Chương 178: Binh Bảo Lâu, đổi chủ
Kết quả là, Nam Chín bị người ta đánh cho một trận thừa sống thiếu chết. Toàn thân đều là thương tích, máu me be bét. Đánh cho đến thảm thì đám người bọn họ mới chịu rời đi. Nếu như không phải lão ăn mày nhặt lại cho một mạng thì sợ là, cái mạng nhỏ này của y e là phải kết thúc tại đây mất.
– Thầy, người thấy ta bị bọn họ đánh như thế, thật là không ra tay giúp đỡ? Không sợ đứa học trò duy nhất này của người, bị người ta đánh chết sao?- Nam Chín nằm đó, trong đầu có rất nhiều câu hỏi. Mà câu hỏi y quan tâm nhất hiện giờ, Ba La Mật Công đó rốt cuộc có tác dụng gì. Đối phương vì sao lại ép bản thân học.- Còn nữa, Ba La Mật Công mà người dạy ta, sao lại chẳng có tác dụng gì thế này? Lừa nhau à?
– Nói gì thế? Bộ dạng này của ngươi, xin không phải là nhiều tiền hơn sao? Đi thôi, cơm hôm nay có thịt hay không thì phải xem ở ngươi rồi!- Lão ăn mày nắm lấy chân đối phương, cứ thế mà lôi đi.- Còn nữa, Ba La Mật Công mà ta dạy ngươi. Sâu xa hơn ngươi nghĩ nhiều. Hiện tại không có tác dụng nhưng sau này có thể cứu mạng ngươi thì sao? Đừng có mà xem thường nó, biết chưa?
– Thầy, đâu là đúng, đâu là sai? Cái gì gọi là chính, cái gì gọi là tà? Ta giúp người phụ nữ đó để đổi lấy một trận đòn này, đáng không?- Nam Chín liền thuận thế, đem những nghi hoặc của mình mà nói ra.
– Là đúng là sai, quan trọng sao? Đó cũng chỉ là cái nhìn phiến diện của một người, đại biểu cho đạo mà bọn họ truy cầu. Là đáng hay không đáng, chuyện này con vẫn là tự mình quyết định lấy đi!- Lão ăn mày trầm giọng mà đáp, nghe ra còn là có chút thăng trầm của đời người trong đó.
– Thầy… Ta ngộ rồi!- Nghe được những lời này, Nam Chín như đi trong đêm tối mà tìm được ánh sáng vậy, bừng tỉnh trong cơn mê.
– Ngộ cái gì?- Lão ăn mày nghe vậy, gật gù mà hài lòng.
– Ngộ kì thời, con kiến biết leo cây. Nghị kì ngộ, con kiến…- Còn chưa để Nam Chín nói hết câu, y đã bị đối phương ném văng qua một bên rồi. Lộn vài vòng trên mặt đất, mặt cà với mặt đường. Miệng chảy nước dãi mà không kiểm soát, trông rõ là thảm.
– Này thì kiến, ta giỡn với ngươi đấy à? Đúng là hao tâm tốn sức mà!- Lão ăn mày hầm hà tức giận, nếu như không phải đối phương đang bị thương thật là muốn đánh y một trận cho ra trò.
Nam Chín nằm đó, ngửa mặt nhìn trời cao. Không ai biết y nghĩ gì, chỉ biết y có ánh mắt cực kì sâu sắc. Dường như một trong một khoảng khắc nào đó, ý đã hòa mình với thiên nhiên nơi đây. Là đúng hay sai nhiều chuyện đã không còn quan trọng nữa rồi, miễn y thấy bình yên là được.
Đỗ Thế gia không còn những Thế gia khác liền lâm le lấy gia sản của bọn họ. Gia tài bạc ngàn đó, ai mà chẳng muốn chiếm lấy một phần. Mà trong đó phải kể đến Ô Thế gia, là Thế gia ra tay sớm nhất. Nhân cơ hội này, liền muốn thôn tính tất cả những gia sản mà Đỗ Thế gia để lại.
Mà gia sản lớn nhất của Đỗ Thế gia, phải kể đến Binh Bảo Lâu. Không biết là bao nhiêu vũ khí tốt đều đến từ nơi đây. Lợi nhuận hằng năm thu được phải nói là một con số khổng lồ, nhiều không đếm kể. Miếng mồi ngon béo bở này, ai mà bỏ qua cho được.
– Đỗ Thế gia đã không còn, Binh Bảo Lâu này giờ đây đã là vật vô chủ. Gia chủ của ta có ý tốt, muốn thu nhận các ngươi. Các ngươi còn không mau quy phục!- Ô Thất Thố, người của Ô Thế gia, mặt hóp tai chuột, là kẻ gian tà. Tuổi tầm ba mươi mấy nhưng vẻ ngoài lại không khác gì người ngoài tứ tuần cả. Dẫn theo một đám người, huênh hoang mà bước vào Binh Bảo Lâu, hoàn toàn là không xem ai ra gì.
– Mặc dù Đỗ Thế gia không còn nhưng Binh Bảo Lâu này còn chưa đến lượt các ngươi quản đâu. Thành lão, đuổi bọn họ đi cho ta. Ta không muốn thấy bọn họ!- Mạnh thấy bọn họ huênh hoang đến như vậy, liền lệnh cho Đao Hoàng tiễn khách. Sao có thể để bọn họ làm càn tại đây được.
– Là ai dám đến đây gây sự vậy? Không biết nơi này, là do ta bảo kê sao?- Lời vừa dứt, Thanh Thành liền xuất hiện. Khí tức áp bức, đủ để chấn nhiếp một phương. Danh xưng Đao Hoàng đó, cũng đủ khiến cho người khác nghe mà run sợ. Không ra oai một chút bọn họ thật tưởng nơi này để bắt nạt.
– Hoàng cấp? Các ngươi… (Tên này sao lại ở đây? Không được! Chuyện này, phải bẩm báo lại cho gia chủ mới được!) Rượu mời không uống lại uống rượu phạt, hay lắm! Các ngươi cứ chờ đó đi, chúng ta đi!- Thấy đối phương khó nhằn như này, Ô Thất Thố chỉ đành dẫn người rời đi. Không ngờ đến, nơi đây còn có cường giả cấp Hoàng trấn thủ.
– Bọn họ nói đúng, Đỗ Thế gia đã mất. Binh Bảo Lâu chính là miếng mồi ngon mà các phương thế lực dòm ngó. Cách tốt nhất để bảo toàn bản thân chính là gia nhập vào một phương thế lực nào đó. Ngươi thấy Thanh Thế gia của ta…- Thanh Thành đợi cho một lũ bọn họ đi rồi, mới mở lời riêng với đối phương.
– Thành lão, lão là muốn ta gia nhập Thanh Thế gia sao? Binh Bảo Lâu cũng có thể tự thành một phương thế lực, sao lại phải gia nhập nhà khác?- Mạnh nhẹ lắc đầu, ý của y rất rõ, chính là muốn tự lực tự cường, không muốn phụ thuộc vào ai nữa cả.
– Ngươi thật sự muốn tự mình lập thấy một phương thế lực? Giữa thời buổi rối ren này, đó không phải là một lựa chọn sáng suốt đâu. Ta khuyên ngươi vẫn nên nghĩ kĩ lại đi!- Thanh Thành nghe thế, liền ra sức mà khuyên can lấy.
– Chuyện này… Ta tự có tính toán, không phiền Thành lão phải để tâm!- Mạnh ý đã quyết, sao có thể nói thay đổi là thay đổi.
– Binh Bảo Lâu này, không biết rồi sẽ rơi vào tay của ai đây. Đỗ Thế gia khi không lại bị diệt, thật là biết làm khổ chúng ta mà!- Thợ rèn của Binh Bảo Lâu than thở lấy, chẳng còn tâm trạng mà rèn đúc gì nữa cả. Một lần đổi chủ này, lại không biết sẽ sinh ra sóng to gió lớn gì đây.
– Chuyện đó thì có liên quan gì đến chúng ta cơ chứ? Rơi vào tay ai cũng được, miễn chúng ta có cơm ăn sống qua ngày là được rồi. Quan tâm nhiều làm gì!- Người bên cạnh thì lại không mấy quan tâm tới, chuyện đó đối với bọn họ mà nói, ảnh hưởng không lớn. Dù sao là ai làm chủ đi chăng nữa, bọn họ cũng chỉ là làm người làm công mà thôi. Quan tâm cho nhiều cũng chẳng được ích lợi gì.
Đêm tối, mọi người đều đã rời đi. Duy chỉ có Mạnh là vẫn ở lại đây, rèn một thanh binh khí. Dưới ngọn lửa nóng rực đó, rút ra một thanh sắt. Liên chùy đập xuống nhưng mãi lại không thành hình. Nó giống như tâm trạng hiện giờ của người rèn vậy, rối bời mà chẳng thể nào tập trung được cả.
– Chậc chậc chậc, tay nghề này đúng là khiến người ta thích thú mà!- Một bóng người xuất hiện, tựa hồ bí ẩn nhưng cảm giác mang lại lại cực kì quen thuộc.
– Ngươi là ai? Thuộc thế lực của nhà nào?- Mạnh nhìn đến hắn, cảnh giác không thôi. Nửa đêm tìm đến thế này, không cần nghĩ cũng biết. Chắc chắn là không có ý tốt gì rồi.
– Mới đó mà đã quên ta rồi sao? Uổng công ta xem trọng ngươi thật đấy, còn để ngươi tiếp quản Binh Bảo Lâu. Hazz, lòng người!- Hắn vờ than thở, cố ý mà nhắc khéo đối phương.
– Lời này là có ý gì? Lẽ nào là nói… Không thể nào, ngươi sao có thể thế được…- Mạnh mơ hồ đã đoán ra được gì đó nhưng nhất thời vẫn chưa dám tin đó là thật.