Chương 174: Huyết Khống
Nửa đêm canh ba, Cao Thái Thành còn đang say giấc nồng thì bất ngờ có hạ nhân xông vào. Khuôn mặt đầy vẻ hốt hoảng, nhìn là biết không có chuyện tốt lành gì. Đêm đã khuya không ngờ tới còn có người cả gan xông vào Cao Thế gia của lão ta.
– To gan, có biết đây là đâu không? Lại biết bây giờ là canh mấy rồi không? Còn có kẻ dám đến làm phiền ta, giết cho ta. Giết không được kẻ đó, ta giết các ngươi!- Cao Thái Thành đang nghỉ ngơi đó, liền bị kinh động mà thức giấc. Bực tức mà quát lớn lấy, vẫn là chưa biết tính nghiêm trọng của vấn đề.
– Biết chứ, không phải là Cao Thế gia thôi sao? – Hắn một đường giết vào, xuất hiện với dáng vẻ thần bí, theo sau là Tiểu Quỷ và Độc Nhãn. Người báo tin kia sau khi nói hết câu, đã bị Huyết kiếm của hắn đâm xuyên ngực mà chết.- Chỉ là giết người của các ngươi thôi, thì đã làm sao nào?
– Cuồng đồ to gan từ đâu đến, lại dám đến đây làm càn? Nếu đã đến rồi, vậy thì đừng đi nữa, vĩnh viễn lưu lại tại đây đi!- Cao Thái Thành nhìn tới hắn, mặc dù không biết hắn là ai. Nhưng dám đến Cao Thế gia gây sự, lão ta dĩ nhiên sẽ không bỏ qua rồi.
– Vĩnh viễn lưu lại tại đây, cũng được đấy. Nhưng mà phải xem, ngươi có năng lực đó không đã. Tiếp chiêu!- Hắn tay cầm Huyết kiếm mà lao đến, muốn giao chiêu với đối phương.
– Muốn tấn công gia chủ ta, ngươi phải bước qua ải của ta trước đã!- Liền có người của Cao Thế gia xông ra, Thực lực là cấp Vương Đỉnh cấp. Chặn đường trước mặt hắn.
– Gừ!- Độc Nhãn cũng lao đến, một quyền mà đem đối phương đánh sang một bên.
Không còn ai ngăn cản hắn nữa, hắn liền chém ra một đường. Nhưng một kiếm đó, lại bị đối phương dễ dàng chặn lấy. Đánh ra một quyền, còn là đem hắn đánh lùi về phía sau. Thực lực của Cao Thái Thành nào đâu có phải hạng xoàng.
– Chỉ dựa vào chút thực lực này của ngươi mà cũng muốn làm càn tại đây? Thật xem bản thân là ai thế?- Cao Thái Thành lộ ra vẻ mặt khinh thường, cảm giác còn là mang đến phần nào áp bức cho người khác.
Cao Thái Thành chủ tu là Lực, thuộc tính lại là Cuồng Bạo. Bị hắn tìm đến đánh tới tận cửa thế này, chỉ đành bộc phát thực lực của bản thân, thể hiện thần uy. Hổ không gầm hắn lại tưởng là mèo bệnh, muốn đánh là đánh sao.
– Thực lực này… Ngươi mới vừa tấn cấp? Hừ, căn cơ còn chưa vững đã muốn gây sự với ta. Chính là tìm chết!- Cao Thái Thành lao đến, dồn Lực vào tay mà đánh ra một quyền. Hắn mới vừa chém một kiếm đó giờ thì đến lượt lão ta đáp trả bằng một quyền rồi.
– Vững hay không vững cũng đều đủ giết ngươi rồi, ngươi nói nhiều quá rồi đó. Huyết Vụ!- Hắn thả ra Huyết Vụ, quấy nhiễu lấy đối phương.
– Người đâu?- Chớp mắt đó đã không thấy hắn đâu, Cao Thái Thành ngơ ngác mà nhìn quanh.- Núp núp ló ló thì có giỏi gì, ra đây! Cút ra đây đánh một trận với ta!
Hai bên thực lực đều là cấp Hoàng nhưng hắn chỉ là Sơ cấp mà đối phương đã là Cao cấp từ lâu. Cách biệt này không nhỏ, hắn cần phải giữ khoảng cách với đối phương mới có thể chiếm được lợi. Chỉ khi chiếm được lợi rồi mới có cơ hội giết được đối phương.
Không biết từ đâu, vô số huyết kiếm lao đến. Tấn công tứ phía đối với Cao Thái Thành. Hắn chính là muốn, trước là tiêu hao đối phương, sau là khiến đối phương bị thương. Mà khiến đối phương bị thương, đó mới là mục đích chính của hắn.
– Chút trò nhỏ này cũng muốn làm khó ta? Đều cút hết cho ta!- Cao Thái Thành gầm lên một tiếng lớn, chấn kinh tứ phương.- Thì ra ngươi là ở đây? Chết cho ta!
Thông qua tiếng gầm đó, Cao Thái Thành phát hiện ra được vị trí của hắn. Liền bật mạnh thật mạnh mà xông tới, vung tay đánh ra một quyền. Một quyền này sát khí cực kì khủng bố, như muốn lấy mạng người khác tới nơi vậy.
Nếu như không phải hắn né kịp, sợ là đã trúng một quyền này, không chết thì cũng trọng thương. Còn đánh tiếp, sợ là bản thân nhất định sẽ chịu thiệt trong tay đối phương. Muốn thắng, hắn cũng chỉ đành dùng đến chiêu đó.
– Thử chiêu mới này của ta đi, Huyết Khống!- Hắn thi triển ra Niệm của bản thân lại kết hợp với Huyết Hành Quyết, lực khống chế phải nói là đạt đến tuyệt đỉnh.
– Cái gì?- Tức thì, máu trên vết thương trước đó của Cao Thái Thành bị rút đi với tốc độ chóng mặt, nếu như không phải đối phương kịp thời dùng Uy của bản thân. Ngăn chặn chiêu này của hắn, sợ là máu của lão ta đã bị hắn rút cạn đi quá nửa rồi.
Hắn cũng nhân lúc đối phương lơ là này, dùng Huyết Chi Lệ Ý tập trung trên đầu nhọn của lưỡi kiếm. Chém ra một đường, trực tiếp đả thương lấy đối phương. Vết thương đó không chỉ có tính ăn mòn mà còn khiến khí huyết của đối phương bị đảo lộn.
Nhìn dáng vẻ bây giờ của Cao Thái Thành, giống như là trúng độc tới nơi vậy. Bước chân loạng choạng không vững, hai mắt tối sầm lại. Ngay lúc hắn định bồi một đòn cuối: ‘Chết cho ta!’ muốn kết liễu đối phương. Thì bất ngờ một sức mạnh thần bí nào đó lại ngăn chặn lấy hắn, còn đánh bật hắn ra. Hắn có thể cảm nhận rõ, sự áp chế sức mạnh đến từ đối phương. Người này thực lực e là không tầm thường.
– Cái gì? Uy áp bậc này, là cường giả cấp Tôn sao?- Hắn bị ép phải lùi về sau, ngỡ ngàng mà nhìn đến.
– Cha, người đến rồi!- Cao Thái Thành như nhặt được cộng rơm cứu mạng vậy, liền hướng đối phương mà cầu cứu.
– Ngươi là ai? Lại muốn gây sự với Cao Thế gia ta?- Một ông lão râu tóc bạc phơ xuất hiện, hai mắt có thần. Người hơi ốm, mặt thì đầy nếp nhăn nhưng uy nghiêm thì lại không thể thiếu.
– Ngươi là Cao Thái Khang, gia chủ đời trước của Cao Thế gia? Hừ, sớm đã nghe tin ngươi bế quan mười mấy năm. Còn tưởng là ngươi đã chết, không ngờ đến ngươi còn sống. Sống cũng dai lắm nhỉ?- Hắn không ngờ còn có một màn này, chỉ thiếu chút nữa là đắc thủ. Giờ thì thành công cốc rồi.
– Nhóc con ngông cuồng từ đâu đến? Lại dám hỗn xược trước mặt ta, là muốn chết?- Cao Thái Khang chỉ cần trừng mắt một cái, hắn đã cảm nhận được uy áp chưa từng có. Uy áp ấy khiến con người ta phải nghẹt thở.
– Chết tiệt, ta bây giờ còn chưa là đối thủ của cấp Tôn. Tất cả, rút lui cho ta!- Thấy đánh không lại, hắn chỉ đành kết thúc tại đây. Chờ ngày sau có thực lực, lại đến tìm bọn họ sau vậy.
Nhưng Cao Thái Khang nào đâu có dễ dàng cho hắn rời đi như thế, liền đánh một chưởng tới. ‘Bùm’ một tiếng, khói bay mịt mù tứ phía. Hắn cũng cùng với người của hắn biến mất không thấy đâu. Muốn đến thì đến muốn đi thì đi, hoàn toàn không cho đối phương một chút mặt mũi nào cả.
– Chạy thoát rồi sao?- Cao Thái Khang không đuổi theo hắn mà là nhìn đến Cao Thái Thành, trầm giọng hỏi lấy.- Đã xảy ra chuyện gì? Tên đó là ai, sao lại dám cả gan tập kích Cao Thế gia ta?
– Cha, tên đó chính là kẻ giết Vũ, con trai con. Là kẻ thù không đội trời chung của Cao Thế gia chúng ta!- Cao Thái Thành vội giãy bày, sợ là đối phương trách tội bản thân.
– Hửm, Vũ cháu ta chết rồi? Ngươi làm gia chủ cái kiểu gì thế? Cháu ta bị giết, Cao Thế gia ta đường đường là Thế gia lại bị người ta đánh đến tận cửa thế này? Ta còn không xuất hiện, không phải là bị diệt sao?- Cao Thái Khang lườm mắt nhìn tới đối phương, ánh mắt ấy không rét nhưng khiến người ta phải run.