Chương 188: Huyết Tế
Đối diện với một khoản thuế từ trên trời rơi xuống đó, gia đình của Liễm chẳng biết phải làm sao cả. Đến nước này, cha của Liễm chỉ đành hạ mình xuống mà cầu xin đối phương. Dù sao bọn họ cũng không đắc tội được, đấu với quyền thế thì có khác gì là tự mình tìm chết.
– Đại nhân, trẻ con không biết chuyện. Ngài có thể nào thư thả cho nhà ta vài ngày có được không?- Cha của Liễm thấy thế, nhỏ giọng mà nịnh nọt lấy đối phương.
– Cha, cần gì phải khúm núm trước bọn họ. Nói thẳng luôn, bọn ta không có, các ngươi đi đi. Gì cũng thuế ai mà đóng cho nổi, các ngươi đây là cướp mà. Mới ngày trước đó còn thuế người, giờ đến thuế nước, còn có thuế đất, thuế gió,…- Liễm tất nhiên là không chịu rồi, thái độ còn là cực kì kiên quyết.
– Đứa trẻ này, con… Đại nhân, đừng có nghe nó nói bậy…- Cha của Liễm vội mà bịt miệng của Liễm lại, còn nói nữa thì bọn họ còn cầu xin sao được.- Con là muốn hại chết cả nhà chúng ta sao?
– Không có à? Được thôi, người đâu, đem những vật quý giá trong nhà này đều đem đi hết cho ta. Ai phản kháng, trực tiếp đánh chết, có chuyện gì ta chịu trách nhiệm!- Lí trưởng nào đâu có để tâm tới bọn họ ra sao, thô bạo cưỡng chế mà thi hành.- Dám không đóng thuế, các ngươi chính là chống đối với Vương quyền. Có tin là ta gô cổ tất cả lại không hả? Xem các ngươi có mạnh miệng nữa hay không?
– Các ngươi không được phép, đây là tài sản của bọn ta. Là ai thì cũng không được phép mang đi!- Liễm cố mà ngăn chặn lấy bọn họ nhưng một người bình thường như gã, đối đầu với Tu hành giả mà nói, nào có sức kháng cự gì. Liền bị đè xuống mà đánh.
– Con ta… Đại nhân, cầu xin ngài tha cho nó. Có bao nhiêu, ngài cứ lấy đi hết vậy!- Cha mẹ của Liễm chạy đến, quỳ dưới chân đối phương mà cầu xin. Còn đánh nữa, con trai họ e là chết mất.
– Hừ, lần này ta tha cho, còn có lần sau thì đừng có mà trách ta vô tình!- Không chỉ lấy đi hết đồ của bọn họ mà đám người đó còn đánh cho bọn họ một trận thảm hại. Vương quyền nào đâu có phải là thứ mà bọn họ có thể chống đối. Cũng từ đây, gieo vào lòng của Liễm một nổi thù hận vô cùng lớn.
– Đáng hận!- Liễm nằm trên đất, cả người đều là thương tích. Siết chặt đôi lòng bàn tay, trên mặt là đầy vẻ không cam tâm.
Đều là con người với nhau, đối phương vì sao lại có quyền cướp đoạt của bọn họ. Liễm dứt áo ra đi, tìm kiếm con đường cho riêng mình. Chỉ khi trở nên mạnh hơn mới không còn bị bắt nạt nữa và cũng chỉ khi mạnh hơn, bọn họ mới có quyền mưu cầu cuộc sống tốt đẹp cho bản thân.
– Đợi ngày con thành tài con sẽ trở về, cha mẹ chớ có lo. Còn đám khốn kiếp đó thì cứ chờ đó đi, sớm hay muộn ta cũng sẽ tìm các ngươi báo thù!- Liễm đi một lần là không biết bao lâu, đến nay vẫn chưa hề quay lại. Bởi vì gã biết, bản thân vẫn còn chưa đủ mạnh.
– Vĩnh Trị, chuyện mà ngươi làm không được thì để ta vậy. Ngươi vẫn là quá mềm lòng rồi, đi trên con đường trở nên mạnh hơn của cường giả sao có thể mềm lòng được!- Liễm một thân lãnh đạm, nét mặt sâu không thấy đáy đó, thật khiến người ta chẳng thể đoán được là gã đang nghĩ gì.- Bắt đầu, Huyết Tế!
Liền có mười mấy người Ma tu xông vào, đem đám người dân vô tội kia cưỡng chế mà lôi ra. Coi bọn họ như gia súc, ai không nghe lời bọn họ liền dùng roi mà quất lấy. Mặc cho đối phương có van nài cầu xin thế nào đi chăng nữa.
– Ta còn chưa muốn chết, các người tha cho ta có được không? Bao nhiêu tiền ta cũng đưa!
– Huhu, con sợ quá!
Ở giữa đó, là một trận pháp được in sâu trên nền đất. Hình thù kì lạ, nhìn như một chiếc đầu dê bị khắc lên vậy. Bên ngoài thì bị bao phủ bởi một vòng tròn, trong vòng tròn đó là ngôi sao năm cánh. Sau cùng mới là đầu dê được khắc kia.
Ma tu đem bọn họ đều đặt hết vào bên trong, như có một lực hút vô hình. Đem bọn họ mà ghì chặt xuống vậy, quỳ ở đó mà chẳng thể đứng dậy. Đại trận sáng lên, một phần sinh cơ của bọn họ theo đó mà chảy ngược vào trong đại trận.
Đúng lúc này, ngay khi đại trận chỉ mới vừa được khởi động. Truyền đến là một giọng nói vô cùng quen thuộc, cùng với đó là vô số binh lính tiến vào. So với lần vây quét trước đó thì lần này, sự chuẩn bị của bọn họ càng là kĩ càng hơn.
– Ma tu to gan các ngươi lại dám bắt người làm điều ác? Trong mắt các ngươi có còn Vương quyền hay không vậy?- Người dẫn đầu trong bọn họ chính là Thường Âu, lần này trở lại tự tin hơn trước rất nhiều.
– Vương quyền? Hừ, thứ rách nát đó mà ngươi cũng tin vào? Ngươi tin nó như thế, vậy thì đợi nó đến cứu ngươi đi. Xem xem, là ta giết các ngươi trước hay là Vương quyền cứu các ngươi đây!- Liễm cười khẩy một tiếng, khinh thường lộ rõ ở trên mặt.
– Xem ngươi nói kìa, dám khinh thường Vương quyền là ai cho ngươi cái lá gan chó này vậy?- Kiếm Cô Tinh, Kiếm Hoàng, cường giả cấp Hoàng Trung cấp. Trên tay là Cô Tình Kiếm, thân kiếm dài thước ba, lưỡi kiếm sắc bén vô đối, chém sắt như chém bùn. Vỏ kiếm được chế tác tinh xảo, hơn thảy là được làm bằng vàng ròng nguyên chất.
– Ngươi là ai? Dám láo xược ở đây, tìm chết!- Liền có một Ma tu xông tới, muốn ra tay dạy dỗ lấy đối phương. Nhưng còn chưa kịp chạm vào Kiếm Vô Tình thì một tia sáng đã lướt qua. Đem kẻ đó mà chém làm đôi.
– Một đám Ma tu nhỏ nhoi cũng phải cất công ta đến đây? Thường Âu, ngươi bây giờ đã vô dụng thành bậc này rồi đó à?- Kiếm Cô Tinh đút kiếm vào bao, khí thế tỏa ra là không thể xem thường cho được.
– Kẻ này, không tầm thường!- Với một màn đó của đối phương, Vĩnh Trị đã bị dọa cho xanh mặt.
– Cấp Hoàng? Đây là viện binh mã các ngươi tìm đến đó sao? Cũng khá được đấy nhưng mà so với ta, còn kém xa nhiều lắm!- Nhưng Liễm lại không để đối phương vào mắt, xông đến mà ra chiêu với đối phương. Dựa vào Phá Sát Ý của bản thân, gã sao có thể sợ đối phương được.
Nhưng mọi chuyện lại không như những gì mà gã nghĩ, đối phương lại chỉ cần một kiếm. Đã không biết từ lúc nào, đem Liễm nhẹ nhàng mà đẩy lui rồi. Lưỡi kiếm cực nhanh, lướt qua một cái. In hằng trên vách đá là một lưỡi chém cực sâu.
Đến khi phản ứng lại, thiếu một chút, kiếm đó đã đem đầu của Liễm mà chém xuống. Nếu như không phải phản ứng của gã nhanh, kịp thời tránh đi một đòn đó thì sợ là đã trở thành một cổ thi thể lạnh lẽo. Thực lực này, chênh lệch quá là lớn đi.
– Ồ, tránh được một kiếm đó à? Xem ra ngươi không tệ nhưng một kiếm này, ngươi muốn tránh cũng tránh không được đâu!- Kiếm Cô Tinh tụ Lực vào kiếm, lưỡi kiếm tức thì phát sáng. Còn là một ánh sáng cực kì chói mắt, khiến người ta không thể nhìn rõ.
(Tên này là ai, lại mạnh đến vậy? Ta hoàn toàn không phải là đối thủ. Còn chiến tiếp e là không hay, chạy vậy!) Liễm bị một kiếm vừa rồi dọa cho sợ, trán đổ đầy mồ hôi. Chẳng muốn chiến tiếp đã muốn chạy, còn đánh e là sẽ không còn mạng nữa mất.
– Muốn chạy, ngươi xem ta là ai thế?- Kiếm Cô Tinh xuất kiếm, một kiếm chém tới. Trực tiếp đem đối phương chém đến trọng thương, máu tươi nhuộm đỏ cả người.