Chương 191: Binh Bảo Lâu quy phục
Lần trước đó, Ô Thế gia bọn họ thất thủ trước Binh Bảo Lâu. Lần một rồi đến lần hai, đối với một Thế gia mà nói đây không khác gì một cú tát thẳng vào mặt cả. Vấn đề liên quan đến thể diện này, bọn họ sao có thể bỏ qua được.
– Mạnh, lượng binh khí mà chúng ta bán ra đã không còn được nhiều như trước được nữa. Cứ tiếp tục cái đà này, e là Binh Bảo Lâu không cầm cự được bao lâu nữa mất!
– Chuyện này… Để ta tính vậy!- Mạnh vốn chỉ muốn chú tâm rèn binh khí nhưng muốn quản lí được Binh Bảo Lâu này, sao chỉ đơn thuần như thế được. Muốn phát triển nó thành một phương thế lực lại càng là không đơn giản.
Bọn họ tuy là đánh đuổi đi được Ô Thế gia nhưng cũng cùng với đó, lượng khách hàng đến với Binh Bảo Lâu càng ngày càng ít. Không có Đỗ Thế gia chống đỡ, lại thêm Ô Thế gia gây phiền phức, chẳng có ai là dám tìm đến bọn họ mà rèn binh khí cả.
Dù sao trước đó, danh tiếng đều là do Đỗ Thế gia bảo đảm. Binh Bảo Lâu mới có một chỗ đứng vững chắc tại Nội Thành. Nay Đỗ Thế gia đã sụp đổ, không còn ai đứng ra đảm bảo. Uy tín của Mạnh lại không đủ lớn, cũng sẽ không có ai tìm đến bọn họ mà rèn vũ khí nữa.
– Lẽ nào là phải làm theo cách của hắn sao?- Đang lúc Mạnh suy tư, nghĩ cách làm sao mới phải thì lại có khách không mời mà tới. Nhìn đến, hoá ra là gia chủ của Ô Thế gia đích thân tìm đến nơi này. Không cần nghĩ cũng biết, đối phương đến đây ắt hẳn là không có ý tốt gì rồi.
– Đây là Binh Bảo Lâu đó sao? Sao lại trở nên hoang tàn như này rồi? Ta nói mà, người trẻ tuổi đúng là người trẻ tuổi, kinh nghiệm vẫn là có chút thiếu xót!- Ô Lương chưa gì hết đã lên tiếng chế giễu, lời lẽ còn là sặc mùi thuốc súng.
– Ông là…- Trước những lời lẽ đó, Mạnh nhíu mày lại. Quay đầu nhìn tới đối phương, ngờ ngợ nhưng nhất thời, khó mà nhận ra đối phương là ai.
– Xin tự giới thiệu! Ta, Ô Lương, gia chủ của Ô Thế gia. Lần này đến đây chính là muốn chiêu mộ ngươi, ngươi đừng có mà không biết điều!- Ô Lương không ngại mà giới thiệu bản thân, chính là muốn nhân cơ hội này mà ra oai một phen.
– Thì ra là gia chủ của Ô Thế gia, hân hạnh gặp mặt!- Mạnh chào cho có lệ, chẳng bận tâm là mấy.- Không biết, ngài đại giá quang lâm đến đây là có chuyện gì?
– Ta biết ngươi còn trẻ, có tham vọng. Nhưng ngươi phải biết, ở cái thời đại này, quyền lực mới là thứ chi phối tất cả. Ngươi có tham vọng thì đã làm sao, bọn ta chỉ cần muốn. Một tay là có thể nghiền chết ngươi rồi, ngươi có biết không?- Ô gia chủ là đang khuyên can lần cuối, nhắc rõ thiệt hơn với đối phương. Không thì, đừng trách lão ta nặng tay. (Đã nói đến nước này rồi, ta không tin ngươi không quy phục ta. Ha, đó cũng chỉ là vấn đề về thời gian mà thôi. Một hai ba, còn không mau lên tiếng!)
– Chuyện này… Ta quyết định rồi. Suy cho cùng ta vẫn là quá non dại. Cần phải có sự che chở của Thế gia mới có thể tồn tại được. Ta đầu nhập… Thanh Thế gia vậy!- Mạnh cố tình mà nhấn nhá từng câu từng chữ, khiến cho đối phương chờ đến sốt ruột. Nhưng đến cùng, lại là chơi lão ta một vố rõ là đau.
– Cái gì… Ngươi là đang đùa với lửa đấy có biết không hả?- Nghe được kết quả này, Ô Lương còn tưởng là đối phương đã quy phục mình. Chỉ là không ngờ tới, kết quả lại không như bản thân mong muốn. Đây cũng biết chơi người quá đi.
– Xin Ô gia chủ về cho, ta bây giờ là người của Thanh Thế gia rồi. Ra tay với ta, người chính là đối nghịch với Thanh Thế gia đấy!- Mạnh điềm nhiên như không, thậm chí còn thách thức lấy đối phương. Giờ đây đã có người chống lưng, y còn sợ đối phương chắc.
– Haha, ngươi quyết định sáng suốt đấy. Lão già kia hông nghe thấy sao, Thanh Thế gia của ta chính là đáng tin hơn Ô Thế gia của ngươi!- Thanh Thành cũng ra mặt, cười tươi như được mùa. Lại nói đến mối quan hệ không hoà thuận của hai Thế gia bọn họ. Trước Ô Thế gia ra uy thế này, lão ta sớm đã muốn thử từ lâu rồi.
Ô gia chủ tức lắm nhưng lại không thể làm được gì, Thanh Thành còn đó. Lão ta ra tay, bản thân chính là người chịu thiệt. Dù sao danh xưng Đao Hoàng đó vẫn khiến người ta bất giác mà kiên dè. Cho dù có là cùng bậc cấp Hoàng với nhau vẫn là khó đối phó.
– Thằng nhóc nhà ngươi quả là sáng suốt mà, không uổng công ta ngày ngày chiếu cố ngươi!- Thanh Thành cực kì hài lòng với kết quả này, gật đầu không ngớt. Đột nhiên lườm mắt một cái, liếc nhìn lấy Ô gia chủ.- Nhà ngươi sao còn chưa đi nữa? Là muốn ta tiễn đi sao?
– Hừ, các ngươi được lắm, cứ chờ đấy cho ta!- Ô gia chủ giận dữ đùng đùng mà quay người lại, ôm theo cục tức mà rời khỏi đây. Cục tức này lão ta nhớ kĩ rồi.
Ô gia chủ rời đi nhưng không phải là trở về Ô Thế gia mà là đi đến Cao Thế gia. Ô Thế gia chấp nhận quy phục Cao Thế gia, tất nhiên là sẽ không đơn giản chấp nhận quy phục như thế. Có chuyện thì phải tìm đến bọn họ, không thì cái gọi là quy phục này uổng công thì sao.
– Có chuyện gì trong ngươi lại bực tức thế kia. Là ai lại dám chọc tức gia chủ của một Thế gia thế này, là chán sống rồi sao?- Cao Thái Khang thấy đối phương hậm hực mà bước vào, liền đoán là có chuyện. Chỉ là không biết có chuyện gì xảy ra.
– Đó là Khang lão thái gia không biết đó thôi, ta mới vừa đến Binh Bảo Lâu một chuyến!- Ô gia chủ liền đem mọi chuyện mà kể lại, còn không quên thêm mắm dặm muối vào trong đó.- Thanh Thế gia, thật không để ngài vào trong mắt mà. Thử hỏi, còn để bọn họ lớn mạnh. Có phải sẽ trở thành kẻ địch của Cao Thế gia ngài hay không?
– Thanh Thế gia sao? (Trước đó, đã dạy dỗ qua Bùi Thế gia và Ăng Sô Thế gia rồi. Mà Thanh Thế gia này lại là một trong những Thế gia đứng ngoài kia. Nhân cơ hội này, đến bái phỏng một chút vậy! Còn Binh Bảo Lâu kia nữa, nghe nói là một cái cây hái ra tiền. Hư, để ta vặt nó một ít lá vậy!) Được, vậy thì ngươi theo ta đến Thanh Thế gia một chuyến nào!- Cao Thái Khang gật gù một lúc, không chỉ muốn chào hỏi bọn họ mà miếng mồi ngon béo bở Binh Bảo Lâu kia, lão ta cũng muốn chia lấy một phần.
Như trước đó, Cao Thái Khang chân đạp trời không mà đứng trên cao nhìn xuống Thanh Thế gia. Hai tay chấp sau lưng, tư thế cực kì cao ngạo. Dường như trong mắt của lão ta, chẳng hề có Thế gia này trong mắt vậy. Ô gia chủ cũng chỉ có thể đứng sau trợ uy cho đối phương.
– Gia chủ của Thanh Thế có ở nhà không? Lão già ta đích thân bái phỏng, còn không mau ra diện kiến!- Cao Thái Khang cất giọng, ồm ồm nhưng lại cực kì đầy nội lực.
– Cao Thái Khang, lão ta đến đây làm gì? Thanh Thế gia ta đắc tội với lão ta ở chỗ nào sao? Không lẽ… Lời của Thanh Ly là đúng sao?- Thanh Thiên nghe thấy tiếng, chỉ đành miễn cưỡng mà bước ra.- Cao lão thái gia, ngươi đến Thanh Thế gia của ta làm gì? Lại đứng trên nhìn xuống là ý làm sao? Là xem thường Thanh Thế gia của ta sao?
– Nghe nói Thanh Thế gia ngươi thu Binh Bảo Lâu vào trong tay, ta đến đây chính là để chúc mừng. Thế nào, ngươi có hoan nghênh không?- Đến đây, Cao Thái Khang mới chịu từ trên không mà đáp xuống.