Chương 186: Cấp Hoàng xuất hiện
Thường Âu dẫn theo người tiến hành vây quét Lệ Phường nhưng lại không ngờ tới, bên đối phương lại có cường giả cấp Hoàng toạ trấn. Tình thế trong phút chốc liền đảo ngược, bọn họ tức thì trở thành cừu non trong tay đối phương. Đánh không lại cũng chỉ có thể chạy.
Nhưng ngay lúc bọn họ muốn rời đi, bỏ chạy khỏi đây thì Liễm lại ra tay ngăn cản. Nếu như không phải Trưởng Tuần Ti kịp thời phản ứng, đánh ra một chưởng. Đẩy lùi đối phương thì sợ là bọn họ muốn rời khỏi đây cũng khó.
– Đi, chúng ta nhanh đi!- Nhưng đổi lại, Trưởng Tuần Ti bị thương cũng không nhẹ. Thiếu chút nữa là thổ huyết ra đó.
Một đám người bọn họ, hối hả mà rút lui. Chạy mà không nhanh liền sẽ trở thành vong hồn dưới tay của đám người gọi là Ma tu kia. Ban nãy ngang ngược bao nhiêu thì bây giờ thảm hại bấy nhiêu. Còn đâu cái dáng vẻ xem thường người khác lúc đầu kia.
– Hahaa, chạy rồi! Đây chính là cái cảm giác nắm giữ sức mạnh khiến người khác khiếp sợ đó sao? Quá đã!- Ma tu bọn họ, trước nay đều là bị đối phương xem như chó gà tùy ý giết. Bây giờ thì khác rồi, phong thủy lưu chuyển, đã đến lúc bọn họ trở mình. Liễm nhịn không được mà cười to thành tiếng, kèm theo đó là uy áp chấn kinh bốn phương.
– Liễm đại nhân uy mãnh! Liễm đại nhân uy mãnh! Liễm đại nhân uy mãnh!- Đám người Ma tu đó liền lớn tiếng mà tung hô lấy đối phương, lần này nếu như không nhờ vào gã. Bọn họ e là không biết sẽ trải qua chuyện gì.
– Chớ có vội vui mừng! Nơi đây đã không thể ở được nữa rồi, chúng ta tìm một nơi khác vậy!- Mặc dù đã đánh lui được đối phương nhưng nguy hiểm vẫn là chưa qua đi, bởi vì Vĩnh Trị biết. Bọn họ nhất định sẽ còn quay trở lại.
– Ngươi cứ sợ sệt, bọn họ lại đến một lần nữa. Ta liền sẽ đem bọn họ vĩnh viễn lưu lại tại nơi này. Dựa vào thực lực này của ta còn phải sợ bọn họ nữa sao?- Liễm đang trên đà hưng phấn, còn muốn chiến tiếp, nào có thể trốn chạy. Thế thì còn gì là uy phong của gã nữa.
– Núi cao còn có núi cao hơn, chúng ta có thể đánh lui bọn họ lần này là nhờ vào mai mắn. Nếu như lần sau, bọn họ mang đến một cường giả cấp Hoàng thì sao? Hai cường giả cấp Hoàng thì lại làm sao?- Vĩnh Trị thấy thế, nhăn mặt lí giải, giảm đi ngạo khí của đối phương.
– Ta thấy Giáo chủ nói đúng đấy, chúng ta vẫn là nên tìm một nơi khác thì hơn vậy!- Có người lên tiếng, suy cho cùng bọn họ vẫn là quá yếu đi, thực lực không bằng người. Đến đây Liễm cũng không tiện mà nói gì thêm nữa, cũng chỉ có thể nghe theo bọn họ.
Mà tại một nơi khác lúc này, cách đó không xa là người của Tuần Ti phủ xốc xếch, ngồi bệt dưới đất mà nghỉ chân. Bọn họ chạy một đường dài, ai nấy cũng đều rũ rượi cả. Phải nói lần truy quét này, thất bại thảm hại vô cùng. Họ nào có từng trải qua cái cảnh này.
Nói đến lần vây quét này, bọn họ đem theo cũng chỉ có năm người cấp Vương Đỉnh cấp, đây đã là tính cả Trưởng Tuần Ti vào. Nhưng lại không ngờ tới, giữa đường lại xuất hiện cường giả cấp Hoàng thế này. Đúng là chuyện nằm ngoài ý muốn.
– Đáng hận! Cự nhiên lại xuất hiện cấp Hoàng vào lúc này. Người của chúng ta thế mà tổn thất nhiều đến vậy!- Trưởng Tuần Ti sau khi kiểm tra qua một lượt, quân số mười phần thì giờ chỉ còn lại năm phần.
– Tức cái gì cơ chứ? Ta cảm thấy, hướng chúng ta đi đúng rồi. Công pháp của tên đó rất kì lạ, rất giống với tên hung thủ kia. Nếu như bắt được tên đó rồi, ta không tin không tìm được kẻ đứng sau!- Trái ngược với đối phương, Thường Âu lại hào hứng đến lạ. Ẩn hiện là sự khoái ý trên mặt.- Đợi ta tìm được hắn rồi, ta thật muốn xem. Tên đó là tên nào lại có bản lĩnh lớn đến như vậy, dám diệt môn đến tận hai Thế gia!
– Đại nhân… Kẻ đó đã là cấp Hoàng, chúng ta nào có phải là đối thủ thì làm sao bắt được đây?- Lão béo một mặt ủ rũ, chán trường không thôi. Xém chút là mất mạng trong tay đối phương rồi. Nào có tâm tư mà truy bắt đối phương nữa.
– Hừ, chỉ là một đám Ma tu nhỏ nhoi. Đợi ta gửi thư cầu viện, xem ta làm sao xử trí bọn chúng đây!- Thường Âu sớm đã nghĩ ra cách để đối phó với bọn họ, trong mắt y đám người Ma tu này nào đâu đáng để nhắc đến.- Đi thôi, chúng ta trở về! Ngày chết của bọn chúng sẽ không còn xa nữa đâu!
Ba ngày sau, tại Tuần Ti phủ, một bóng người bước vào. Thân mang giáp sắt, là một bộ giáp cực kì tinh tế. Trên vai là in hình hoạ tiết của sói dữ, như hung thần ác sát. Toàn thân khí tức mà đối phương tỏa ra, là hơi thở của sự lạnh lùng.
– Thường Âu đại nhân, không hay rồi! Không biết đám Ma tu đó nghĩ gì, lại dám bắt người. Đã có mấy vụ án mất tích xảy ra, chúng ta nên xử lí thế nào đây?- Lão béo hốt hoảng mà báo tin, chuyện này chưa qua thì chuyện khác đã tới rồi.
– Ngươi hoảng cái gì chứ? So với thảm án diệt môn của Thế gia thì mấy chuyện vụn vặt này đáng để quan tâm sao?- Thường Âu mặt chẳng hề mà biến sắc, thứ mà y quan tâm tới hiện giờ, cũng chỉ có tung tích của hắn. Còn những chuyện khác thì đều không đáng để quan tâm tới.
– Nhưng… Nhưng cũng thể bỏ mặc, để bọn họ làm gì thì làm được…- Lão béo nhỏ giọng, muốn nói nhưng lại không dám nói rõ.
– Hửm, người… Đến rồi!- Thường Âu trong làn gió nhẹ thổi qua đó, cảm nhận được có người tới. Khoé môi bất giác mà nở ra nụ cười khoái chí.- Ha, đừng nói nữa, người tới rồi. Ta xem đám Ma tu đó còn lộng hành được bao lâu nữa đây!
Mà cách Tuần Ti phủ không xa lúc này, là hai bóng người ngồi chễm trệ trên đường. Chễm trệ là thế nhưng lại là một thân rách rưới tàn tạ, tay cầm bát tay cầm gậy. Không cần nghĩ cũng biết, bọn họ đây là đôi ăn mày thầy trò kia.
– Thầy, ta đói quá!- Nam Chín đói đến hóc hác, hai mắt lờ đờ, nhìn như xác sống biết nói vậy.
– Ngươi đừng có suốt ngày than đói có được không hả? Còn nói, người ta sẽ tưởng ta bỏ đói ngươi đấy!- Lão ăn mày thì lại mặc kệ lấy, chẳng buồn mà liếc nhìn.
– Không phải sao? Từ lúc đi theo người, ta chẳng có bữa nào là ăn no cả. Người không bỏ đói ta thì cũng là kiếm chuyện cho ta làm, ta sắp chịu không nổi rồi đây này!- Nam Chín chịu không ít khổ, uất hận đều hiện hết trên mặt. Nếu không phải đánh không lại đối phương, y thật muốn đánh lão ta một trận mà trút giận.
– Ngươi thì biết cái gì, đây là ta đang giúp ngươi luyện sự tập trung. Ngươi ăn no rồi, sao có thể tập trung mà tu luyện nữa?!- Lão ăn mày như thường mà lấy ra một chiếc bánh bao trắng nõn nà, cắn một phát, nhai nhồm nhoàm như trêu ngươi y vậy.
– Lão…- Nam Chín tức đến điếng người, này cũng quá trêu ngươi đi.
– Ăn mày ở đâu đến thế này? Đông, cho bọn họ một ít thức ăn đi!- Hồng Khanh vô tình đi ngang qua, thấy dáng vẻ đáng thương này của bọn họ. Không nghĩ nhiều, liền giang tay giúp đỡ lấy.
– Vâng!- Đông theo lệnh, từ trong túi mà lấy ra một ít bánh kẹo, đưa cho bọn họ.
– Cảm… Cảm ơn!- Nam Chín ngước đầu nhìn lên, không nhìn thì thôi nhìn một phát thì ngẩng người. Trên đời này còn có mỹ nhân đẹp như thế này sao, trông chẳng khác gì tiên nữ giáng trần cả. Khiến cho tâm tư của người thiếu niên này thổn thức mà nói không nên lời.