vẻ thiếu niên thiên tài của năm đó.
– Ngươi có tư cách gì mà xem thường ta? Nếu như không phải tại cô ta, ta sẽ ra nông nổi này sao? Hừ, Phi Ô Na, ta nhớ kĩ cô rồi. Đừng để ta sau này có cơ hội dẫm đạp lên cô!- Thường Âu siết chặt lòng bàn tay, hận ý không sao kể xiết. Nhớ lại chuyện xưa đó, hận ý đều hiện hết ở trên mặt.
– Ngươi suy cho cùng vẫn là quá yếu, muốn đánh bại được ta. Quay về rèn luyện thêm đi!- Trong mơ hồ y nhớ lại, là nửa khuôn mặt của một cô gái, nửa phần quen thuộc mà nửa phần xa lạ. Cao ngạo mà nhìn tới Thường Âu đang chật vật mà bò dậy dưới đất.
Thường Âu vốn cũng là một thiên tài, mười tám tuổi đã bước vào cấp Vương. Người người kinh ngạc, nhận được tán dương vô hạn. Nhưng đáng tiếc, tuổi còn trẻ nên hiếu thắng. Thách đấu với một người con gái, đến cùng là thua thảm bại trong tay của đối phương.
Đó cũng trở thành nút thắt trong lòng của y. Từ đó cho đến nay, tu hành liền không thể tiến thêm được nữa. Mãi dừng lại ở cấp Vương Sơ cấp, danh xưng thiên tài trước kia cũng theo đó mà tan thành mây khói.
Hồng Khanh còn đang tất bật xem sổ sách thì một bóng người lại âm thầm mà xuất hiện sau lưng cô ta. Nếu như không phải đã tu luyện qua công pháp mà hắn đưa cho, cô ta thật không cảm nhận được khí tức đó. Biết thì biết nhưng cũng chỉ có thể giả vờ như không biết gì.
– Nghe nói, cô sắp xếp cho nữ nhân của ta một công việc chân tay thấp kém. Cô đây là có ý gì thế? Lẽ nào lời nói hôm đó ta nói với cô, cô quên rồi sao?- Hoá ra, người đến là Tình lang. Đối phương tìm đến, chính là muốn thay người tình bé nhỏ của mình đòi lấy một cái công đạo.
– (Ta là vì muốn bảo vệ cô ta, mới sắp xếp cho cô ta loại công việc đó. Tuy là hơi cực nhọc một chút nhưng ít nhất sẽ giữ được thân mình trong sạch. Nếu như cô ta đã không muốn, vậy thì ta sẽ chiều theo ý của cô ta vậy!) Đó là do ta suy nghĩ không chu đáo, ta liền sẽ lập tức sắp xếp lại cho cô ta!- Hồng Khanh cũng không tranh luận gì nhiều, trực tiếp mà nhận sai. Nói rồi thì liền đi mất, chẳng muốn mà dây dưa với y. Người sống trong nắng hạ làm sao biết được cái giá lạnh của mùa đông.
– Chậc chậc, xinh đẹp đến thế cơ mà. Đáng tiếc lại là hàng người ta dùng qua rồi, phải để ta gặp trước có phải tốt hơn không?- Tình lang nhìn theo bóng hình cô ta rời đi, tạch lưỡi không ngớt. Tiếc nuối nhưng không kém phần cười nhạo.- Việc ở đây hết rồi, giờ thì đi làm ‘chuyện đó’ thôi. Chậc, phiền phức thật đấy!