Chương 192: Muốn vào Viên Hoa Lâu, không dễ
Binh Bảo Lâu chịu đầu nhập Thanh Thế gia, chuyện này Thanh Thành còn kịp báo lên thì Cao Thái Khang đã dẫn theo Ô gia chủ tìm đến Thanh Thiên mà gây sự. Nhưng đối với loại chuyện này, thân là người từng trải. Gia chủ của Thanh Thế gia sao có thể chịu kém trước hai người bọn họ được.
– (Binh Bảo Lâu từ lúc nào quy phục Thanh Thế gia ta thế? Lẽ nào là chuyện này do Thanh Thành làm ra sao? Tên này cũng không tồi đấy!) Ồ, chuyện này ta còn chưa nghe nói. Quý vị lại đến đây làm phiền, thật là vinh hạnh mà. Nhưng mà hai người, có phải là quan tâm Thanh Thế gia ta thái quá rồi không?- Thanh Thiên tuy là không biết gì nhưng phần nào đã hiểu được mọi chuyện, dám đến đây gây sự vậy thì lão ta sẽ tận tình mà tiếp đãi bọn họ. Để cho bọn họ biết, Thanh Thế gia là không dễ chọc vào.
– Hư, ngươi đừng tưởng như vậy là hay. Chỉ là một Binh Bảo Lâu mà thôi, ta xem ngươi còn đắc chí được bao lâu!- Ô Lương liền bước ra, buông lời hạch sách.
– Ô gia chủ đây là có ý gì? Bọn ta trước không ép, sao không buộc? Ai như ngươi đây, chỉ biết làm chuyện xấu. Thật không biết là da mặt dày đến cỡ nào, còn có mặt mũi nào mà lên tiếng ở đây!- Thanh Thiên tuy là hòa nhã nhưng đối diện với kẻ ác, cứng rắn cũng chẳng kém gì ai. (Nghe nói trước đó, Cao Thái Khang lão già này tìm đến hai nhà Bùi và Ăng Sô gây sự. Hôm nay, Ô Lương và lão ta đến đây. Muốn gây phiền phức cho Thanh Thế gia ta, hừ, không dễ đâu!)
– Thanh gia chủ đây, quá lời rồi. Ai trong chúng ta đứng đây, không từng dùng qua một ít thủ đoạn chứ? – Cao Thái Khang cũng chen lời vào, còn để đối phương nối tiếp. Bọn họ e là rơi vào thế hạ phong mất, hỏng cả chuyến đi này.- Bọn ta đến cũng không phải là có chuyện gì, nghe nói Thanh Thế gia thu phục được Binh Bảo Lâu nhưng các ngươi lại không chuyên về việc rèn vũ khí nên có lòng tốt, muốn tiếp quản thay một phần. Chuyện này, Thanh gia chủ không cần phải cảm ơn bọn ta đâu!
– Nói nghe hay nhỉ, muốn ta giao Binh Bảo Lâu ra? Mặc dù ta không biết Binh Bảo Lâu có đầu nhập Thanh Thế gia hay không nhưng với việc này, ta từ chối. Đây nói cho cùng cũng là chuyện của Thanh Thế gia ta, không phiền các ngươi phải nhọc lòng. Có quản lí được hay không, tự ta có cân nhắc!- Thanh Thiên cũng không yếu thế, thẳng thừng mà từ chối.- Đến đây thôi, xin mời các vị về cho! Không tiếp!
– Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Nói nhỏ nhẹ không nghe lẽ nào Thanh Thiên nhà ngươi, muốn ta phải động tay sao?- Cao Thái Khang bộc phát uy áp, ghì chặt lấy đối phương.
Nhưng Thanh Thiên cũng không phải là quả hồng mềm mà tùy ý bọn họ nhào nặn. Có thể đứng vững trong hàng ngũ Thế gia, lão ta tất nhiên sẽ không tầm thường. Đứng trước uy áp của một cường giả cấp Tôn. Nhúng người còn không có thì nói chi là nhúng nhường.
– Lão khốn kia, đây là Thanh Thế gia ta đấy, muốn ra tay với ta, không dễ như ngươi tưởng đâu. Người đâu, nghênh địch!- Thanh Thiên nghiến răng, bộc phát uy áp của cấp Hoàng Đỉnh cấp mà chống chọi với đối phương.
Cùng với đó, là từ trong Thanh Thế gia mà xông ra, là hơn trăm người. Thực lực cao nhất có cấp Hoàng, thấp nhất thì cũng là cấp Linh Đỉnh cấp. Bọn họ dàn thành ba hàng, trợ uy cho Thanh Thiên. Muốn động đến gia chủ của bọn họ, vậy thì phải xem bọn họ có đồng ý không đã.
– Ồ, người cũng đông đấy nhưng suy cho cùng, kiến cỏ cho dù có đông thì cũng chỉ là kiến cỏ, có nhiều cũng vô dụng. Các ngươi, lên hết đây!- Cao Thái Khang hoàn toàn là không để bọn họ vào mắt, khinh thường mà khịt mũi.
Thế là, hai bên không nhiều lời nữa, lấy thực lực ra mà nói chuyện với nhau. Đại chiến nổ ra, Thanh Thế gia dựa vào lợi thế sân nhà, miễn cưỡng mà đánh ngang tay với Cao Thái Khang. Sấm nổ trời vang, cả một vùng trời đều vì bọn họ mà rung chuyển.
Lại nói đến Nam Chín lúc này, từ sau khi gặp được Hồng Khanh thì ngày nhớ đêm mong, thần hồn điên đảo. Bóng hình ấy in sâu vào trong kí ức, nhịn không được mà tương tư. Cũng vì lẽ đó, ngày nào y cũng kéo theo lão ăn mày lân la đến gần Viên Hoa Lâu.
– Chúng ta ngồi đây đã được mấy ngày rồi đấy, ngươi thật sự không chán sao?- Lần này đổi lại, người phàn nàn lại là lão ăn mày.
– Thầy, người có thể im lặng một chút được không? Người nói nhiều quá rồi đấy!- Nam Chín chẳng màn mà để tâm tới đối phương, hai mắt đều dán chằm vào cánh cửa lớn kia. Tuy là bậc thang hơi cao nhưng nó không làm khó được y.
– Cái tên này…- Lão ăn mày điếng người, nghiến chặt răng mà nhìn đến đối phương. Không ngờ đến, đối phương vậy mà lại chê bản thân lắm lời.
– Ta nghĩ kĩ rồi!- Nam Chín đột nhiên đứng bật dậy, một mặt kiên định, như hạ quyết tâm. Không làm thì không được.
Nam Chín khoác lên mình một bộ quần áo tươm tất, tóc vuốt ngược về phía sau, bồng bềnh trong gió. So với dáng vẻ ăn mày trước đó, đây mới dáng vẻ điển trai mà y nên có. Khiến cho lão ăn mày nhìn mà sửng sờ.
– Ngươi làm cái trò gì vậy?- Thấy cái bộ dạng chải chuốt này của đối phương, lão ăn mày liền bày ra dáng vẻ nghi ngờ nhân sinh.
– Trò gì sao? Thầy thì làm sao hiểu được, tình yêu ấy mà. Thầy không yêu thầy không hiểu được đâu!- Nam Chín vuốt tóc về sau, khí chất ngập trời, tự tin mà nói. Một khi bị tình yêu làm mờ mắt, có mấy ai là bình thường đâu.
– Chưa thành tài đã bị mỹ sắc che mờ lí trí, đứa học trò này của ta có phải là quá vô năng rồi không? Hazz, cũng tốt. Để nó trải nghiệm vậy, biết đâu lại là chuyện hay!- Lão ăn mày nói rồi thì xoay người lại, đối phương đã muốn đâm đầu vào khổ, vậy thì để đối phương nếm mùi đau khổ vậy.
– Cút ra ngoài, đây là nơi là ngươi có thể vào sao?- Nhưng đời lại không như những gì mà Nam Chín tưởng, đến cửa còn không bước được vào thì nói gì đến việc gặp được người đẹp.
– Đừng tưởng thay một bộ đồ thì ta sẽ không nhận ra ngươi. Ngươi là tên ăn mày ngày ngày ngồi ở kia có phải không? Hừ, cóc ghẻ mà đòi muốn ăn thịt thiên nga à? Viên Hoa Lâu không phải là nơi mà ngươi có thể vào đâu, cút đi cho ta trước khi ta đánh ngươi à!- Người canh cửa thẳng tay mà đuổi y đi, đuổi cứ như là đuổi tà vậy. Còn là lớn tiếng mà quát nạt lấy.
Không vào được từ cửa chính, Nam Chín liền lẻn vào từ cửa sau. Muốn thì sẽ tìm cách còn không muốn thì sẽ tìm lí do. Một chút chuyện vặt vãnh này sao có thể ngăn cản được y gặp mặt người mình ngày nhớ đêm mong kia.
– Ha, muốn ngăn được ta, ngươi ngăn được sao?- Đang lúc Nam Chín đắc ý, leo lên đến vách cao, chỉ cần nhảy xuống là thành công đột nhập, liền không biết từ đâu một gậy đánh tới. Đánh thẳng vào mặt của y, đem y trực tiếp mà đánh văng ra ngoài.
– Ngươi còn non và xanh lắm, tuổi gì mà đòi qua mặt ta!- Nhìn tới, hoá ra là người canh cửa ban nãy. Sớm đã canh me đối phương rồi, chỉ chờ một gậy này mà thôi.
– Ngươi vẫn còn chưa chịu từ bỏ à? Ta khuyên ngươi, vẫn là nên chú tâm vào tu hành đi. Bớt phí thời gian vào những chuyện này, không tốt đâu!- Lão ăn mày bước tới, thấy cái bộ dạng nhếch nhác này của đối phương, không khỏi mà gật gù hài lòng. Không để y chịu một chút khổ, y sao chịu nổ lực mà tu hành.