Chương 176: Nam Chín
Người gọi lão ăn mày là thầy này, gọi là Nam Chín. Từ nhỏ đã một thân phiêu bạc, sống một đời tự do. Nói thế cho sang nhưng thật chất, là rày đây mai đó. Là một tên đầu đường xó chợ, không hơn không kém. Trong vô tình gặp gỡ được lão ăn mày, nên từ đó cuộc đời biến chuyển cực lớn. Từ một tên đầu đường xó chợ trở thành một tên ăn mày nhỏ sống tạm bợ qua ngày. So với trước đó, càng là thê thảm.
(Ta tại sao, lại bái một người không đáng tin như này làm thầy cơ chứ?) Nam Chín nhìn đối phương, bặm môi mà không dám nói gì.
Y nhớ lại vào khoảng thời gian một tháng trước, bản thân vẫn còn tự do. Tiêu dao tự tại, chẳng có gì là ràng buộc cả. Sáng đá gà, chiều chọi trâu. Tuy là lông bông thật nhưng những ngày tháng đó tiêu dao tự tại biết bao.
– Ngươi thiên cốt kì tài, ngàn năm hiếm gặp. Ta chờ ngươi cũng ngàn năm rồi đấy. Thế nào, có muốn bái ta làm thầy, học một thân kĩ của ta không?- Lão ăn mày đột nhiên nhảy ra, đứng chặn trước mặt đối phương. Nhìn Nam Chín chăm chăm rồi mở lời.
– Cút cút cút, ta không có tiền đâu cũng không rảnh đâu mà chơi với ông. Ta đường đường là bá chủ của khu này lại bái một tên ăn mày như ông làm thầy. Chuyện này mà đồn ra thì còn gì là mặt mũi của ta nữa?- Nam Chín tất nhiên là không chịu rồi, ai lại đi theo một tên ăn mày . Đẩy lão ta qua một bên, tiếp tục mà sảy bước.
– Không muốn sao? Nhưng mà ta ép ngươi phải muốn đấy, chuyện này làm gì tới lượt ngươi chọn!- Lão ăn mày dùng cây gậy trên tay mà chặn đối phương lại, không cho đối phương đi.
– Lão là muốn làm gì? Đừng tưởng là người già thì ta sẽ không đánh nhé? Còn láo nháo ở trước mặt ta thì đừng hỏi tại sao, nước biển lại mặn, trời lại màu xanh nhé!- Nam Chín kéo ống tay áo lên, hung hăng mà dọa dẫm đối phương.
– Ta phục rồi, phục rồi! Đừng đánh nữa, lão già nhà ông đừng đánh nữa. Còn đánh nữa thì có án mạng đấy!- Chớp mắt, Nam Chín đã nằm trên đất. Mặt thì bầm tím, hoàn toàn mà bị lão ăn mày chế ngự. Hung hăng là thế nào có phải là đối thủ của lão ta.
– Thế nào, đã muốn bái ta làm thầy chưa? Chưa thì để ta đánh ngươi thêm vài gậy nữa vậy!- Chỉ với một cây gậy, lão ăn mày đã khiến đối phương phải khuất phục. Đè đối phương xuống mà không cách nào cựa quậy cho được.
– Được, ta bái!- Hết cách, vì để giữ mạng, Nam Chín chỉ đành chịu phục, bái đối phương làm thầy.
Trở lại với hiện tại, hai người bọn họ ngồi tại một góc nhỏ của chợ. Quần áo rách rưới, một tay cầm gậy một tay cầm bát. Nhìn dòng người qua lại, xô bồ và đầy tấp nập nhưng lại chẳng có ai là để ý tới hai người bọn họ cả.
– Thầy, chúng ta như này có phải là hèn quá không? Làm gì không làm lại làm ăn mày, trò cảm thấy tôn nghiêm của mình đang bị chà đạp!- Nam Chín nhỏ tiếng mà càm ràm, đang từ ăn chơi chuyển sang ăn mày, là ai thì cũng khó mà chấp nhận được.
– Hèn một chút thì đã làm sao? Không chịu một chút khổ này, ngươi sau này làm sao cứu thế độ nhân?- Lão ăn mày thản nhiên như không, chẳng hề mà để ý tới tiểu tiết thanh danh đó.
– Cứu thế độ dân, thầy là đang nói cái gì vậy? Ta sắp chết đói tới nơi rồi đây này. Ba ngày nay chưa ăn gì, một hạt gạo cũng không có mà bỏ vào bụng. Thầy, còn không ăn được gì thì trò chết thật đấy. Người lẽ nào không lo sao?- Nam Chín đói đến hóp cả miệng, làm gì có tâm trạng mà cứu thế với không cứu thế.
– Hả, ngươi rất đói sao? Sao lại không nói sớm, nói sớm thì ta nhường đùi gà này cho ngươi ăn rồi!- Lão ăn mày tay cầm đùi gà, cắn lấy một miếng. Miệng nhai nhóp nhét trước mặt đối phương, còn là lộ ra vẻ mặt thích thú.
(Con mẹ nó, đùi gà này lấy ở đâu ra thế? Thầy giấu ăn một mình như vậy mà coi được à? Thật không có tính người mà!) Nam Chín một mặt xám xịt, làm ăn mày thì thôi đi, lại còn bị trêu chọc thế này, thật là hiếp người quá đáng.
– Đói lắm sao? Vậy ngươi tu luyện Ba La Mật Công thì sẽ không đói nữa rồi. Còn chần chờ gì nữa mà không luyện đi!- Lão ăn mày miệng tuy là nhồm nhoàm nhưng ánh mắt lại nông sâu khó tả.
– Cái công pháp không đáng tin đó, thầy còn bảo trò tu luyện? Cái gì mà Khí dưỡng tâm, tâm dưỡng thân… Đều không hiểu gì cả!- Nam Chín nhìn đối phương ăn ngon lành thế kia, nuốt nước bọt ực ực. Đói đến hoa mắt, làm gì có tâm trạng mà tu luyện cái gọi là Ba La Mật Công.
– Bảo ngươi luyện thì luyện đi, nói nhiều quá đấy!- Lão ăn mày sau khi ăn xong, dùng xương gà còn lại, gõ đầu đối phương. ‘Cốc’ một tiếng, nghe thôi là thấy đau rồi.
Hết cách, Nam Chín chỉ đành làm theo lời đối phương bảo. Còn hơn là vừa đói vừa bị ăn đòn như thế này. Ba La Mật Công, là công pháp Nam Chín được đối phương truyền thụ không lâu trước đó. Lấy Khí làm chủ đạo, ôn dưỡng thân thể, bồi dưỡng thần trí.
Có thể nói, một môn công pháp này đồng thời có thể cùng lúc tam tu, Khí Niệm Lực. Độ khó phải nói là cực cao, cần người có thiên chất hơn người mới có thể tu luyện. Nam Chín đến nay, tu luyện thứ công pháp này còn chưa có đến nhập môn. Ngày ngày còn là bị đối phương thúc ép.
Hai thầy trò bọn họ, sáng thì xin ăn, tối thì ngủ trong miếu hoang. Màn trời vách đất, chỉ là một chút khổ cực này, đối với Nam Chín mà nói thì đã quá quen. Trải qua nhiều rồi, cũng chẳng lấy gì mà làm lạ cả. Nhưng hôm nay, sự tình lại có chút khác mọi hôm.
Dĩ nhiên trong căn miếu hoang này sẽ có không ít loại người. Thiếu phụ ôm con nhỏ có, lưu manh có, kẻ lang thang giống bọn họ cũng có. Tuy là khác nhau về thân phận nhưng tất cả những người ở đây đều có một điểm chung, là người cùng khổ.
Hai thầy trò bọn họ, tìm một chỗ mà ngồi xuống. Giữa không gian yên tĩnh này, đột nhiên lại vang lên tiếng ‘oe oe’. Là đứa trẻ trên tay người phụ nữ kia, khóc nấc lên vì đói. Day dẳng, nghe mà đến não nê lòng người.
– Con ngoan à con ngoan, đừng khóc nhé con ơi. Mẹ đã không còn sữa để cho con uống nữa rồi, nín đi con ơi. À í ơi, con ngoan ơi con ngoan, đừng khóc nữa mà con ơi!- Người phụ nữ cất giọng thê lương, mệt mỏi tiều tụy mà dỗ dành lấy đứa bé.
– Ồn ào quá rồi đấy, có im lặng cho người ta ngủ không?- Tên lưu manh nằm đó, bị tiếng ồn làm phiền, liền khó chịu mà bực tức quát to lấy.
– Ở đây ta có một cái bánh bao. Cầm lấy, ăn tạm đi!- Lão ăn mày từ trong người lấy ra một chiếc bánh bao nguội, đưa cho người phụ nữ. Đây là những gì mà lão ta có thể giúp.
Đối phương nhận lấy bằng hai tay, ngại ngùng mà gật đầu cảm ơn lão ta. Nhưng còn chưa kịp ăn thì đã bị giật lấy rồi. Ngơ ngác mà ngẩng đầu nhìn đến, hoá ra đây là ‘chuyện tốt’ do tên lưu manh kia làm ra.
– Đưa đây!- Tên lưu manh kia thấy thế, liền chẳng ngần ngại mà giật bánh trên tay của đối phương.
– Trả cho ta, đây là của ông lão cho ta. Con ta còn phải dựa vào nó để có sữa uống, ngươi không được lấy nó!- Người phụ nữ ban nãy còn yếu đuối đó, giờ đây đã mạnh mẽ. Vì con, cô ta không sợ thứ gì cả. Nếu lấy áo đối phương, không cho đối phương đi.
– Cút, lão tử đói rồi. Bánh này của ngươi ta ăn tạm vậy. Ngươi còn lằng nhằng, ta đánh luôn cả ngươi đấy!- Tên lưu manh hằn học mà quát to, trông cực kì hung hăng. Một chân mà đạp người phụ nữ đó ra.