Chương 180: Thư mời
Binh Bảo Lâu, vốn là thế lực thuộc thế gia. Giờ lại muốn tách ra làm một thế lực riêng lẻ, chuyện này nói thì dễ nhưng làm thì không dễ một chút nào cả. Thế gia dĩ nhiên sẽ không cho phép, bất cứ một thế lực nào chen ngang vào sự thống trị của bọn họ. Cho dù thế lực đó đã từng thuộc về thế gia đi chăng nữa.
– Mạnh, ngươi không suy nghĩ lại sao? Thanh Thế gia của ta rất tốt cơ mà? Ngươi gia nhập thì chỉ có lợi chứ không thiệt…- Thanh Thành ra sức thuyết phục đối phương nhưng giữa chừng lại bị người khác chen ngang.
– Ồ, người của Thanh Thế gia các ngươi cũng đến. Hừ, thường ngày không phải thanh cao lắm sao? Sao lại nhân lúc cháy nhà mà lồi mặt chuột thế này?- Ô Thất Thố vừa vào đã gặp mặt Thanh Thành, lần này thì khác trước đó, chưa gì hết đã mà mỉa mai lấy.
– Ngươi nói như thế? Không phải là tự mình mắng mình đó chứ? Ha, ta đã gặp qua nhiều kẻ bỉ ổi rồi. Nhưng mà tự mình mắng mình, hôm nay vẫn là lần đầu thấy đấy!- Thanh Thành cười khẩy, rồi nhẹ giọng mà đáp trả lấy.
– Ngươi…- Ô Thất Thố bị nói móc, điếng người mà muốn mắng chửi.
– Được rồi, lui xuống đi! Ngươi vốn không phải là đối thủ của lão ta, nói nhiều cũng vô ích mà thôi!- Thấy thế, Ô Nhiễm chỉ đành ra mặt, từ phía ngoài mà bước vào. Nói chuyện với cường giả cấp Hoàng vẫn là để cường giả cấp Hoàng vậy. Hai bên chỉ là mới nhìn nhau thôi, đã giao phong ác liệt rồi. Uy của hai người bọn họ va chạm với nhau, chẳng ai là chịu nhường ai cả.
– Ngươi cũng đến à? Xem ra Ô Thế gia các ngươi cũng quyết tâm quá nhỉ?- Thanh Thành vẫn chưa chịu thôi, quyết mỉa mai đến cùng.- Nhưng có ta ở đây rồi, các ngươi vẫn là từ bỏ ý định đó đi!
– Hừ, ai ăn ai còn chưa biết được đâu, ngươi ở đây đắc ý cái gì?- Ô Nhiễm cũng chẳng chịu kém cạnh, rồi quay sang mà nhìn đến Mạnh.- Tên kia, ta cho ngươi cơ hội cuối để lựa chọn. Rốt cuộc là có muốn đầu nhập Ô Thế gia bọn ta không? Hay là muốn, ta phá nát cái nơi này. Cho dù có là cái lão già này thì cũng không bảo vệ được ngươi đâu!
– Các vị hiểu cho, Binh Bảo Lâu này là tâm huyết mà Đỗ gia chủ giao phó cho ta. Ta sao có thể vì chút lợi lộc nhỏ mà bán nó đi được, các vị xin mời về cho!- Đối diện với uy hiếp trắng trợn như thế, Mạnh chỉ đành lựa lời mà khước từ.
– Hừ, ai mà chẳng biết Đỗ Thế gia đã không còn. Ngươi còn đem tên đó ra làm gì? Chẳng phải là muốn lợi ích sao? Được, Ô Thế gia bọn ta cho ngươi. Nói đi, ngươi là muốn gì mới chịu đầu nhập Ô Thế gia ta? Nói cho ngươi biết, ngoài kia có biết bao thế lực muốn gia nhập vào Ô Thế gia ta, Ô thế gia ta còn chưa chắc gì đã đồng ý!- Ô Thất Thố cao ngạo mà chen vào, còn là ra oai không ít. Ỷ bản thân là người của Thế gia, hoàn toàn chẳng xem y ra gì.
– Ý ta đã nói rồi thì sẽ không đổi. Thành lão, tiễn khách!- Đến đây, Mạnh cũng chẳng chịu mà nhún nhường. Liền cứng rắn lấy một phen.
– Mời các ngươi về cho! Sao, không muốn đi à? Vậy để đao của ta tiễn các ngươi đi vậy!- Thanh Thành đưa tay sờ xuống đao, cảm giác sắc lạnh mà lườm bọn họ.
– Muốn đánh sao? Được, ta đánh cùng ngươi một trận. Xem là đao của ngươi bén hay là…- Ô Nhiễm tất nhiên là không sợ đối phương rồi, nghiêm mình mà đối chiến. Chỉ là chưa nói hết câu, một đao đã chém đến trước mặt.
– Nói nhảm cái gì thế? Ăn một đao này của ta đi!- Thanh Thành ra đao, xuất quỷ nhập thần. Đao nhanh tới mức, đối phương xém chút là bị chém trúng rồi. Nếu như không phải phản ứng kịp, sợ là đầu đã rơi xuống đất, trở thành một cổ thi thể lạnh lẽo.
– Cái lão già nhà ngươi dám ra tay đánh lén ta? Hừ, thật tưởng ta sợ ngươi chắc?- Ô Nhiễm phát động Ý của bản thân, một vùng trời liền hoá đen. Xộc thẳng vào mũi của bọn họ là một mùi hôi thối khó chịu. Đây chính là Ý của gả, Nhiễm Chi Tức, có tính độc ăn mòn cực mạnh.
– Không sợ thì làm gì được ta? Tiếp đao!- Thanh Thành cũng phát động Ý của bản thân, là Đao Chi Ý. Người như đao mà đao như người. Mỗi đao xuất ra, đều hung hiểm dị thường.
Chẳng qua mấy chiêu, Thanh Thành đã đem đối phương mà đánh đến trọng thương. Mặc dù đều là cấp Hoàng nhưng thực lực của bọn họ vẫn có chênh lệch nhất định. Danh xưng Đao Hoàng đó cũng không phải tự khi không mà có.
– Ăn một đao này của ta đi, Thành Nhất Đao!- Biết là không thể đánh lâu với đối phương, bản thân chỉ có nước chịu thiệt. Thanh Thành liền ngưng tụ Đao Chi Ý vào lưỡi đao, mạnh mẽ mà chém tới một đòn. Một đòn này trực tiếp mà đả thương lấy đối phương.
– Khốn kiếp, xem như lão già nhà ngươi giỏi. Cứ chờ đó cho ta, ta sớm muộn gì cũng sẽ tìm các ngươi tính sổ!- Ô Nhiễm bị một đao đó ép lui về sau, ôm ngực. Máu tươi chảy ra như suối, loạng choạng mà rời khỏi đây.- Chúng ta đi!
– Hừ, chạy rồi à? Chạy cũng nhanh đấy, haha!- Thanh Thành thấy đối phương bỏ chạy, bật cười tanh tách. Nhưng không quên chuyện chính, liền hướng Mạnh mà dò hỏi.- Bọn họ đều đi hết rồi, thằng nhóc nhà ngươi có phải là có chuyện gì muốn nói với ta phải không?
– Ta tiễn khách là vì ta không muốn bị bọn họ làm phiền. Đừng quên giữa chúng ta còn có hẹn ước. Thời hạn 2 năm còn đó, lão lẽ nào là muốn thất hứa? Lão vẫn là bảo vệ ta cho thật tốt đi, đừng nghĩ đến chuyện khác nữa!- Mạnh một lần nữa nói rõ, tránh cho đối phương lại hiểu sai ý của mình. Có cường giả cấp Hoàng bậc này bảo vệ thì còn gì phải lo lắng nữa.
– Thằng nhóc nhà ngươi, sao lại cứng đầu thế không biết nữa? Thanh Thế gia của ta có gì mà không tốt? Ngươi cứ sao lại…. Hây, ngươi muốn gì thì làm đó đi, ta không quản tới nữa!- Thanh Thành khuyên không thành, chỉ đành dùng dằng mà rời đi.
Thanh Thành còn tưởng, đối phương đuổi bọn họ đi rồi thì sẽ nói lời đầu nhập với Thanh Thế gia. Có nào ngờ, quyết tâm của đối phương lại lớn đến như vậy. Muốn tự lập thành một phương thế lực, chẳng chịu cúi đầu trước bất kì một ai. Xem ra là lão ta nghĩ nhiều rồi.
Cùng lúc này, lại xảy ra một chuyện lớn khác. Cao Thế gia bất ngờ mà gửi thiệp mời đến, mời các Thế gia khác ba ngày sau đến Cao Thế gia của bọn họ làm khách. Nói là có chuyện cần bàn, cần gia chủ đích thân đến gặp. Mà gia chủ tụ hợp, trừ khi là chuyện lớn xảy ra. Nếu không sao có thể dễ dàng mời bọn họ được.
Mà sau khi nhận thư, sắc mặt của Thanh Thiên liền biến sắc. Vài ngày trước đó bọn họ còn không tiếp ai mà nay lại gửi thư mời thế này. Không cần nghĩ cũng biết, chuyện này ắt có biến. Còn là biến to hay biến nhỏ thì phải xem ở cuộc tụ họp này đã.
– Cha, có chuyện gì mà nhìn cha lại đăm chiêu thế?- Thanh Ly từ ngoài đi vào, hiếm khi thấy sắc mặt cha mình kém sắc như thế kia, liền thuận miệng mà hỏi thăm lấy.
– Là con đó à? Cao Thế gia gửi thư đến, nói là có chuyện cần bàn với chúng ta. Không biết là vì chuyện gì đây? Không lẽ là có liên quan đến chuyện kia?- Thanh Thiên như đoán ra được gì đó nhưng nhất thời, cũng khó mà khẳng định được gì.
– Chuyện kia… Là chuyện bọn họ bị tập kích, xém chút là diệt môn đó sao? Chuyện đó thì có liên quan gì đến chúng ta…- Thanh Ly đang nói giữa chừng thì ngừng lại, sực nhớ đến ảo mộng mà bản thân thấy trước đó. Nơi mà Thanh Thế gia bọn họ phải đối mặt với hoạ diệt môn. Cùng với Cao Thế gia bị tập kích lần này liệu có liên hệ.
(Chuyện đó, có nên kể cho cha biết hay không? Vẫn là không nên vậy, tránh cho cha lại lo âu!) Sau khi đắn đo một lúc, Thanh Ly sợ là mọi chuyện còn chưa thỏa, nói ra thì lại không hay, chỉ đành lựa lời mà an ủi.- Cha, chắc là không có chuyện gì đâu. Cha cần gì phải vì nó mà lo lắng!
– Mong là như những gì con nói!- Thanh Thiên chỉ đành gật đầu cho qua nhưng ánh mắt, vẫn nặng trĩu suy tư.