Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
sieu-pham-thuc-tinh-ta-co-the-bien-than-diet-the-cap-cu-thu.jpg

Siêu Phàm Thức Tỉnh, Ta Có Thể Biến Thân Diệt Thế Cấp Cự Thú

Tháng mười một 28, 2025
Chương 345: Tiến vào thần thoại Chương 344: Nhân tộc Thần tộc
nguoc-dong-hon-nhien-nhung-nam-thang.jpg

Ngược Dòng Hồn Nhiên Những Năm Tháng

Tháng 2 10, 2025
Chương 790. Phiên ngoại 1 Tô lão sư tới chơi Chương 789. Tạ thế giới này dùng ôn nhu đối đãi ta
kinh-di-ta-che-tao-quy-di-thu-nhan-hoi.jpg

Kinh Dị: Ta Chế Tạo Quỷ Dị Thu Nhận Hội

Tháng 1 31, 2026
Chương 475:Hải yêu cùng nhân loại, không nên trở thành địch nhân Chương 474:Trong thế hệ thanh niên xuất sắc nhất Hải yêu
trieu-hoan-yeu-nhat-bat-dau-ac-ma-khe-uoc-thien-phu-keo-cang.jpg

Triệu Hoán Yếu Nhất? Bắt Đầu Ác Ma Khế Ước Thiên Phú Kéo Căng

Tháng 2 8, 2026
Chương 841: Cắt giấy tiên linh! Vô địch kỹ năng! Chương 840: Kỳ giới chi lực!
toan-dan-npc-ta-co-the-chem-giet-nguoi-choi.jpg

Toàn Dân Npc: Ta Có Thể Chém Giết Người Chơi

Tháng 2 1, 2025
Chương 574. Chương cuối Chương 573. Trực diện Titan
linh-khi-khoi-phuc-hoa-than-than-phuong-tu-dong-thang-cap.jpg

Linh Khí Khôi Phục: Hóa Thân Thần Phượng, Tự Động Thăng Cấp!

Tháng 1 18, 2025
Chương 260. Cuối cùng cường đại! Chương 259. Thu hoạch được ngọc rồng
ta-vat-hieu-cam-do-chi-lay-hung-vat

Tà Vật Hiệu Cầm Đồ: Chỉ Lấy Hung Vật

Tháng 2 2, 2026
Chương 1350: Thăng âm đường Chương 1349: Cáo âm trạng
toan-cau-luan-hoi-dong-doi-te-thien-phap-luc-vo-bien

Toàn Cầu Luân Hồi: Đồng Đội Tế Thiên Pháp Lực Vô Biên

Tháng 10 21, 2025
Kết cục hố cùng sách mới Chương 654: Đại kết cục (2)
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 177: Lưu manh báo thù
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 177: Lưu manh báo thù

Trước một màn đó, lại chẳng có ai là lên tiếng cả. Bọn họ đều ngồi im thin thít, sợ liên lụy đến bản thân. Bản thân bọn họ lo còn chưa xong, tất nhiên là sẽ không quản đến những chuyện này rồi. Ai mà lại tự chuốc khổ vào người cơ chứ.

– Lại vì một miếng ăn mà tranh nhau? Có cần nhất thiết phải làm thế không?- Nam Chín chứng kiến cảnh tượng đó, bất giác mà nhíu mày.

– Ngươi không phải cũng rất đói sao? Thế nào, có muốn tranh cùng bọn họ không?- Lão ăn mày thì lại như làm không có chuyện gì, hờ hững mà hỏi lấy.

– Phải, ta đói. Nhưng không đói đến mức độ đó. Có tranh giành cướp bóc đi chăng nữa, cũng là tranh giành cướp bóc của đám người có tiền kia. Bọn họ đều là những người nghèo khổ, ta tranh làm cái gì?- Nam Chín nhìn xuống, ánh mắt cũng theo đó mà trầm xuống. Y đứng dậy, to tiếng mà quát lấy.- Này, tên kia, trả bánh đó lại cho người ta nhanh. Cướp của phụ nữ cho con bú, ngươi không cảm thấy mất mặt sao?

– Ngươi là ai? Chuyện này thì có liên quan chó gì đến ngươi? Cút đi, đại gia không rảnh mà quản tới ngươi đâu!- Tên lưu manh đó cắn lấy một miếng nữa, hoàn toàn mà không để y vào trong mắt.

– Ta bảo, là trả bánh cho người ta. Ngươi không nghe à?- Nam Chín xông đến, không nói nhiều nữa. Giơ cao bàn tay, siết chặt lại. Tạo thành nắm đấm, ‘binh’ một tiếng, dứt khoát mà đấm thẳng mặt đối phương.

– Dám đánh ta? Tên ăn mày nhà ngươi muốn chết?- Tên lưu manh kia ôm mặt, tức điên lên. Cũng không nhịn, liền đáp trả lại bằng một đấm.

Hai người bọn họ, cứ thế mà lao vào đấm nhau túi bụi. Tay đấm chân đá, thậm chí móc miệng bóp mũi nhau đều có cả. Mặc cho đối phương to con hơn, Nam Chín lại chẳng hề sợ hãi. Bao năm lăn lộn đó, đã rèn luyện cho y một tâm trí bất khuất. Đối phương lì đòn thì y càng phải lì đòn hơn.

– Cút đi, sau này đừng để ta gặp mặt ngươi nữa!- Sau một trận khổ chiến, Nam Chín mặt mũi đều bị đánh cho bầm dập. Nhưng đối phương so với y, càng là thê thảm. Thở thổn hển trên mặt đất, quần áo đều bị xé toạc. Đầu còn là bị đánh cho thành cái đầu heo.

– Ngươi chờ đấy cho ta, thù này ta nhớ kĩ rồi. Nhất định sẽ tìm ngươi báo thù!- Tên lưu manh lom khom bò dậy, trước khi đi còn không quên mà hâm dọa mấy câu.

– Cô cầm lấy đi… Hả?- Nam Chín quay người lại, đưa bánh cho người mẹ kia thì đứng đờ người ra đó. Mắt thấy lão ăn mày đã đưa cho đối phương một miếng bánh khác, trong sạch sẽ hơn nhiều so với miếng bánh đầy bụi bặm trong tay y.- Thầy… Cái… Chuyện gì đây? Bánh ở đâu ra thế kia? Sao thầy còn lại không nói sớm, báo hại con đánh với người ta một trận?

– Ngươi cũng đâu có hỏi ta. Bánh đó, ngươi vẫn là giữ lại tự mình ăn đi!- Lão ăn mày nhúng vai, tỏa vẻ như không có gì.

– Lão già này…- Nam Chín điếng người, chỉ đành hậm hực mà ăn tạm lấy miếng bánh này. Nếu như không phải đánh không lại, thật là muốn nhét cái bánh này vào trong miệng lão ta.

Sáng hôm sau, sau một đêm nghỉ ngơi yên bình thì hai người bọn họ liền lên đường, tiếp tục công cuộc xin ăn của mình. Nhưng còn chưa đi được mấy bước thì phiền phức đã tự động tìm đến bọn họ rồi.

– Tên kia, đứng lại đó cho ta!- Phía sau bọn họ truyền đến tiếng quát, quay đầu nhìn lại, hoá ra là tên lưu manh đêm qua kéo người đến tìm Nam Chín phục thù. Không nhiều, chỉ tầm đâu đó hai mươi mấy người mà thôi. Ai nấy tay đều cầm hung khí, vẻ mặt ác sát. Nhìn là biết không phải là loại người tốt lành gì rồi. Nhất là tên lưu manh đó, nhìn như muốn ăn thịt Nam Chín tới nơi vậy.

– Là ngươi đó à? Sao, không phục nên muốn báo thù ta à? Còn kéo nhiều người đến vậy? Tưởng ta sợ ngươi chắc!- Nam Chín thấy là đối phương, liền bày ra vẻ khinh thường.

– Ngươi… Sao lại núp sau lưng ta thế?- Khinh thường là khinh thường thế nhưng không biết từ lúc nào, Nam Chín đã đứng sau lão ăn mày rồi.

– Đừng nhìn ta, ta không liên quan đến chuyện này đâu!- Lão ăn mày dứt khoát mà phó thác, không muốn quản tới. Chuyện của đám người trẻ bọn họ vẫn là để đám người trẻ bọn họ tự giải quyết với nhau đi.

– Lão ăn mày, coi như ông biết điều đấy. Nếu đã không liên quan đến chuyện này thì cút qua một bên đi, đừng có ở đây mà chắn đường bọn ta!- Tên lưu manh liền toả vẻ ta đây, lớn tiếng mà xua đuổi lấy lão ta.

– Sao lại bỏ qua cho lão già đó? Chỉ là một lão ăn mày mà thôi, xử luôn đi!- Người phía sau tên lưu manh đó sớm đã nhịn không được, hùng hổ mà muốn xông lên.

– Ngươi không cảm thấy sao? Lão già đó không tầm thường, ngươi muốn thì tự lên đi!- Tên lưu manh nhìn đến lão ta mà không biết vì sao, đối phương chỉ là một tên ăn mày nhưng cảm giác vô thức lại khiến người ta phải dè chừng.

– Way, nói gì lão cũng là thầy ta, nói không liên quan là không liên quan thế đó hả? Có tình người hay không vậy?- Nam Chín thấy đối phương phũ phàng đến vậy, không khỏi chạnh lòng.

– Ta không phải đã dạy ngươi Ba La Mật Công rồi đó sao? Dùng nó để đánh đám người đó đi, đảm bảo ngươi sẽ không thua sâu!- Lão ăn mày chính là muốn dùng đám người bọn họ, rèn luyện lấy đối phương thì sao có thể nhúng tay vào được.

– Ba La Mật Công? Thứ này dùng được sao? Thôi kệ, liều vậy!- Chỉ thấy Nam Chín nhắm mắt lại, hít thở từng nhịp rõ ràng. Như thể đang cảm nhận gì đó vậy.

– Tên này bị ngu à? Sao lại nhắm mắt rồi? Mặc kệ, ăn một gậy này của ta đi!- Tên lưu manh dứt khoát đánh xuống một gậy, trực tiếp đem đối phương đánh cho u đầu.

– Âyda, đau chết ta rồi!- Nam Chín ôm đầu, khóc không ra nước mắt mà nói.- Lão ăn mày, lão không phải chơi ta đấy chứ?

– Ngươi nhắm mắt lại, hỏi sao không bị ăn đòn. Còn nữa, gọi ai là lão ăn mày thế? Gọi là thầy có biết chưa hả?- Lão ăn mày vung gậy gõ cho một cái, Nam Chín cứ thế mà ăn tiếp một đòn.

– Âydao, Ba La Mật Công không phải cần tĩnh tâm mới có thể tu luyện sao? Ta nhắm mắt thì có gì sai?- Nam Chín ôm đầu, một mặt đều nhăn nhó hết cả lên. Bị bọn họ đánh thì cũng thôi đi còn bị người mình đánh nữa thật là khổ hết chỗ nói.

– Ai nói với ngươi, tịnh tâm thì nhất thiết phải nhắm mắt. Còn nữa, bọn họ tới rồi. Ngươi đối phó với bọn họ đi!- Lão ăn mày nhảy qua một bên, kẻo lại đánh lộn, đánh trúng lão ta thì khổ.

– Ta liều với các ngươi!- Nam Chín nhắm mắt làm liều mà xông tới, tay đánh chân đá túi bụi. Giờ này thì tịnh tâm hay không tịnh tâm gì nữa, đánh tới nơi rồi. Nếu như không có đường chạy. Vậy chi bằng liều mạng một phen, khiến đối phương cùng chịu khổ.

Nhưng tay không đánh với gậy gộc, không cần nghĩ cũng biết kết cục là như nào. Cho dù Nam Chín có lì đòn thì cũng nhừ đòn như thường. Ban đầu còn chống cự đó về sau cũng chỉ có thể ôm đầu mà chịu đòn.

Tránh bên trái bọn họ đánh bên phải, đánh bên phải bọn họ bửa bên trái. Đã lấy ít địch nhiều, còn chấp thêm hung khí thì ăn đòn cũng xem như là không oan. Nam Chín cũng chỉ có thể nghiêm mình mà cố thủ, đánh thì đánh nhưng không thể để cho bọn họ đánh vào mặt được.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

huyen-duc
Huyền Đức
Tháng mười một 10, 2025
de-quoc-la-ma-than-thanh.jpg
Đế Quốc La Mã Thần Thánh
Tháng 1 21, 2025
dai-duong-tam-tuoi-hung-hai-tu-tuc-dien-ly-the-dan.jpg
Đại Đường: Tám Tuổi Hùng Hài Tử, Tức Điên Lý Thế Dân
Tháng 1 21, 2025
chu-gioi-de-nhat-nhan.jpg
Chư Giới Đệ Nhất Nhân
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP